Chương 51: Tìm Đối Sách
“Không nhiều lắm, ăn tiết kiệm thì cũng đủ trong ba ngày.”
Triệu Ngũ đáp lời.
Lý Hỏa Vượng lấy ra mấy chục đồng tiền và một thỏi bạc nhỏ màu đen từ trong ngực đưa cho hắn, số tiền này là hắn lấy được từ trong kho nguyên liệu của Thanh Phong quán:
"Ngươi vào trong thôn đổi một chút đồ ăn đi. Đoán chừng cũng đủ để đi đường rồi."
Có mười mấy người hơn nữa đều là thanh niên lớn bé cho nên sẽ tiêu hao một lượng lớn lương thực, lúc ở Thanh Phong quán họ đã mang theo nhiều túi lương thực như vậy nhưng bây giờ đã ăn gần hết rồi.
Triệu Ngũ đang nằm trên lưng của tên ngốc muốn bảo tên ngốc đi vào thôn nhưng sau khi suy nghĩ một lúc, hắn đưa tay ra gọi một tiểu đạo đồng có diện mạo trông khá hơn chút, đặt tiền trong tay và nói nhỏ điều gì đó.
Một tay Lý Hỏa Vượng chống lên đống rơm, đi về sân khấu phía xa.
“Cụ à, khi nào thì chúng ta lên đường?”
Lý Hỏa Vượng hỏi Lữ Trạng Nguyên.
Lúc này vẻ mặt của Lữ Trạng Nguyên rõ ràng có chút lo lắng,
"Tiểu đạo gia, cảm phiền ngươi chờ một chút, sáng sớm hôm nay không biết con dâu ta đã mang Tú Nhi chạy đi đâu rồi, chờ nàng quay lại thì chúng ta lập tức lên đường."
Lý Hỏa Vượng nhất thời cảm thấy nghi ngờ:
"Hả? Không thấy nữa? Không phải ở kia sao?"
Khi Lữ Trạng Nguyên nhìn theo ngón tay của Lý Hỏa Vượng chỉ về phía đầu thôn, liền nhìn thấy La Quyên Hoa cầm mấy thước vải bố trong tay, ôm theo đứa con gái đang cười khanh khách đi về phía này.
Lúc nhìn thấy con dâu, Lữ Trạng Nguyên lập tức nổi giận lôi đình, ông ấy cầm tẩu thuốc xông tới mắng té tát vào mặt cô con dâu.
Trước sự tức giận của bố chồng, La Quyên Hoa tỏ ra vô cùng vô tội:
"Cha à, không phải ngươi bảo ta đi vào thôn gom vải sao? Ngươi nói vải ở trên trấn đắt..."
Sau khi trút được lửa giận, Lữ Trạng Nguyên quay người lại, cười híp mắt nói với Lý Hỏa Vượng:
"Tiểu đạo gia, không sao rồi, chúng ta đi thôi."
"Ơ kìa~! Cha, khoan hãy đi đã, lúc nãy con đi mua vải đã kiếm được mối làm ăn đấy."
Nghe vậy, Lý Hỏa Vượng và Lữ Trạng Nguyên đồng thời nhìn về phía La Quyên Hoa:
"Mối làm ăn gì?"
"Chúng ta có thể kinh doanh cái gì, đương nhiên là kinh doanh hát hí khúc rồi. Chủ thuê là vị lão gia tối hôm qua cho nhiều tiền thưởng nhất! Ngươi đi xem chút đi mà, ông ta nói có một số việc muốn bàn bạc tỉ mỉ với ngươi đó.”
Nghe vậy, Lữ Trạng Nguyên nhất thời không nhúc nhích nữa, ông ấy chậm rãi quay người lại, ngượng ngùng cười với Lý Hỏa Vượng.
Mặc dù đối phương không nói gì, nhưng nhìn biểu hiện thì Lý Hỏa Vượng dĩ nhiên hiểu ý của đối phương:
"
Không vội, chủ gánh hát Lữ kiếm tiền càng quan trọng hơn. Chờ thêm một ngày cũng không sao.
"
“Ôi chao ôi chao, thật có lỗi quá có lỗi quá, lão gia, cụ già này đi một chút rồi trở lại ngay.”
Lữ Trạng Nguyên nói xong liền cắm tẩu thuốc trong tay lên cổ, vui vẻ lôi con dâu đi vào trong thôn.
Lý Hỏa Vượng lại quay trở lại đống rơm, trong lúc rãnh rỗi hắn liền cầm chiếc chuông đồng móp méo kia lên quan sát tỉ mỉ.
Nếu mình có thể ép buộc Du lão gia, thì chắc chắn có thể khiến cho sức mạnh của mình tăng lên rất nhiều.
Đáng tiếc hiện giờ không thể triệu hồi vật này ra ngoài, nhất định phải nghĩ cách sửa xong mới được.
Sau khi tỉ mỉ quan sát nhiều lần, hắn cũng không phát hiện
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền