ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 133. Quyển 4 - Chương 133

Chương 133: Quyển 4 - Chương 133

“Xèo xèo.”

Vân Sâm mở mắt, trước mắt cô là một thanh xà nhà, nóc nhà nghiêng nghiêng chóp tam giác khiến phần xà nhà có rất nhiều khoảng trống. Cô hơi sững sờ, đây là căn nhà của cô khi còn ở Trung Châu…

Âm thanh vừa nãy là tiếng xào rau sao? Đồ ăn có nước gặp dầu nóng mới phát ra thanh âm xèo xèo như vậy. Mỗi lần mẹ xào rau, cô nghe thấy âm thanh này đều núp thật xa.

Là mẹ sao?

Vân Sâm đứng dậy, giường gỗ phát ra âm thanh kẽo kẹt, cảm giác đau đớn khiến suy nghĩ của cô bị tê liệt, sau một lúc mới nhớ ra những chuyện trước khi mình ngất đi.

Không phải mẹ, mẹ đã qua đời rồi.

Vân Sâm vịn tường bước đi, môi run lên vì đau, cô chậm rãi đi về phía phòng bếp.

Gọi là phòng bếp, nhưng thực ra chỉ là một gian nhỏ được ngăn cách bởi tấm rèm, bệ bếp đối diện cửa sổ, lúc nấu ăn không đến mức khiến cả phòng toàn là mùi khói dầu.

Có bóng dáng ai đó đang khom lưng, bận rộn trong phòng bếp.

Bởi vì hai chân của Vân Trung Thư không tiện nên bệ bếp được sửa lại cho thấp hơn để phù hợp với bà. Trung Châu khôi phục lại nơi này hệt như cũ.

Động tác của Hạ Phong Niên rất vụng về. Ông không biết nấu ăn, có vẻ đang vô cùng lo lắng.

Dường như ông không phát hiện ra Vân Sâm đang đứng ngoài tấm rèm nhìn mình, thấp giọng mắng: “Có dạy tôi nấu ăn cũng dạy không xong, vậy mà cậu cũng dám xưng là ý thức tòa thành hiểu biết nhiều nhất à.”

Tuy rằng chưa nghe thấy Trung Châu trả lời, nhưng Vân Sâm đoán rằng hiện giờ Trung Châu cũng cạn lời, cô không nhịn được mà bật cười.

Tiếng cười khiến Hạ Phong Niên giật mình nhảy lên, kinh ngạc nhìn về phía sau: “Sao con thức dậy rồi, hiện giờ chắc con còn đang rất đau, càng cử động sẽ càng đau đớn hơn đó!”

Vân Sâm đưa tay ra, cử động chậm rãi, cô nói: “Vẫn ở trong phạm vi con có thể chịu đựng.”

Lúc cô nói chuyện, cơn đau khiến cô cử động cơ mặt khó khăn, lời nói cũng không rõ ràng.

“Thực phẩm bổ sung có thể giúp con khỏe lại nhanh hơn.” Hạ Phong Niên nhấc nồi xuống, đặt lên chiếc bàn gỗ nhỏ kê sát tường.

Thường ngày Vân Trung Thư đều ngồi xe lăn, cho nên bàn gỗ trong nhà chỉ có một chiếc ghế đẩu nhỏ, đây chính là chỗ ngồi đặc biệt của Vân Sâm.

Hạ Phong Niên vốn định đưa đôi đũa cho cô, nhưng tấm lòng của người bố khiến ông không đành lòng nhìn con gái tiếp tục chịu khổ. Ông gắp một gắp đủ thứ đồ ăn cho cô: “A nào~”

Đồ ăn trong nồi lúc này không còn thấy được nguyên liệu của nó là gì, hình thức và mùi vị cũng khá bình thường, chắc không có vấn đề gì.

Vân Sâm há mồm, trong nháy mắt khi đồ ăn đã được đút vào khiến cô nghi ngờ Hạ Phong Niên muốn cho cô xuống âm phủ làm bạn với mẹ mình.

Đồ ăn không có độc, chỉ là khó ăn giống như bị hạ độc ấy.

Thời đại tận thế mà lại lãng phí đồ ăn quả là đáng xấu hổ, Vân Sâm đành cố nhịn ăn hết món ăn đầy tình thương của bố.

Hạ Phong Niên thấy Vân Sâm ăn hết sạch một nồi đồ ăn thì có cảm giác quá thành công, quyết định về sau mỗi ngày đều nấu ăn bổ sung dinh dưỡng cho cô.

Bên ngoài đã khá muộn, hôm nay họ sẽ nghỉ lại ở Trung Châu.

Trung Châu thức tỉnh, nhất định Hoa Đình đã nhận biết được, có khi tới đêm đã bay tới vùng gần đây rồi.

Hạ Phong Niên hỏi: “Con muốn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip