Chương 318: Có nên làm thịt Kình Thiên một đợt không nhỉ?
Sau nửa tháng kể từ biến cố tại phòng bệnh của lãnh chúa “Trần Bình An”.
Cách lãnh địa Ngọc Lục Bảo khoảng 1200 cây số, tại một pháo đài được những kẻ sống sót dựng lên tạm bợ bằng cách gộp vài tòa nhà cũ nát chung một chỗ.
Trong đại sảnh tồi tàn, nơi những bức tường rạn nứt, với đủ loại đồ vật trang trí như bình hoa, tranh sơn dầu được ném lăn lóc khắp nơi không ai quản.
Một tên chức nghiệp giả biến dị bước vội trên chiếc thảm đỏ bạc màu với vô số những vết rách.
Hắn là kẻ có cái lưng còng như ông già bà cả, làn da đen sạm do nhiều ngày không tắm rửa, và dưới lớp vải đen rách nát cuốn quanh thân thể là đủ thể loại bọc mụn mọc ẩn hiện.
Vốn lưng đã còng, nhưng giờ người nọ lại cúi thấp sống lưng của hắn hơn nữa, khi đứng trước bóng người thần bí đang ngồi yên trên chiếc ngai đá đầy thô ráp.
Giờ này, càng nhìn càng thấy kẻ biến dị đó lộ rõ một vẻ hèn mọn giống như những con goblin tại Rauga.
“Thưa thủ lĩnh, theo lệnh của ngài, ta đã cho người gom lại tất cả những nguồn tài nguyên có thể thu thập rồi ạ.”
Có thể thấy rõ, một vẻ khó chịu như bị xẻo thịt xuất hiện thoáng qua trên gương mặt cười của người đàn ông gù.
Nhưng dù có tiếc của tới mấy, vì sự phát triển sau này của thế lực, tên chức nghiệp giả biến dị cũng chỉ đành dâng lên toàn bộ tài nguyên tu luyện.
Tại cái thế giới hậu tận thế, nơi cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh làm vua này.
Chỉ cần trong thế lực xuất hiện cao thủ có sức mạnh hủy diệt ở cấp lục địa, trong khoảng cảnh giới thứ tư, như vậy, họ cũng coi như có một chỗ đứng trên bản đồ.
Nghĩ tới những ngày tốt lành nếu như thủ lĩnh đột phá cảnh giới, tên chức nghiệp giả cũng không chần chờ.
Dưới lớp áo choàng đen rách nát của tên chức nghiệp giả xấu xí, có thứ gì đó đang không ngừng nhúc nhích, và chui ra từ đó là một cánh tay phụ mọc ra sau lưng như một cây củi đen.
Trên cánh tay đó, một chiếc túi vải được vá chằng vá đụp được cung kính dâng lên.
Nhìn qua, đây có vẻ là một chiếc túi rách nát thông thường, nhưng thực chất, đây lại là một món bảo vật không gian.
Biết bên trong chiếc túi chứa tất cả tài sản của Hắc Nanh Hội, người thủ lĩnh thần bí ngồi yên trên ghế giờ cũng đã nở nụ cười hài lòng.
Bóng người ấy đứng dậy, bước xuống và lấy đi túi trữ vật.
Cảm nhận được lòng bàn tay mình chợt nhẹ, tên người gù ngẩng đầu lên nhìn, và chứng kiến một gương mặt trẻ tuổi non nớt đang gật đầu hài lòng.
“Chậc, quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên a.
Thủ lĩnh tuổi còn trẻ như vậy mà thực lực kinh người, tay không có thể đánh nát núi lớn, dùng một chưởng cũng có thể hủy diệt cả quân đoàn xâm lấn từ dị giới, làm cả ngàn dặm rung chuyển.
Giờ, nếu như có thêm chỗ tài nguyên này nữa, ta thật không tưởng tượng nổi thực lực của ngài có thể mạnh mẽ tới cỡ nào.
Có lẽ, sánh ngang được với lãnh chúa Trần Bình An cũng nên.”
Nghe được những lời lẩm bẩm từ đối phương.
Thiếu niên Lâm Kình Thiên giờ đang tung hứng túi trữ vật trong tay cũng không nhịn được mà nở một nụ cười khổ.
Hắn? Sánh ngang với lại sư phụ mình sao?
Đây là chuyện cười hài hước nhất mà hắn nghe được từ khi đào tẩu khỏi lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Cười nhạt xong, Lâm Kình Thiên cũng thu lại chỗ tài nguyên vừa được dâng lên, rồi âm thầm rời khỏi đại sảnh của Hắc Nanh Hội.
Lúc này, thiếu niên đi ngang qua quảng trường, nơi đang có một bóng người bị đóng đinh hành hình trên một cây thập tự giá ngược.
Đây là một cách t·ra t·ấn thường thấy trên đất c·hết, và được Hắc Nanh Hội chuyên dùng để “chiêu đãi” những kẻ lang thang đã vô tình đi lạc vào địa bàn của chúng.
“A, suýt chút nữa thì ta quên mất.
Mượn thân phận của ngươi được ba ngày rồi, nên giờ cũng đã tới lúc ta phải trả lại nó.” – Lâm Kình Thiên cười nhạt, tiến tới gần tên chức nghiệp giả đang suy yếu tới độ không mở nổi hai mắt.
Trong tầm nhìn thủ lĩnh thực sự của Hắc Nanh Hội.
Hắn chứng kiến một bóng người nhỏ con từ từ tiếp cận mình.
Và chỉ một giây sau, như vừa bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Đầu óc đang mơ hồ của tên thủ lĩnh chợt trở nên rõ ràng, những ký ức về một quá khứ là kẻ lưu lạc dần tan biến như mộng ảo.
Chỉ để lại một ký ức duy nhất, của kẻ nắm trong tay một tổ chức có hàng chục ngàn thành viên.
Sức mạnh quay trở lại, tên thủ lĩnh nhanh chóng nhận ra được tình hình hỏng bét của hắn ở hiện tại.
“A! C·hết tiệt! Thằng nào bày ra cái trò này!?”
Tiếng gầm thét của hắn vang vọng, khiến tất cả mọi người trong khu tàn tích đều có thể nghe thấy.
Ngay lúc này, bên trong sảnh đường chính, tên người gù còn đang mơ mộng khi thủ lĩnh đột phá cảnh giới chợt bừng tỉnh.
Nghe được tiếng gào thét đầy phẫn nộ ấy, người gù không ngừng gãi đầu hoài nghi.
Vừa rồi thủ lĩnh của hắn còn rất oai phong, ánh mắt đầy tự tin của kẻ sắp đột phá cảnh giới mà?
Sao bây giờ, hắn lại gào thét thê thảm tới như vậy?
Biết được có chuyện gì đó không ổn đang xảy ra, người gù vội vàng chạy ra quảng trường, và chứng kiến cấp trên đang bị hành hình trên cây thập tự giá ngược.
Thấy được cảnh tượng đó, hắn lập tức lao tới, vừa gỡ từng cây đinh vừa hỏi.
“Thủ lĩnh của tôi ơi, ngài chỉ vừa rời đại sảnh chưa tới một phút thôi mà, sao tự dưng ngài xảy ra chuyện rồi?”
Nghe tên thuộc hạ hỏi vậy, thủ lĩnh Hắc Nanh Hội cũng không để ý tới đau đớn nữa, hắn cau mày hỏi ngược.
“Người gù, ngươi đang nói cái gì chứ, chẳng phải ta bị người đánh lén, rồi sau đó bị treo ở đây trong ba ngày ba đêm sao?
Ta còn chưa hỏi tội các ngươi tại sao lại không ai đến cứu ta đâu?
Nên thế quái nào ta lại có thể xuất hiện trong đại sảnh…”
Không cần tên thủ lĩnh hỏi hết câu, cả hai đều đã đoán được có chuyện gì xảy ra.
“C·hết tiệt! Thằng khốn nào đó đã đánh ngất ta, rồi dùng thân phận của ta trong suốt ba ngày trời sao?”
Khi tên thủ lĩnh còn đang điên cuồng gào thét, thì ngay bên cạnh, tên người gù giờ lại thẫn thờ.
“Xong, xong rồi.
Tất cả tài nguyên tu luyện của chúng ta không cánh mà bay rồi…”
Trong khi Hắc Nanh Hội đang gà bay chó chạy, rơi vào trong hỗn loạn, thì cách đó khoảng 10 cây số, Lâm Kình Thiên giờ vừa tung hứng túi trữ vật, vừa nở một nụ cười nhạt.
Đây là phi vụ thứ 11 mà hắn đã hoàn thành chỉ trong nửa tháng qua.
Vào cái lúc thiếu niên đang mê man, những âm thanh thần bí vang bên tai, hướng dẫn thiếu niên cần phải làm gì.
Trong bất tri bất giác, trong lòng hắn chợt xuất hiện một ý tưởng đột nhập, thay thế, gom tài nguyên rồi bỏ chạy tìm con mồi mới.
Và cứ như vậy, trong vòng nửa tháng, số lượng tài nguyên Lâm Kình Thiên kiếm được là nhiều không xuể.
Nhưng nụ cười của thiếu niên không kéo dài được bao lâu, vì ngay dưới lớp quần áo đã rách nát, từng đường vân tỏa ra ánh tím liên tục lấp lóe.
Một cảm giác đau đớn xuất hiện, khiến chức nghiệp giả trẻ tuổi không nhịn được mà vạch áo, để lộ những vết rạn như những khe nứt ngang dọc trên từng làn da tấc thịt.
Nhìn vào thân thể đang vụn vỡ của mình, không chần chừ, Lâm Kình Thiên vội dốc miệng túi trữ vật ngay trên nền cát.
Một lượng lớn tài nguyên tu luyện đã được thả ra, chồng chất thành ngọn núi nhỏ.
Ánh mắt thiếu niên không thèm liếc nhìn những đồng vàng lấp lánh hay đủ loại bảo vật khác nhau, hắn chỉ chằm chằm nhìn vào những viên linh thạch giàu năng lượng.
Cầm những viên tinh thể giàu linh khí trong lòng bàn tay, thiếu niên đặt chúng lại gần những khe nứt trên da thịt.
Và một cảnh tượng kỳ lạ xảy ra, khi những viên linh thạch tan biến, những vết rạn trên người Lâm Kình Thiên cũng đang dần nhỏ lại.
“Phù, xem ra phản phệ khi sử dụng thiên phú không quá tệ như đã nghĩ, chỉ cần đánh c·ướp thêm một vài thế lực nữa, ta có thể góp đủ linh thạch để trị thương cũng không chừng.” – Hắn nắm tay, tự tin nói.
Trong quá khứ, mỗi lần sử dụng thiên phú Nghịch Thiên Cải Mệnh, Lâm Kình Thiên luôn lo lắng vì những tác dụng phụ của thiên phú có thể kéo tới.
Dù sao đi nữa, mỗi lần hoán đổi vận mệnh của hắn với những người khác lại là một lần viết lại lịch sử của cả thế giới.
Nên nếu nói cái thiên phú SSS ấy không có giá cao thì ai tin?
Nhưng sau nhiều lần sử dụng mà không gặp bất cứ phản phệ nào, Lâm Kình Thiên lại dần tin tưởng hơn, cho rằng thiên phú của hắn là vô địch, không có bất cứ cái gọi là phản phệ nào ở đây.
Đó là cho tới khi, hắn thử đánh cắp vận mệnh từ sư phụ mình.
Kết quả, thứ duy nhất Lâm Kình Thiên lấy được là một nguồn sức mạnh khổng lồ khó kiểm soát, giống như nhét toàn bộ tu vi của một tu sĩ cấp cao vào người tu sĩ cấp thấp, mà không cho thể chất tương đương để gánh chịu thứ sức mạnh ấy.
Đồng thời, thân phận duy nhất hắn có được là biến thành một hóa thân khác của sư phụ.
May mắn, hắn đã nhanh trí mà ném cái nồi đó lên trên người Drak Stormbreak, nên trong thâm tâm, Lâm Kình Thiên nghĩ mình đã thoát được một kiếp.
Và sau khi thoát khỏi lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Hắn giờ phát hiện ra Nghịch Thiên Cải Mệnh đã xuất hiện tình trạng vận mệnh phản phệ.
Biết được giới hạn của bản thân, nên mỗi khi hoán đổi vận mệnh với người khác, Lâm Kình Thiên sẽ chỉ mượn dùng thân phận của họ trong vài ngày rồi trả, tránh tác dụng phụ của thiên phú nhiều nhất có thể.
Khác với đám Vận Mệnh Hành Giả khi gặp phản phệ, phải dùng vận khí và mệnh khí để trả nợ.
Lâm Kình Thiên lại có thể trả nợ theo cách đơn giản hơn, vì hắn chỉ cần một nguồn năng lượng đủ lớn để bù đắp.
Khi toàn bộ linh thạch trong kho tàng của Hắc Nanh Hội tan biến, Lâm Kình Thiên mở mắt, và mừng rỡ khi thấy các vết nứt trên thân thể đã biến mất hơn phân nửa.
Không nhịn được, hắn hưng phấn cười phá lên.
“Haha, ngon!
Giờ, ta chỉ cần tìm thêm vài con mồi nữa, sớm muộn toàn bộ thương thế trên người ta cũng sẽ được chữa lành.”
Nhưng có lẽ, Lâm Kình Thiên cũng không nhận thức được.
Từ trong dị không gian, có một đôi mắt nhìn thẳng vào thực tại, thấy được cảnh tượng người thiếu niên không ngừng thu nhặt đủ thứ tài nguyên tu luyện vào trong nhẫn trữ vật riêng, bỏ lại cái túi rách của Hắc Nanh Hội ngay giữa nơi hoang vắng.
“Chậc, với cái tốc độ vơ vét như thế này, sớm muộn thằng nhóc đó cũng thành chức nghiệp giả giàu nhất thế giới.
Mà nhìn thằng nhóc cũng khá mập rồi, có nên làm thịt nó một đợt không nhỉ?
Thôi mặc kệ, dù sao Kình Thiên mới đi gieo họa cho một nửa các tổ chức đối nghịch với ta mà thôi.”