Chương 104. CON BẤT HIẾU
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Trưởng thôn nói một thôi một hồi, sắp loạn hết cả lên.
Tôi rùng mình, cũng thấy lạnh hết cả người.
Lũ mèo tạp chủng này cũng coi như đến giúp con li miêu già đó, vậy mà đều bị ăn thịt?
Tôi ngoảnh đầu nhìn chỗ chân núi một cái, rồi mới nhớ ra, ban nãy xác đám mèo đó đều bị rạch bụng, chẳng biết là bị moi tim gan hay là phèo phổi.
Lưu Văn Tam xua xua tay, nói: “Sợ nó làm đếch gì? Chẳng qua chỉ là một con li miêu già dắt theo một con non mới lôi từ trong bụng ra, bọn nó dám vào thôn làm loạn, có thằng Lưu Văn Tam này đây, mỗi chân một con, đạp gãy cổ chúng nó luôn!”
Mí mắt tôi giật liên tục, Lưu Văn Tam cái gì cũng tốt, phải mỗi cái tính nóng quá, có lúc còn thích khoác lác mấy câu, đặc biết là sau khi uống rượu.
Lúc trước lão còn bị con li miêu già định thân, nếu như tôi không phản ứng lại, sợ là cũng chẳng hơn mấy con mèo chết trong quan tài là bao.
Tự nhiên, dân trong thôn bắt đầu hỏi loạn xạ, rằng chúng tôi lên núi làm gì, tại sao lại có lửa cháy to thế, cháy nguyên cả một đêm.
Khi Lưu Văn Tam nói nghĩa trang núi Mã trên đỉnh núi bị thiêu rồi, tiện thể cũng thiêu luôn người canh xác Mã Bảo Trung xong, đám dân thôn này đều kích động đến nhảy cẫng cả lên, hoan hô không ngớt!
Lúc này tôi mới biết, cái nghĩa trang núi Mã này, ở thôn Liễu Hà cũng là một nỗi đau không được nhắc đến...
Mà cái chốn tà ác rất bị kiêng kỵ ấy, cuối cùng cũng không còn tồn tại nữa!
Người trong thôn reo hò vây lấy chúng tôi, đưa chúng tôi về tới tận cổng nhà!
Trưởng thôn còn vỗ ngực, bảo tôi với Lưu Văn Tam cứ nghỉ ngơi cho tử tế, để ông ta đi chủ trì mọi việc! Trưa hôm nay phải lôi mấy con lợn tết ra mổ trước thời hạn!
Mấy con chó tối qua đuổi theo tôi, đều là chó các nhà nuôi, không bị đánh chết thì thôi bỏ qua!
Còn mấy con bị đánh chết thì cũng không được lãng phí, lôi ra kết hợp làm một bữa tiệc, để cho dân cả thôn bổ dương khí!
Cũng coi như là chúc mừng tôi với Lưu Văn Tam phá xong nghĩa trang trên đỉnh núi! Giúp trong thôn bớt chút xui xẻo!
Cố Nhược Lâm và Hà Thái Nhi đương nhiên cũng bị làm cho tỉnh giấc, vội vã ra ngoài cổng, thực tế trông bộ dạng hai người họ đều lo lắng tiều tụy, e là cũng chẳng ngủ được mấy.
Sau khi tôi với Lưu Văn Tam vào nhà, Cố Nhược Lâm căng thẳng nhìn tôi từ đầu đến chân, Hà Thái Nhi thì hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Lưu Văn Tam mò ra nửa chai rượu, vừa nhâm nhi uống, vừa đem chuyện tối qua ra kể một cách vô cùng sinh động.
Tôi phát hiện trình độ kể chuyện của Lưu Văn Tam cao hơn tôi rất nhiều!
Rõ ràng là chuyện vừa mới xảy ra, được lão thêm chút mắm muối, cứ thế dọa cho Cố Nhược Lâm với Hà Thái Nhi sợ đơ cả người ra.
Thậm chí Cố Nhược Lâm còn sợ đến mức gần phát khóc.
Tôi vội giải thích đôi câu, nói cô ta đừng sợ, đều không có chuyện gì nữa rồi.
Cô ta nghe vậy mới đỡ hơn chút.
Sau đó chúng tôi ai về phòng nấy nghỉ ngơi, Cố Nhược Lâm cũng quay về phòng cô ta.
Tôi thì buồn ngủ díp cả mắt, thân người cũng vô cùng rã rời.
Gần như đặt lưng xuống giường là ngủ luôn.
Đợi đến lúc tỉnh lại, ánh nắng gay gắt đang chiếu lên mặt, đã là giữa trưa rồi.
Bên ngoài chiêng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền