ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 53. . ĐÀO PHẦN QUẬT MỘ

Chương 52. ĐÀO PHẦN QUẬT MỘ

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

Ánh đèn phía đối diện chỉ còn một chút dư âm rơi lên người tôi và Lưu Văn Tam.

Kết hợp với ánh trăng lành lạnh, cái vẻ như sắp chết trên mặt Lưu Văn Tam càng trở nên rõ nét.

Người tôi lạnh hết nửa.

Đó chẳng phải là gà đi lùi sao?

Gà đi lùi, chuột quỳ lạy, quỷ chuyển quan, người trú ở nhà Lưu Văn Tam không còn sống lâu nữa! Nếu tôi không nhanh chóng rời đi, thì sẽ bị dính vào chuyện thị phi này...

Đột nhiên nhớ lại lời của gã đó, tôi cảm giác không rét mà run.

“Chú, chú Văn Tam... Mặt chú...”

Tôi cố gắng nói một câu.

“Mặt chú làm sao?” Lưu Văn Tam cau mày.

Tôi gượng cười, nói thật: “Chú Văn Tam, mặt chú tự nhiên trông như người chết vậy!”

Lưu Văn Tam nheo mắt, im lặng một lúc mới nói: “Thập Lục, mày đừng có đa nghi Tào Tháo, chú Văn Tam chẳng qua không nghỉ ngơi đủ thôi, chúng ta nên xuất phát rồi.” Nói xong, Lưu Văn Tam quay đầu đi về hướng khu phần mộ phía bên phải thôn.

Tôi vội đi theo, trong lòng vô cùng lo lắng.

Đường thôn tĩnh lặng ghê người, chẳng biết vì dân thôn ngủ sớm, hay vì đều đi ăn đám ma rồi, bọn tôi chẳng gặp ai trên đường cả.

Hai chúng tôi vác theo mấy món đồ nghề như cuốc xẻng, nếu gặp ai thật, chắc đều bị chúng tôi làm cho giật mình.

Rất nhanh, chúng tôi đã đến chân núi bên ngoài thôn, lúc này cũng sắp vào đêm, ngọn núi tròn vo đó kết hợp với rãnh sâu hai bên tạo nên cảm giác vô cùng kinh khủng.

Tôi cứ sợ, dưới hai rãnh nước ấy có thứ gì đó bò lên.

“Thập Lục, lúc nào rảnh mày cũng xem xem nhà chú, xem phong thủy như thế nào, nếu không ổn thì chúng ta chuyển qua chỗ khác tốt hơn.” Bất thình lình, Lưu Văn Tam chợt nói một câu.

“Hả... Vâng... Vâng...” Có mỗi thế, mà cũng làm tôi giật cả mình, vội vàng gật đầu.

Ánh trăng chiếu lên nấm mồ lão Liễu chỗ chân núi, lúc này lốm đốm sương mù, trên mộ trông càng u ám, càng khiến người ta cảm thấy vô cùng ức chế.

Chúng tôi bước lại gần.

Chẳng được mấy bước, người tôi đã cứng đờ lại, trợn tròn mắt nhìn phía trước mộ lão Liễu.

Hóa ra có một bầy chuột đen xì, dày đặc đi theo một con chuột to da lông đã chuyển sang màu xám, rúc rích chạy vòng quanh mộ lão Liễu!

Tôi suýt chút nữa thì cắn phải lưỡi.

Con chuột lông xám kia sắp thành tinh rồi! Phải to gần bằng bắp tay người lớn! Phủ phục trên mặt đất, rúc qua rúc lại trông hệt như đứa trẻ con!

Tiếp sau đó, con chuột lông xám ấy đột nhiên dừng lại, ngoảnh đầu nhìn về phía chúng tôi.

Giây tiếp theo, nó đột nhiên dựng đứng nửa thân người lên! Giống như chó lấy lòng chủ vậy, hai chân trước chắp lại, hướng về phía chúng tôi làm động tác vái lạy.

Đám chuột to đen sau lưng nó con nào cũng làm động tác giống hệt, cùng với việc vái lạy, chúng nó còn kéo nhau quỳ xuống.

“Gặp... gặp quỷ rồi... Chú Văn Tam, con tiên xám này thành tinh rồi! Hay là chúng ta cứ đi đã... Chuyện này, sợ là không quản nổi...”

Da đầu tôi tê rần, vô cùng hoảng sợ.

Không chỉ chuyện tiên xám thành tinh kéo một lũ chuột đen to đùng đáng sợ, mà càng đáng sợ hơn là, gà đi lùi, chuột quỳ lạy, quỷ chuyển quan đã ứng nghiệm hai điều!

Tôi sợ Lưu Văn Tam sẽ xảy ra chuyện!

Lão Liễu vốn dĩ là người mạng cứng không chết được mà lại bị hại chết, lẽ ra không được làm tang lễ lớn, lại càng không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip