ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 56. . BA MẠNG NGƯỜI

Chương 55. BA MẠNG NGƯỜI

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

“Nó còn muốn cái gì?” Lưu Văn Tam nhíu chặt mày, hỏi.

Tôi im lặng một lát, trả lời: “Bà nội cho cháu hai quyển sách, đều là di vật của ông nội cháu, một quyển liên quan đến đỡ âm linh, một quyển liên quan đến phong thủy.” Tôi không cần thiết phải giấu Lưu Văn Tam, hai người đi chung một thuyền, bà nội còn bảo tôi nhận lão làm bố nuôi.

Đồng thời, trong lòng tôi cũng xem xét vài phần.

Nếu như tôi không giấu giếm Lưu Văn Tam, nhưng Lưu Văn Tam lại giấu giếm tôi, thì sợ là tôi phải suy nghĩ một chút về vấn đề lòng tin.

Dù gì trước đây đi làm, tôi đều coi như giao cả nửa mạng sống cho Lưu Văn Tam.

Lưu Văn Tam có vẻ nghĩ ngợi gật gật đầu, lão nói: “Thập Lục, mày ra ngoài đi, ăn tý gì trước đã, rồi kể hết chuyện xảy ra đêm qua cho chú nghe, rồi chú nói cho mày nghe chuyện giữa chú và Mã Bảo Trung.”

Trên chiếc bàn đá trong sân, bày cháo gạo, quẩy rán, dưa muối, và nửa đĩa thịt muối.

Vụ đánh cận chiến đêm qua cũng tiêu hao không ít thể lực, ngửi mùi thơm mặn của cháo, tôi lập tức thấy đói cồn cào, lập tức ngồi vào bàn.

Ngấu nghiến húp cháo ăn quẩy, nuốt thêm mấy miếng thịt muối, cuối cùng cũng hồi phục vài phần thể lực, tôi đem chuyện phát sinh với Mã Bảo Trung đêm qua ra kể một lượt.

Lưu Văn Tam châm một điếu thuốc, bập bập hút, mãi lúc sau lão mới nói: “Mã Bảo Trung, là ăn mày chó chết ở vùng này, mấy năm trước nó cũng đến chỗ chú, định xin mảnh cổ ngọc.”

“Chú không cho nó, còn đánh cho nó một trận, vứt xuống dưới bãi lau Liễu, từ lần đó nó thù chú, nói nó chắc chắn sẽ đến xin mạng của chú, lúc đó chú nói nó không những không lấy được mạng chú, mà cả nửa bát nước cũng không xin được ở nhà chú.”

Tim tôi đập thình thịch, kinh ngạc nhìn Lưu Văn Tam.

Hóa ra, lão và Mã Bảo Trung còn có mâu thuẫn như thế?

Trước đấy lão còn chỉ gọi là chó già, xin cơm xin nước xin bảo vật, bây giờ gọi luôn là ăn mày chó chết, có thể tưởng tượng được mức độ căm ghét trên thực tế của lão đối với Mã Bảo Trung.

Trong lòng tôi cũng trở nên mất tự nhiên. Mã Bảo Trung xin được nước từ tôi, còn uống tận ba bát, thậm chí còn cuỗm luôn bát đi, thế chẳng phải khiến Lưu Văn Tam bị tát thẳng mặt sao?

Tôi xin lỗi Lưu Văn Tam, nếu lão mà không nói, tôi cũng chẳng biết được uẩn khúc trong chuyện này.

Lưu Văn Tam phẩy tay, nói với tôi, những thứ Mã Bảo Trung muốn lấy đều là báu vật đối với người âm, hai quyển sách và cổ ngọc trên người tôi đều đúng chuẩn! Gã đó không đạt mục đích quyết không bỏ cuộc, đeo bám năm này qua năm khác.

Có điều khi Mã Bảo Trung cảm thấy hoảng sợ, gã sẽ không dám cướp chính diện, mà chỉ dám lén lút đeo bám sau lưng.

Tôi nghĩ trong lòng, cái kiểu lén lút đeo bám ấy cũng khiến người ta rờn rợn, không cẩn thận hôm nào không chú ý cái là dính chiêu!

Do dự một lát, tôi hỏi chú Văn Tam, chẳng lẽ chú chưa từng nghĩ đến chuyện diệt trừ hậu hoạn?

Lưu Văn Tam lại cười cười, nói: “Chú Văn Tam mày không phải chưa nghĩ đến, có nhiều chuyện, nói ra mày cũng không hiểu, đợi lần sau mày gặp Mã Bảo Trung, thì sẽ biết nguyên nhân.” Câu trả lời lấp lửng này của Lưu Văn Tam, mới thực sự khiến tôi không hiểu.

Cũng vào lúc này, ngoài đường vang lên tiếng bước chân

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip