Chương 97. CHÓ ĐUỔI QUỶ
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Vào đúng lúc này, Mã Bảo Trung lại quay người đi luôn, bước nhanh về phía đằng cuối thôn.
Trông gã cao cao gầy gầy, vậy mà tốc độ nhanh đến ly kì, bước đi như gió!
Lúc tôi chạy ra đến gốc cây hòe già, Mã Bảo Trung đã ra đến chỗ đường thôn, rồi mất hút sau bức tường bao của một nhà dân...
“Anh Thập Lục... anh... làm sao thế?”
Tất cả những việc này chỉ diễn ra trong vòng nửa phút, Cố Nhược Lâm ngẩn người nhìn tôi, vô cùng ngơ ngác.
Sắc mặt tôi vô cùng khó coi, nhìn chằm chằm vào vị trí mà Mã Bảo Trung biến mất, khàn giọng nói một câu: “Nó là tên ăn mày chó chết.”
“Xuất hiện là chuẩn không có việc tốt lành gì hết!”
“Nó nói gì với em vậy?”
Tôi cố nén nỗi sợ hãi trong lòng, nhưng vẫn không giấu được vẻ bất an trên mặt, hỏi Cố Nhược Lâm.
Biểu cảm của Cố Nhược Lâm cũng không tự nhiên, lí nhí nói: “Hắn ta hỏi em tên gì, tại sao lại đi cùng với anh.”
“Em trả lời hắn, hắn liền bảo với em mấy câu, sau đó anh quay đầu lại bảo em cẩn thận, rồi hắn chạy mất...”
Mí mắt tôi giật điên cuồng, tim đã sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Mấy câu nói như thế nào?” Cố Nhược Lâm vừa nghĩ ngợi, vừa nói nhỏ: “Chó đuổi quỷ, mèo trộm xương, đàn bà chết đòi nợ. Có đứa lẽ ra chết từ lâu rồi, sống trên đời cũng chỉ là giãy giụa, âm sanh tử giữ bao nhiêu thứ không nên giữ như thế, thì không giữ nổi đâu.”
Nói xong, mặt Cố Nhược Lâm càng trắng bệch hơn.
Cô ta cắn môi, bất an nói: “Anh Thập Lục, ban nãy lúc hắn ta nói âm sanh tử, cứ nhìn anh mãi, em từng nghe mấy người già trong gia tộc nói, âm sanh tử, là đứa trẻ do người chết sinh ra đúng không?”
Tôi hoàn toàn không ngờ rằng, Mã Bảo Trung lại nói những lời này với Cố Nhược Lâm! Tuy bản thân tôi không kiêng kỵ gì, Lưu Văn Tam với Trần mù cũng hay nói tôi là âm sanh tử, nhưng rất rõ ràng, lúc Cố Nhược Lâm hỏi tôi, thần sắc cô ta đã bắt đầu bất an rồi.
Do dự một lúc, tôi trả lời: “Nó đúng là đang nói tôi, đợi về đến nhà, tôi sẽ giải thích cho em biết chuyện là như thế nào.”
Cố Nhược Lâm nghe vậy mới rụt rè gật đầu, nói một câu vâng.
Rồi cô ta lại ngơ ngác nói: “Thế chó đuổi quỷ, mèo trộm xương, đàn bà chết đòi nợ, thì là ý gì?”
Tôi cũng nhíu chặt mày lại.
Lần đầu tiên Mã Bảo Trung tìm tôi, nói với tôi là gà đi lùi, chuột quỳ lạy, quỷ chuyển quan, những chuyện này đều ứng nghiệm rất nhanh, đều là nghĩa mà từ ngữ biểu đạt, duy chỉ có chuyện cuối cùng quỷ chuyển quan là chỉ trong quan tài của lão Liễu không có xác chết.
Vậy những câu nói hiện giờ... Lý giải theo mặt ngữ nghĩa, thì là chó sẽ đuổi theo quỷ? Mèo sẽ ăn trộm xương cốt? Và còn một người đàn bà chết đến đòi nợ?
Chó đuổi quỷ gì, mèo trộm xương gì, đàn bà chết lại muốn đòi thứ nợ gì?
Cái cuối cùng gã ngầm chỉ tôi, sẽ không giữ được bao nhiêu món đồ trên người như thế!
Lần trước gã nói nhiều như thế, cũng chỉ là để nói Lưu Văn Tam sắp chết rồi, kết quả là không có chuyện đó.
Tôi thấy không sợ quá như trước nữa, lời của gã ăn mày chó chết này không phải sẽ linh nghiệm trăm phần trăm, vẫn cứ phải nhanh về nhà, rồi cùng Lưu Văn Tam bàn bạc đối sách đã.
Cứ bị tên ăn mày chó chết này đeo bám, hoàn toàn không phải
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền