ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Địa Ngục Mười Tám Tầng : Ở Đây Cấm Nói Dối book cover

[Dịch] Địa Ngục Mười Tám Tầng : Ở Đây Cấm Nói Dối (Dịch)

Nhị Lưỡng Bạch Khai

570

Chương

209

Lượt đọc

Giới thiệu truyện

“Tìm ra kẻ nói dối. Học theo kẻ nói dối. Giết chết kẻ nói dối. Và rồi… trở thành kẻ nói dối.”

Đó không chỉ là một câu nói. Đó là lời nguyền truyền qua bao đời, là chân lý méo mó sinh ra từ một thế giới mà thật – giả không còn đường phân cách. Người ta kể rằng nơi tận cùng của màn đêm, có một kẻ chuyên dùng dối trá để che giấu chân tướng của vũ trụ. Hắn không có hình dạng nhất định, chỉ mang một nụ cười cong lên như vết cắt trên mặt bóng tối.

Thiếu niên năm ấy nghe được lời truyền miệng ấy khi còn quá nhỏ để hiểu, nhưng vừa đủ để lưu giữ nó trong ký ức như một mảnh gai không thể nhổ ra.

Càng trưởng thành, cậu càng nhận ra: dối trá hiện diện khắp nơi — trong ánh mắt người đời, trong những lời hứa rỗng tuếch, trong cả những hy vọng mong manh nhất. Và rồi câu nói kia, vốn chỉ như một bài đồng dao rùng rợn, bắt đầu đâm rễ vào nội tâm cậu.

“Tìm ra kẻ nói dối.”

Cậu bắt đầu quan sát mọi người, từng cử động, từng lời nói, từng cái chớp mắt.

“Học theo kẻ nói dối.”

Cậu bắt đầu hiểu sự vận hành của dối trá — cách nó sinh ra, cách nó nuốt chửng niềm tin, cách nó khiến con người sống trong ảo ảnh.

“Giết chết kẻ nói dối.”

Không phải lúc nào cũng bằng máu. Đôi khi bằng sự thật tàn nhẫn. Đôi khi bằng cách lột trần mọi điều mà người kia muốn chôn giấu. Giết chết không chỉ một người — mà là giết đi lớp mặt nạ họ mang.

“Trở thành kẻ nói dối.”

Cuối cùng, thiếu niên nhận ra: để sống sót trong thế giới này, đôi khi sự thật không đủ. Để phá bỏ lưới dối trá, đôi khi bản thân phải trở thành kẻ dệt nên nó.

Bởi chỉ có kẻ nói dối hoàn hảo nhất… mới có thể nhìn thấu những lời dối trá của người khác.

Và câu nói năm xưa, giờ đây, không còn là lời nguyền nữa.

Nó đã trở thành con đường mà cậu phải bước tiếp — con đường không có lối quay đầu.

doan-tau-cau-sinh-tat-ca-nang-luc-ta-deu-thang-hoa