ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 104. . ĐẠI HỎA THIÊU ĐẤT

Chương 103. ĐẠI HỎA THIÊU ĐẤT

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

Điều này nếu bị người trong nghề biết được, ví dụ loại người như Lý Đức Hiền, lão có thể hại người, cố ý chỉ lối cho Cố lão gia xây hung trạch, mục đích cũng chỉ là vì tiền tài.

Nếu như Trạch kinh mà để lão biết được, khó bảo đảm được lão sẽ không tìm đủ mọi cách để trộm Trạch kinh, hoặc là lấy mạng tôi, độc chiếm quyển sách này?

Càng đừng nói đến việc trên người tôi còn có các bảo vật khác...

Nghĩ thông những điều này xong, lúc tôi ngẩng đầu lên, thì thấy Lưu Văn Tam đã đậy nắp quan tài lại.

“Chú Văn Tam, cảm ơn chú đã nhắc nhở, chứ không cháu cảm giác, về sau khả năng cháu có hơi phiêu phiêu rồi.” Tôi thành khẩn nói.

Lưu Văn Tam cười vỗ vỗ vai tôi.

“Thập Lục à, mày là viên ngọc thô trời sinh, chú Văn Tam cũng tin là mày có thể khống chế tốt chuyện này, nào, ra đây giúp chú Văn Tam một tay, chúng ta bê mấy cái ván gỗ quan tài này ra ngoài!”

“Hả? Ván gỗ quan tài, để làm gì?” Tôi không hiểu.

Lưu Văn Tam gõ gõ vào quan tài của Mã Bảo Trung, nói: “Chú đã nói với thằng ăn mày chó chết này rồi, bảo nó câm mồm, nó vẫn cứ nói liên tục, thế thì chú không chôn nó nữa, đốt bỏ là xong chuyện, làm bao nhiêu việc ác như thế, mà còn đòi được chôn cất? Chỉ có nằm mơ thôi nhé.”

Giây tiếp theo, Lưu Văn Tam cứ thế đi vào phía trong nghĩa trang.

Chúng tôi bê tận mấy cái quan tài ra, chất đống trên đất.

Xếp thành một cái giá lửa trại, cuối cùng đặt cái quan tài của Mã Bảo Trung lên trên cùng, bên dưới tiếp tục xếp ván gỗ quan tài, gần như là lôi tất cả quan tài trong nghĩa trang núi Mã ra.

Trước lúc châm lửa, tôi lại hơi hoảng một chút, nói như thế này không dẫn đến cháy núi chứ?

Lưu Văn Tam nhún vai, nói: “Trên đỉnh núi có mỗi rừng tre này, xung quanh đều là đất trống, muốn cháy núi, sợ là không dễ mà cháy được.”

Tôi nghĩ kỹ lại thì thấy cũng đúng, hơn nữa Mã Bảo Trung thì chắc chắn phải giải quyết rồi, tôi cũng chẳng muốn phải cùng với Lưu Văn Tam khiêng gã xuống núi, nhỡ trên đường mà gặp phải biến cố gì, thì rất khó khống chế.

Ngoài ra, thì còn phát sinh một việc nhỏ.

Đó là lúc chúng tôi khiêng quan tài Mã Bảo Trung lên, dưới đáy quan tài của gã, tự nhiên rơi ra một cái bọc vải to được bọc rất kỹ, lúc đó còn đập dính tay tôi, khiến tôi đau đến suýt ngất.

Không cẩn thận là chỗ nứt xương ở tay lại nặng thêm... có khi thành tàn tật luôn...

Nói theo kiểu của Lưu Văn Tam, tên ăn mày chó chết Mã Bảo Trung này, đồ lấy được về đúng là nhét xuống dưới đáy để quan tài đè lên thật.

Cứ nói là sinh không đem đến chết không đem đi, thế mà gã chết còn phải nhét bảo vật dưới đáy quan tài, có điều đến giờ cũng chẳng đem theo được.

Ván quan tài không dễ đốt cháy, nên chúng tôi vào rừng tre nhặt lá tre khô ra, đốt lửa mồi.

Giá lửa quan tài bốc cháy ngùn ngụt, đợi ngọn lửa nuốt lấy cái quan tài của Mã Bảo Trung, tôi và Lưu Văn Tam mới bước ra ngoài.

Tôi vẫn cứ sợ sẽ dẫn đến cháy núi, kiên quyết không xuống núi, nên chúng tôi cứ đứng đợi ở bên ngoài rừng tre!

Lưu Văn Tam cũng chịu chẳng nói được tôi, bèn vừa hút thuốc vừa giết thời gian.

Lão vốn dĩ còn định mở cái bọc vải kia ra xem, những năm này Mã Bảo Trung rốt cuộc thu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip