ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Đại Boss Tân Thủ Thôn

Chương 697. Luyện Kiếm Từ Nhỏ

Chương 705: Luyện Kiếm Từ Nhỏ

"Phụ thân, người nói đi, có phải mấy đứa con nhện nhỏ kia đã rời đi hay không? Đi tới một nơi rất xa, rất xa không bao giờ trở lại nữa?"

Tiểu Hỉ Bảo lại nhìn cây đào ngẩn người.

"Chúng nó sẽ trở về!"

Bộ Phàm không muốn nhìn bộ dáng mất mát của Tiểu Hỉ Bảo, hắn mở miệng trấn an.

"Thật ư?" Tiểu Hỉ Bảo nhìn về phía hắn, chớp chớp đôi mắt to.

"Thật mà. Phụ thân đã lừa gạt ngươi bao giờ chưa?"

Bộ Phàm cười nói.

"Ta tin tưởng phụ thân!"

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Hỉ Bảo lập tức tràn đầy vui sướng, tươi cười:

"Vậy phụ thân, người có biết mấy đứa con nhện nhỏ đi nơi nào không?"

"Chúng nó ư? Có chuyện quan trọng cần làm, chờ làm xong sẽ trở về!"

Bộ Phàm nghĩ một lát rồi giải thích.

"Là chuyện gì vậy? Chẳng lẽ chúng nó cũng giống mẹ nuôi, đi ra bên ngoài làm buôn bán?"

Tiểu Hỉ Bảo thì thào lẩm bẩm.

"Có lẽ là vậy!"

Bộ Phàm không thừa nhận, cũng không phủ nhận, hắn lại cùng Tiểu Hỉ Bảo yên tĩnh nhìn cây đào.

Gió hiu hiu thổi, lá cây ố vàng trên cây đào khẽ lay động vài cái, rồi chậm rãi bay xuống dưới khỏi nhánh cây.

Trong sân Tống gia, đang có hai hài tử nho nhỏ cầm tiểu mộc kiếm lần lượt huy động, mà Tống Tiểu Xuân đang chắp hai tay sau lưng, đứng bên cạnh bọn chúng, nhìn chằm chằm vào hai nhi tử của hắn.

"Công phu không cần nhiều, mà cần tinh luyện. Có vô số kiếm pháp không bằng có một chiêu uyên thâm. Mỗi ngày các ngươi chỉ cần huy kiếm chừng trăm ngàn lần, sau đó kể cả xuất ra một kiếm, cũng có thể phá vỡ thiên địa vạn vật, các ngươi nghe hiểu không?"

Tống Tiểu Xuân cất giọng lạnh lùng, trên người hắn tràn ngập một cỗ khí thế nghiêm nghị.

"Chúng ta đã hiểu!"

Kiếm Bảo và Lai Bảo trăm miệng một lời nói.

Lúc này Dương Ngọc Lan bưng khay trên tay, cùng Lạc Khuynh Thành chậm rãi xuyên qua cổng vòm đi đến.

"Thời tiết khô hanh, ta hầm chút canh tuyết lê bách hợp, qua bên này uống đi!" m thanh Dương Ngọc Lan thật dịu dàng.

Kiếm Bảo và Lai Bảo lập tức đều hướng ánh mắt về phía Tống Tiểu Xuân.

"Đi thôi, uống xong lại tiếp tục luyện kiếm!"

Tống Tiểu Xuân khoát tay, Kiếm Bảo và Lai Bảo như được phục hồi sức sống, bọn chúng nhanh chóng chạy tới bên Dương Ngọc Lan.

"Có phải đã mệt muốn chết rồi?"

Dương Ngọc Lan dịu dàng lấy khăn tay lau mồ hôi trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Kiếm Bảo và Lai Bảo, nhìn bọn chúng mà có chút đau lòng.

"Mẫu thân, chúng ta không sao hết!"

Có lẽ do hai đứa chúng nó sinh đôi, cho nên Kiếm Bảo và Lai Bảo thường xuyên đồng thanh nói chuyện, nhiều lúc đột nhiên nhìn qua còn tưởng mình hoa mắt, trông một người thành hai người.

Lạc Khuynh Thành cũng bưng một chén chè cho Tống Tiểu Xuân, Tống Tiểu Xuân khẽ gật đầu. Hắn không hề khách khí nhận lấy chén chè, một ngụm uống cạn.

"Uống xong lại tiếp tục luyện kiếm!"

Tống Tiểu Xuân thúc giục.

"Tướng công, nếu không cho chúng nghỉ ngơi chốc lát đi?"

Dương Ngọc Lan cũng biết trượng phu để nhi tử luyện kiếm cũng vì muốn tốt cho bọn chúng, nhưng nàng ta là mẫu thân, nhìn hai nhi tử lớn bằng hạt đậu luyện kiếm một ngày một đêm vẫn cảm thấy thực đau lòng.

"Mẫu thân, không sao đâu, chúng ta không mệt!"

Kiếm Bảo và Lai Bảo nhanh uống xong chén chè, lại chạy vào trong sân huy động mộc kiếm, khuôn mặt nhỏ nhắn vừa nghiêm túc vừa kiên nghị.

Dương Ngọc Lan còn muốn nói cái gì, lại bị Lạc Khuynh Thành kéo lại.

"Tỷ tỷ, công tử

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip