Chương 54. NGƯỜI CHẾT ĐẦU CHẠM ĐẤT
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Một mình ở trong phòng, tôi ngồi lên giường dùng chăn quấn lấy người, cứ cảm giác lạnh hết cả người.
Bảo cứ thế lăn ra ngủ, thì lại cảm giác đầu óc vô cùng tỉnh táo.
Cứ nhắm mắt lại, là trong đầu lại hiện lên bộ dạng lão Liễu lén lén lút lút luồn qua lách lại giữa đám người múa ương ca.
Cuối cùng dừng lại ở hình ảnh Liễu Chí trợn trừng nhìn tôi!
Cảm giác hỗn độn, khó khăn lắm mới sắp ngủ được, thì nghe thấy ngoài sân có tiếng sột soạt vọng lại, tôi lập tức tỉnh cả người.
Liếc nhìn đồng hồ, đã ba bốn giờ đêm, gần sáng rồi!
Chú Văn Tam vẫn chưa ngủ?
Tôi đột nhiên buồn đái, cái cảm giác này một khi đã xuất hiện, thì có nghĩa đã sắp đến mức không nhịn nổi nữa.
Ngồi dậy rời khỏi giường, tôi đẩy cửa.
Vốn cứ tưởng là Lưu Văn Tam ở bên ngoài, nhưng trong sân trống trơn làm gì có bóng dáng người nào?
Trăng trên trời cũng đã biến mất, ngoài sân tối đen cũng tỏa ra luồng khí lạnh.
Tôi vào nhà vệ sinh giải phóng, cảm giác toàn thân sảng khoái hơn nhiều.
Quay người, tôi lập tức cứng đờ lại.
Ngoài sân giáp với giếng nước, chẳng biết từ lúc nào, có thêm một người!
Gã mặc một chiếc áo bào dài màu trắng, mặt ngựa, làn da trắng bệch, mắt một mí, thân hình vừa cao vừa gầy, đứng ở đó trông như Bạch Vô Thường vậy, tôi sợ đến rùng mình một cái, suýt nữa thì cắn đứt cả lưỡi!
Tôi nhớ rất rõ ràng, đây chẳng phải là gã Mã Bảo Trung ban ngày xin nước uống, cuỗm luôn bát, lại còn trù ẻo tôi và Lưu Văn Tam sao?
“Gà đi lùi, chết rồi.”
“Chuột quỳ lạy, chết rồi.” “Quỷ chuyển quan, xác chết không thấy đâu rồi, người sống ở căn nhà này cũng sắp chết rồi.”
“Chú em, còn không mau rời khỏi căn nhà này, thì vụ thị phi này chú chẳng thoát được đâu.” Tiếng của Mã Bảo Trung lạnh lẽo, giọng nói cũng không giống như của người sống.
Khắp người tôi nổi đầy da gà, nhìn chằm chằm Mã Bảo Trung, rồi đột nhiên nhớ đến lời dặn của Lưu Văn Tam.
Hít sâu một hơi, tôi hỏi: “Anh là người chết hay là người sống?”
Ánh mắt Mã Bảo Trung có chút đờ đẫn, nhìn tôi trân trân, con ngươi không động đậy chút nào.
Gã chợt cười cười, rồi nói: “Chú bảo tôi là người chết hay người sống?” Mặt tôi đơ lại, lời thoại này không khớp rồi! Tên Mã Bảo Trung này cũng chẳng trả lời tôi giống như những gì Lưu Văn Tam nói. Trong lúc hoảng hốt, tôi vội cúi đầu xuống nhìn chân gã.
Kết quả cái áo bào gã mặc dài quá, che luôn cả giày, làm tôi chẳng thấy gì cả.
Đột ngột, Mã Bảo Trung tiến về phía tôi, ánh mắt gã càng âm u: “Chú u mê không chịu giác ngộ, tôi cứ lấy một thứ trên người chú trước đã!”
Tôi sợ hãi lùi lại tận mấy bước, gân cổ lên gào: “Chú Văn Tam! Ra đây nhanh! Có người lẻn vào sân này!” Tiếng hét của tôi to đến mức tạo thành tiếng vọng trong sân, nhưng lại chẳng thấy có động tĩnh gì cả.
Chú Văn Tam không có nhà?
Tôi đã lùi lên đến trên bậc thềm, sắp đến cửa phòng tôi rồi.
Mã Bảo Trung ép sát đến trước mặt tôi, ánh mắt gã càng lạnh lẽo đáng sợ bất thường, giơ tay ra định bóp cổ tôi!
Tôi sợ hết hồn, mới chợt phản ứng lại là trên người tôi cũng có đồ nghề!
Túm mạnh vào thắt lưng, tôi liền nắm chặt lấy cán bàn chải thép! Cũng chẳng kịp tháo vải bọc, liền đập mạnh vào cánh tay đang thò qua của Mã Bảo Trung!
Gã
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền