ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Đại Boss Tân Thủ Thôn

Chương 696. Lăng Hà Biên (2)

Chương 704: Lăng Hà Biên (2)

Có lẽ tại tiểu khất cái không biết chữ nên hắn nhìn những chữ trên kia rất giống người?

Lão hán lại không tiếp tục nghĩ về vấn đề này nữa, lão gọi tiểu khất cái tiếp tục đi theo mình.

Tiểu khất cái cũng không có nửa điểm chần chờ, hắn đi theo phía sau lão hán, lại không khỏi đưa tay sờ sờ lên tấm mộc bài màu đen sì sì đang đeo trên cổ.

Trong mắt tiểu khất cái có chút nghi hoặc.

Hồi nãy khi hắn nhìn đền thờ, mộc bài trên cổ bỗng nhiên nóng lên, cũng không quá lâu, lại không quá nóng.

Kỳ thật hắn nghe gia gia nói, khối mộc bài màu đen này được đặt trong rổ cùng hắn, trên mộc bài có viết một chữ “Lăng”.

Đây là gia gia đi hỏi người mới biết trên đó viết chữ “Lăng” như vậy.

Mà gia gia cảm thấy chữ "Lăng" này hơn phân nửa là dòng họ của hắn, cho nên gia gia dùng chữ Lăng ấy để đặt tên cho hắn.

Đi ngang qua cây hoè, tiểu khất cái có chút hâm mộ nhìn về phía những hài tử ăn mặc sạch sẽ nọ.

Đối lập với bọn chúng, tiểu khất cái có chút tự ti cúi thấp đầu. Dù hắn đã thấy nhiều lắm rồi nhưng hắn vẫn sợ nhìn những ánh mắt chế giễu ghét bỏ từ người khác.

Nhưng không biết vì sao tiểu khất cái vẫn không nhịn được ngẩng đầu lên trộm nhìn những người dưới táng cây hoè kia.

Lạ thay, ánh mắt của những người đó nhìn hắn không hề có chế giễu ghét bỏ, ngược lại bọn họ chỉ có chút hoang mang tìm tòi nghiên cứu mà thôi.

Đám hài tử dưới tàng cây hoè cũng vậy.

Lão hán có quen biết với những người dưới tàng cây hoè, nên lão cười chào hỏi bọn họ.

Tiểu khất cái biết có người hỏi chuyện của hắn.

Bởi vì ánh mắt những người đó thường thường đảo qua bên này.

Sau đó ánh mắt bọn họ trở nên thật dịu dàng, cùng với thương tiếc, thậm chí có người còn lên tiếng thở dài.

Tiếp theo có người chỉ một cái phương hướng, lão hán gật gật đầu, rồi nói tạm biệt với bọn họ.

"Đi thôi, ta mang ngươi đi một chỗ!"

Lão hán đã đi tới, bảo tiểu khất cái đi theo mình.

Tiểu khất cái cảm thấy hắn bị nhiều ánh mắt nhìn như vậy, cả người không được tự nhiên cho nên cũng vội vàng rời khỏi nơi này.

Rất nhanh, bọn họ đã đi tới trước một cánh cổng lớn thoạt nhìn rất khí thế, hai bên cổng lớn này còn đặt hai con sư tử bằng đá thật uy vũ.

Bỗng nhiên từ bên trong cổng lớn còn truyền đến một tiếng gầm gừ.

"Nam nhân có thể vẻ ngoài không tốt, có thể không có tiền, có thể không tài giỏi, nhưng không thể không có mộng tưởng!"

"Không thể không có mộng tưởng!"

"Vậy mộng tưởng của các ngươi là cái gì?"

"Làm cá mặn, là một con cá mặn có mộng tưởng!"

Tiểu khất cái dừng chân một chút, ánh mắt trong suốt sáng ngời yên lặng nhìn cổng lớn kia, hắn thực nghi hoặc không biết bên trong đang làm cái gì.

Bên dưới cây đào của nhà trấn trưởng.

Hai con cá mặn... Không đúng, đôi phụ thân nữ nhi, một lớn một nhỏ đang lười biếng nằm trên ghế trúc, buổi chiều mùa thu thật dễ dàng khiến người ta dâng lên cảm giác mệt mỏi.

Bộ Phàm nhàm chán ngáp một cái.

Tiểu Hỉ Bảo nằm bên cạnh hướng ánh mắt yên tĩnh nhìn lên cành lá trên cây đào.

"Phụ thân!"

"Hử, có chuyện gì?"

Bộ Phàm híp hai mắt, lên tiếng.

"Người xem trên cây đã ít đi rất nhiều động vật nhỏ, trước kia trên cây có con nhện nhỏ, con kiến nhỏ, chuồn chuồn nhỏ, còn có thiệt nhiều thiệt nhiều những con khác nữa. Nhưng bây giờ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip