Chương 319: Chế tạo hệ thống mới.
Khi Lâm Kình Thiên còn đang ở bên ngoài gây họa, không ngừng c·ướp đoạt tài phú từ những thế lực khác.
Thì tại phòng nghiên cứu nằm giữa khe hẹp của thực tại và các chiều không gian.
Nguyễn An Bình lúc này đang nghiên cứu sơ qua về hệ thống mà hắn vừa bắt được trong đợt chinh phạt Rauga vừa rồi.
Ngồi vắt chân trên ghế xoay, hắn ung dung quan sát những thông số liên tục qua lại trên màn hình được chế tạo từ tinh thể Hoàng Đế Của Ký Ức.
Vị lãnh chúa nở nụ cười nhạt, đánh giá từng dòng dữ liệu lướt qua.
“Ra là vậy sao, hệ thống có được tất cả công năng như từ hư hóa thực, điều khiển tâm trí của cả giống loài, thậm chí là tạo ra quy tắc… đủ loại sức mạnh đáng sợ vậy, là do nó vốn là một loại công cụ có thể khai thác thế giới lực lượng.”
Vén được bức màn bí mật về nguồn gốc sức mạnh của hệ thống.
Nguyễn An Bình cảm thấy, chỉ cần hắn mượn một chút sức mạnh tới từ vận mệnh hóa thân của mình, việc sản xuất hàng loạt cả đống hệ thống cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì.
Nghĩ là làm, khí chất của vị lãnh chúa trở nên lạnh lùng, làn da của hắn trong thoáng chốc đã không còn là người, mà là một dạng tinh thể nhưng vẫn giữ lại được tính đàn hồi của máu thịt.
Với một ý niệm, trong lòng bàn tay Nguyễn An Bình, viên tinh thể như nụ hoa rực rỡ dần phát triển, nở rộ, kết quả và héo tàn trong thoáng chốc.
Rồi để lại một bản sao y hệt hệ thống gốc.
Dù nhìn có vẻ giống nhau, nhưng đây vẫn là một hệ thống trống rỗng, không có cửa hàng hối đoái, không có bất cứ chức năng nghịch thiên nào.
Đương nhiên, với một mẫu vật ngay bên cạnh, Nguyễn An Bình hoàn toàn có thể sao chép và dán lại toàn bộ dữ liệu của hệ thống gốc sang để hoàn thiện nó.
Nhưng với một người như vị lãnh chúa, hắn sẽ chỉ an tâm khi sử dụng những thứ do chính mình chế tạo.
Còn chưa kể, mỗi khi nhìn vào mẫu vật mà mình thu được, Nguyễn An Bình giờ chỉ muốn chửi bậy.
“Để ta xem nào, Tối Cường Bộ Lạc Hệ Thống?
Tên hệ thống quá thổ tả, nhìn qua người ta cũng có thể đoán được đây là đồ cổ rồi, với lại, công năng của nó là gì chứ, bồi dưỡng bộ lạc?
Dù cho ta hiện tại có là một lãnh chúa, nhưng cái logic hạch tâm của hệ thống vẫn không thay đổi.
Mặc kệ ký chủ sau này dựa vào hệ thống để phát triển thế lực lên thành vương quốc, đế quốc, thậm chí là thống trị cả vũ trụ chăng nữa, nhưng điểm xuất phát lúc nào cũng phải là từ một bộ lạc.
Giờ, ta, Nguyễn An Bình, người đang nắm trong tay một lãnh địa với vài chục vạn chức nghiệp giả mà muốn dùng nó thì lại phải từ bỏ tất cả mọi thứ, rồi lọ mọ tìm một cái bộ lạc nguyên thủy nào đó mới có thể phù hợp yêu cầu khóa lại.
Nhìn kiểu gì đi nữa, cái thứ đó cũng không hợp với ta tẹo nào.”
Sau một hồi nhổ nước bọt vì cả đống hạn chế, trong đầu vị lãnh chúa cũng dần xuất hiện thêm những ý tưởng mới.
“Để ta xem nào, nếu như ta dùng bảng của cái hệ thống này, kết nối nó với bảng trạng thái của đám chức nghiệp giả.
Như vậy, chuyện gì sẽ xảy ra đây?”
Là kẻ nắm trong tay Thần Khí Bia Đá Giác Tỉnh, đồng thời cũng đang trong trạng thái Vận Mệnh Phụ Thể, vay mượn sức mạnh từ một vận mệnh hóa thân.
Nên dù cho hai cái bảng hệ thống không liên thông chăng nữa, Nguyễn An Bình cũng không cần phải lo ngại nếu có một sự cố bất thường xảy ra.
Mọi chuyện có vẻ thuận lợi hơn vị lãnh chúa đã nghĩ, khi hai bảng trạng thái có thể liên động với nhau rất hiệu quả.
Ngay lúc liên kết được thành lập.
Nguyễn An Bình cảm thấy, nếu sử dụng Bia Đá Giác Tỉnh giống như một loại máy tính, như vậy, hắn có thể tự lập trình được một loại hệ thống mới.
Sau khoảng 5 phút, vị lãnh chúa đã chế tạo ra tác phẩm đầu tay của mình, Sát Lục Thêm Điểm Hệ Thống.
Đây là một tạo vật tham khảo khá nhiều từ thiên phú Truyền Lửa (SSS cấp) mà hắn kế thừa từ mẹ, cùng với công nghệ thêm chỉ số cho những người xuyên việt vốn không thể thức tỉnh chức nghiệp và thiên phú.
Chỉ cần nắm trong tay hệ thống này, ký chủ của nó có thể tiêu diệt bất cứ sinh linh nào để có thể nhặt được “điểm, và người đó có thể tùy ý dùng “điểm” để thêm vào ba chỉ số cơ bản là Sức Mạnh, Nhanh Nhẹn và Tinh Thần.
Còn nguyên lý vẫn lấy Truyền Lửa làm gốc, nhưng các công đoạn tạo ra khế ước, dựng liên kết nhân quả đều đã được rút gọn hết mức có thể, chỉ cần đặt hai bên vào trong một trận chiến sinh tử, hiệu quả của hệ thống cũng đã bắt đầu.
Về việc những quái vật, sinh linh từ dị giới do không có chỉ số nên không thể bị tước đoạt?
Đó không phải là vấn đề, khi hệ thống sẽ theo quy tắc mà sử dụng thế giới lực lượng, cưỡng ép lấy ra điểm thuộc tính từ trên người đối phương.
Nhờ nắm trong tay thiên phú Truyền Lửa, cùng Bia Đá Giác Tỉnh, nên tiêu hao của loại hệ thống tự chế này tiết kiệm gấp hàng trăm lần so với cái Tối Cường Bộ Lạc Hệ Thống.
Nhìn vào hệ thống mới được mình chế tạo ra, Nguyễn An Bình gật đầu hài lòng.
Trên gương mặt hắn giờ khó có thể giấu nổi một nụ cười đầy hưng phấn.
“Tác dụng của cái hệ thống này rất đơn giản, nhưng cũng rất hữu dụng, còn chưa kể nó vẫn có không gian để tiếp tục cải tiến trong tương lai.
Giờ, nếu như ta trang bị nó cho tất cả mọi người trong lãnh địa…”
Nói tới đây, chợt Nguyễn An Bình giống như nhận ra điều gì đó, hắn lập tức cau mày, dẹp bỏ ý tưởng vừa xuất hiện trong đầu mình.
“Không, không được.
Nếu thế giới ta sinh sống không có thế giới ý chí, không có thiên đạo.
Như vậy, ta có trang bị cho đám cấp dưới mỗi người khoảng vài ba cái hệ thống làm hack cũng không thành vấn đề.
Nhưng khi thế giới có ý chí, có thể coi nó là một dạng sống, mà thế giới lực lượng là máu đang chảy trong huyết quản.
Dù cho hệ thống của ta đã được ưu hóa bao nhiêu lần chăng nữa, nó cũng phải cần dùng tới một lượng nhỏ thế giới lực lượng để hoạt động.
Có một vài cái hệ thống tồn tại chắc không ai quan tâm, nhưng nếu thả ra hàng trăm ngàn hệ thống ra mà hút máu thế giới…”
Trong đầu vị lãnh chúa, hắn rùng mình khi tưởng tượng một người đang bị cả ngàn con muỗi quay quanh hút máu.
Như vậy, khi hệ thống trở nên quá phổ biến, sẽ có hai kết quả xuất hiện.
Thứ nhất chính là thiên đạo phẫn nộ, giáng xuống lôi kiếp, tiêu diệt tất cả những kẻ nắm trong tay hệ thống.
Và kết quả thứ hai cũng tệ không kém, khi thế giới ý chí bỏ mặc đám có hệ thống thích làm gì thì làm, và sẽ có một ngày cả thế giới sụp đổ vì thất thoát quá nhiều thế giới lực lượng.
Nhìn kiểu gì đi nữa, sự xuất hiện của hệ thống sẽ luôn đem lại sự hủy diệt, không cho người dùng thì cũng cho cả thế giới.
Và sau nhiều lần suy tính, Nguyễn An Bình cũng quyết định sử dụng hệ thống.
Nhưng hắn cũng đặt ra một vài hạn chế, như uy lực của hệ thống sẽ chỉ phát huy tối đa khi ký chủ đặt chân tới dị giới.
Dù sao thế giới hủy diệt không phải thứ mà vị lãnh chúa quan tâm, miễn không phải thế giới của hắn là được.
Tuy vẫn còn rất nhiều thứ cần phải nghiên cứu, nhưng Nguyễn An Bình giờ cũng chỉ đành thở dài.
Hắn có thể trốn chui trốn lủi ở một góc nào đó để thực hiện đủ thứ nghiên cứu của mình, nhưng chỉ cần hắn vắng mặt quá lâu, ai mà biết được đám chức nghiệp giả dưới trướng hắn sẽ bày ra cái trò gì…
Lãnh địa Ngọc Lục Bảo, sáng sớm khi sương mù giăng kín.
Đã hơn nửa tháng qua đi kể từ cuộc chinh phạt đế quốc goblin hoàn toàn kết thúc.
Khi mọi người nghĩ c·hiến t·ranh đã chấm dứt, hòa bình được lập lại thì họ đã lầm.
Vì cũng trong nửa tháng đó, liên tục có ba khe nứt không gian mới xuất hiện quanh lãnh địa.
Nhưng khác với dị giới đầu tiên có đủ mọi loại chủng tộc có trí tuệ.
Ba dị giới mới có vẻ chỉ là những thế giới hoang dã, với những bầy đàn hung thú đông đảo liên tục trào ra như l·ũ q·uét.
Đối đầu với một đám dã thú có chút siêu năng lực, đám chức nghiệp giả hoàn toàn không để những giống loài xâm lấn này vào mắt.
Với thực lực hiện tại của lãnh địa, chỉ cần họ tùy ý phái ra vài tiểu đội cũng có thể dọn sạch bầy thú, đảm bảo phạm vi 10 cây số xung quanh tường thành là khu an toàn tuyệt đối.
Còn tình hình những thế giới bên kia khe nứt đến giờ vẫn còn là một dấu hỏi.
Trong lần viễn chinh dị giới đầu tiên, dù cho quân đoàn chức nghiệp giả có một đường chém dưa thái rau chăng nữa, nhưng họ vẫn nhớ như in cảnh tượng lãnh chúa “Trần Bình An” hấp hối khi trở về từ bên kia khe nứt.
Từ đó trở đi, đám người ý thức được.
Dù có là một cái thế giới nhìn qua nhỏ yếu tới cỡ nào, nhưng cũng có thể ẩn chứa những chiến lực kinh khủng không thể nào lường trước.
Đến cả chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới cũng phải ăn quả đắng, như vậy, một đám binh tôm tướng cua như họ đã là cái thá gì?
Do đó, chỉ cần không có mệnh lệnh viễn chinh phát ra từ các lãnh đạo, bọn họ cũng chẳng việc gì mà phải quan tâm tới sự tồn tại của những khe nứt không gian đó.
Thấy tình hình những binh sĩ trong lãnh địa rệu rã, chiến ý giảm sút.
Nicolas Smith cũng đành phải đưa ra nhiệm vụ thường nhật, nhằm chấn chỉnh lại đám “cẩu đạo tu sĩ” này.
Từ giờ trở đi, các chức nghiệp giả trong lãnh địa đều phải ra ngoài chiến đấu một lần mỗi tuần, và tham gia thăm dò khe nứt không gian mỗi tháng một lần.
Nếu ai không chấp hành quy định mới, sẽ lập tức bị trục xuất khỏi lãnh địa.
Vì vậy, dù không muốn tới mấy, nhưng tiền tuyến vốn vắng bóng người cũng dần náo nhiệt trở lại.
Trong buổi sớm còn nhá nhem, khi mặt trời chưa ló rạng, vài chức nghiệp giả vừa đi vừa ngáp, bước từng bước chân lún sâu trên đất bùn lầy lội, nơi đã bị máu tươi nhiễm đỏ.
Ban đầu, một tổ đội gồm chiến sĩ, xạ thủ, pháp sư này còn rất nhàn nhã.
Nhưng giờ, ai nấy đều phải nghi hoặc, khi chiến trường ngày hôm nay yên tĩnh tới lạ kỳ.
Rất nhanh chóng, trên gương mặt tất cả mọi người dần xuất hiện một vẻ đề phòng.
Trong màn sương dày nhiễm vài phần đỏ máu, đoàn người thoáng nghe được âm thanh như ai đó đang thì thầm nói nhỏ.
“Chậc, xem ra hiệu suất hoạt động của hệ thống vẫn thấp hơn ta đã nghĩ a.
Phải chém g·iết vài trăm con quái Hắc Thiết cấp, ta mới có thể đổi lấy một điểm số ở cái Thanh Đồng cấp này.”
Khi màn sương mờ dần tan biến, có người thấy được Nguyễn An Bình đang ngồi trên núi xác, miệng lầm bầm như bệnh nhân tâm thần trốn trại.