Chương 53. CÓ CHA SINH KHÔNG MẸ DẠY
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Rõ ràng trước khi đi chúng tôi đã xác nhận, bọn Liễu Chí đều ở nhà ăn đám ma, tôi cũng rất cẩn thận xung quanh, không hề thấy có người...
Lẽ nào, có người mà tôi và Lưu Văn Tam không chú ý đến, chạy đi báo tin cho Liễu Chí?!
“Chú Văn Tam, nhanh lên còn chạy!”
Tôi hoảng hốt giơ tay cho Lưu Văn Tam.
Lưu Văn Tam nhảy lên khỏi huyệt mộ, nhưng chẳng có dấu hiệu muốn chạy nào.
Tôi sốt ruột đến muốn nhảy lên: “Chú Văn Tam nhanh đi chứ! Bọn Liễu Chí sắp đến nơi rồi! Cháu với chú đánh không lại cả đám người đâu! Có khi bị chúng nó đánh chết đấy!”
Lưu Văn Tam thì nheo mắt nói một câu: “Nó không dám động tay với chú, cũng không dám động tay đánh mày, dân thôn này còn chưa bị điên.” “Đợi nó đến đây, chú Văn Tam còn có chuyện hỏi nó.”
Không thể không nói, bộ dạng trấn tĩnh này của Lưu Văn Tam, tôi chỉ có một chữ.
Phục!
Đào mồ nhà người ta, còn không chạy, nói người ta không dám động tay, e là chỉ có mỗi mình Lưu Văn Tam!
Lão không đi, tôi cũng không đi được.
Chưa đầy hai phút, bọn Liễu Chí đã kéo người xông đến nơi!
Đông nghịt, đi theo sau phải tầm cả trăm người dân thôn!
Có cái mấy người đánh trống thổi kèn và múa ương ca thì không thấy đâu.
Đa phần là do đám ma làm xong rồi, bọn họ nhận tiền xong, ai về nhà nấy, nên đi theo Liễu Chí, chỉ có người dân trong thôn ra hóng chuyện.
“Lưu Văn Tam! Đ-t bà nội mày! Đào mộ cậu tao thì tuyệt tự tuyệt tôn!” Liễu Chí đỏ cả mắt lên, đang định lao lên liều mạng với Lưu Văn Tam.
Cạnh gã còn có Lý A Muội đi theo, và người đàn bà kia cũng đang vừa khóc vừa chửi, nói Lưu Văn Tam là thứ không ra gì, tiện mồm cũng chửi luôn cả tôi, nói La Thập Lục là thứ âm sanh tử mất hết lương tâm! Từ lâu đã nghe nói tôi là ma quỷ chui ra từ bụng người chết của thôn Tiểu Liễu, quả nhiên đi cùng với Lưu Văn Tam, cả hai đều làm việc không còn là con người!
Thậm chí đến câu có cha sinh không mẹ dạy cũng lôi ra chửi.
Đầu tôi ong ong, máu nóng bốc lên, cũng đỏ mắt lên chửi lại: “Chúng mày nói cái gì? Nói thêm câu nữa! Hôm nay tao liều mạng với chúng mày luôn! Kiểu gì cũng phải có thằng nằm lại đây!”
Mấy người dân thôn ngăn Liễu Chí lại, ôn tồn khuyên giải.
Lưu Văn Tam cũng giữ lấy tay tôi, nhỏ giọng bảo tôi, không nhất thiết phải đánh thật với Liễu Chí.
Tôi có hơi tỉnh táo lại chút, nhưng vẫn tức phát điên.
Đúng thật, tôi được lôi từ bụng người chết ra không sai.
Tôi là âm sanh tử cũng không sai!
Nhưng gã không được chửi tôi là đứa có cha sinh không mẹ dạy!
Mẹ tôi khó sinh mà chết, còn thành mẫu sát, hơn hai mươi năm nay đều là du hồn dã quỷ, bố tôi cũng chết oan uổng đáng thương.
Chúng nó chửi thế, tôi dám liều mạng thật!
Đương nhiên, đây cũng liên quan đến cách dạy dỗ tôi từ nhỏ của bà nội, không cho tôi cãi nhau với người khác, chỉ sợ lại phát sinh thảm án giống như chuyện nhà thợ mổ lợn!
Trong lòng tôi cũng rất sợ, vậy nên trừ chuyện lần năm tuổi, cả đời này tôi chưa đỏ mắt tức giận với ai bao giờ!
Nhưng câu nói đó của Lý A Muội, là phạm vào điều cấm kỵ của tôi, tôi trợn mắt nhìn trừng trừng bọn Liễu Chí, tức đến lồng ngực phập phồng.
Cũng may, dân thôn chặn Liễu Chí, Lý A Muội
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền