Chương 56.
"CÁ VÀNG TO"
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
“Bảo mày uống thì cứ uống! Có chú Văn Tam mày ở đây, không phải quản nó là rượu người chết hay là rượu mẹ gì, không phải sợ vấn đề gì cả.” Lưu Văn Tam trợn mắt, chắp tay sau lưng nói.
“...”
Cũng chẳng phải là tôi sợ hồn ma lão Liễu hay làm sao.
Mà là bảo tôi đi uống rượu người chết, khiến thâm tâm tôi cảm thấy khó chịu.
Hơn nữa có khả năng đêm qua lão Liễu ngồi ở đây giết người, trước mặt còn quỳ xác chết của ba người nhà Liễu Chí nữa...
Tôi cười gượng, nói: “Chú Văn Tam, không uống có được không?”
Lưu Văn Tam tiếp tục nói: “Đây cũng là để tôi luyện sự gan dạ cho mày, rượu người chết cũng không dám uống, đến lúc nhỡ phải uống rượu trên mộ thì tính kiểu gì?”
Những người dân thôn đi theo sau chúng tôi cũng đưa mắt nhìn nhau, không dám tiến lên trước, đều lùi lại phía sau, chỉ sợ bị Lưu Văn Tam gọi ra uống rượu người chết...
Tôi nhắm mắt cầm chén rượu lên, nhấp một ngụm.
Vị cay nồng của rượu kích thích da mồm, đôi môi vốn hơi khô nẻ của tôi đau đến mức xuýt xoa hít một hơi.
Động tác của tôi, càng dọa cho dân thôn run rẩy.
“Vị thế nào?” Lưu Văn Tam nói.
“Vị rượu trắng... Cay quá, nồng độ rất cao.” Tôi tái cả mặt, biểu cảm khó coi hơn cả khóc.
“Đổ lên bàn.”
Lưu Văn Tam đột nhiên nheo mắt nói một câu.
Tôi liền cầm chén đổ ra bàn, lão chợt mò đâu một cái bật lửa, châm lửa đốt.
Phụt, ngọn lửa màu xanh nhạt cháy trên bàn, ngọn lửa này đến nhanh, đi cũng nhanh, phút chốc, trên bàn chỉ còn vết nước.
Lưu Văn Tam có vẻ nghĩ ngợi, gật gật đầu, rồi lão chợt nói: “Bảo mấy người đi kiếm giúp mấy cỗ quan tài qua đây, gan to thì qua thu dọn xác chết vào trong quan tài.”
“Người đột tử, không được để ở trong sân, phải đặt ở ngoài cổng, làm lễ tang đơn giản thôi, cũng không cần mời tiên sinh chủ trì tang lễ.”
“Thông báo cho người nhà Liễu Chí chưa?” Lưu Văn Tam nói một đoạn dài như bắn súng liên thanh.
Vẫn là ông cụ Vương bước ra, lắc đầu: “Văn Tam à, nhà Liễu Chí bốn người, đều ở đây cả, cuối cùng chỉ còn một đứa bé thôi.” Ông cụ chỉ cánh cửa bị khóa.
Lúc này tiếng khóc thút thít đột nhiên ngừng lại.
Một con mắt đỏ quạch, toàn mạch máu đang ghé sát khe cửa nhìn chúng tôi.
Lúc lần đầu tiên gặp Liễu Chí, bên cạnh gã có một đứa bé gái mấy tuổi đi theo, nghĩ lại chắc là con gái gã.
Trong lòng tôi khẽ than, đứa bé mới từng này tuổi đầu, đã mất bố mẹ, cũng chẳng biết nó có nhìn thấy gì không, sợ là sẽ bị ám ảnh suốt cả đời.
“Chỉ còn lại mỗi đứa nhỏ này thôi?” Lưu Văn Tam nhíu chặt mày.
Tôi cũng rụt rè nhìn lão.
Lưu Văn Tam im lặng mất mấy giây, rồi mới nói: “Trong thôn nhà ai không có con cái, xem xem ai nhận nuôi nó, tài sản lão Liễu để lại không ít, đây cũng coi như cháu gái họ của lão rồi, tôi làm chủ, ai nhận nuôi, cho nhà ấy.”
Mấy người dân thôn cũng bắt đầu bàn tán, có điều dám đi vào trong sân đều là gia đình trên có người già dưới có trẻ con, nếu không thì cũng là thanh niên chưa lập gia đình.
Ông cụ Vương nói chuyện này không nhỏ, nếu đúng là tự nhiên phải nuôi thêm một đứa bé, trong thôn chắc chắn cũng phải cân nhắc nhiều, không thì tập trung mọi người lại họp vài buổi lớn bé, quyết định xem rốt cuộc nhà nào phù hợp nhận nuôi?
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền