ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 320. Hàng nhà trồng được.

Chương 320: Hàng nhà trồng được.

Ngồi trên đống núi xác của đủ thể loại quái vật khác nhau, Nguyễn An Bình trầm ngâm, nhìn thẳng vào chỉ số của bản thân.

Nguyễn An Bình: Người Điều Khiển Rối (SS cấp).

Cấp Độ: 60 (Thanh Đồng cấp).

Thiên Phú: Vận Mệnh Dẫn Lối (SSS cấp).

Sinh mệnh: 2200 (Sức mạnh x 20).

Năng lượng: 4600(Tinh thần x20).

Phòng thủ: 110 (Sức mạnh x1).

Sức mạnh: 110.

Nhanh nhẹn: 185.

Tinh Thần: 230.

Trong vòng chưa đầy 2 phút khi có mặt tại chiến trường, vị lãnh chúa đã không hề nương tay, hắn lao thẳng vào bầy đàn quái vật mà đồ sát, khiến gần ngàn con quái Hắc Thiết cấp phải bỏ mình.

Tuy chém g·iết nhiều như vậy, nhưng chừng đó mới đủ để nâng chỉ số Tinh Thần của hắn từ 225 lên được 230 điểm.

“Như vậy, trung bình ta thu được khoảng 200 điểm Tinh Thần ở cấp độ Hắc Thiết, mới có thể đổi lấy được 1 điểm Tinh Thần ở Thanh Đồng cấp sao?

Có lẽ, ta nên thử chuyển chỉ số thu nhận sang Sức Mạnh xem nó như thế nào.”

Trong con mắt tổ đội chức nghiệp giả, họ chứng kiến lãnh chúa nhà mình vừa lẩm bẩm xong đã bắt đầu bay lướt qua chiến trường, phát ra những sợi tơ cắt vụn hàng trăm con quái vật trong chớp mắt.

Thấy được hành động kỳ lạ của hắn, đám người giờ cũng không thể hiểu nổi đang có chuyện gì xảy ra.

Vì với một chức nghiệp giả Thanh Đồng cấp, việc chém g·iết đám quái ở cấp độ Hắc Thiết cũng không mang lại quá nhiều kinh nghiệm.

Trong lúc đám người còn trợn trừng nhìn nhau, tiếng thét thê thảm của bầy đàn quái vật cũng hoàn toàn biến mất.

Nhìn tình hình chiến trường đã sạch bóng quân thù, có thể nói tiểu đội được cử đi để dọn dẹp đã không còn việc để làm.

Chứng kiến bảng chỉ số của mình vừa có thêm 5 điểm sức mạnh mới, Nguyễn An Bình gật đầu hài lòng.

“Quả nhiên, mọi thứ đúng như ta đã nghĩ.”

Đóng lại bảng trạng thái, vị lãnh chúa cũng đã thành công kiểm định lại chất lượng hệ thống hắn chế tạo.

Không còn công việc gì tại nơi đây, hắn quay người mặc kệ bãi chiến trường với t·hi t·hể của đám quái vật đang chất thành từng ngọn đồi nhỏ.

Sớm muộn gì cũng sẽ có người tới để dọn dẹp, nên hắn không cần phải bận tâm mà tiến về pháo đài nơi trung tâm lãnh địa.

Trong căn phòng họp kín.

Tại nơi đây, các lãnh đạo cấp cao nhất đều đã tụ tập, quây quần xung quanh một chiếc bàn tròn.

Họ gồm có Nicolas Smith, Tô Vạn Kim, Trần Thu Thảo, Medea, cùng một vài gương mặt mới được bổ nhiệm sau cuộc viễn chinh tại Rauga.

Nhìn vào chủ vị còn đang trống chỗ, những lãnh đạo mới đã tự động ngồi gần, châu đầu nói chuyện với nhau.

“Lãnh chúa của chúng ta đã biến mất được hơn nửa tháng rồi.

Nhưng giờ tại sao ngài ấy lại đột nhiên triệu tập cuộc họp như thế này?”

“Cái đó ta cũng không biết, nhưng sau khi Trần Bình An dưỡng thương, nghe nói có một đám không phục đã đứng ra, và biến mất chỉ sau vài ngày.

Nên ta đoán, việc ngài b·ị t·hương trong đợt viễn chinh dị giới lần trước là thật, nhưng thương thế không nặng như những gì ngài đã biểu hiện…”

“Ý của ngươi là, chuyện lãnh chúa của chúng ta dưỡng thương cũng chỉ là một đợt câu cá hay sao?

Thảo nào ta cảm nhận được, giống như có người biến mất khỏi lãnh địa, nhưng ta không thể chứng minh.”

“Suỵt, mọi chuyện dừng ở đây được rồi…”

Trong cảm nhận của tất cả mọi người, không gian tại chủ vị như mặt hồ đang gợn sóng.

Từ hư không, một bóng người bất ngờ xuất hiện, chống cằm như thể hắn vốn đã ngồi yên từ đầu cuộc họp.

“Lãnh chúa.”

“Ngày tốt lành thưa lãnh chúa.”

Tất cả nhân viên mới được thăng chức giờ lắp bắp đầy sợ hãi, khi trước mặt họ là chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới.

Còn về những thân tín thực sự của Nguyễn An Bình, họ vẫn ngồi yên đó, ngáp ngắn ngáp dài.

Chờ đại ca của mình mãi mới xuất hiện, Nicolas Smith giơ tay, hỏi thay cho tất cả nhân viên đang có mặt.

“Đại ca, có việc lớn gì sao mà lại phải triệu tập tất cả mọi người như thế này?”

Với vị chỉ huy, “tất cả mọi người” ở đây chỉ hắn, Tô Vạn Kim cùng Medea, còn lại, những người khác có hay không cũng chẳng thể ảnh hưởng được tới những quyết sách có trong lãnh địa.

Nghe được câu hỏi từ người anh em, Nguyễn An Bình không nói không rằng, bàn tay phải của hắn long lanh như hóa thành kim cương, rồi không ngần ngại mà đâm thẳng vào lồng ngực trong ánh mắt ngỡ ngàng của các cao tầng lãnh địa.

Chứng kiến hành động chỉ có thể nói là điên rồ ấy, đám người giờ không hiểu nổi.

Đang yên đang lành, tại sao vị lãnh chúa này lại chơi trò t·ự s·át?

Dù mọi người đều biết “Trần Bình An” có khả năng khôi phục cực mạnh, nhưng mới mở đầu cuộc họp cũng không cần kích thích như vậy a?

Chỉ một giây sau, họ nhận ra, bàn tay vị lãnh chúa đúng là đã nằm trong thân thể chính hắn, nhưng không hề có một chút máu tươi nào bắn ra.

Như thể bàn tay ấy đã đâm xuyên qua một chiều không gian khác.

Chính xác, giờ Nguyễn An Bình đang vận dụng sức mạnh Hoàng Đế Của Ký Ức, nhằm có thể cầm nắm được vào những thứ vô hình vô chất như hệ thống.

Khi rời khỏi lồng ngực, trong lòng bàn tay hắn giờ đã có thêm một viên tinh thể đang tỏa ra ánh hào quang dịu nhẹ, từng tia sáng của nó không bay theo một đường thẳng mà lại uốn lượn như những xúc tu nhỏ, làm thứ vừa được lấy ra giống như một loài sinh vật biển kỳ lạ.

Nhìn vào một viên tinh thể với vô số xúc tu, phần lớn những người xung quanh đều nghi hoặc, không biết Nguyễn An Bình lấy nó ra làm gì.

Riêng Nicolas Smith thì gật gù, khi biết người anh em của hắn đã thành công khi nghiên cứu hệ thống.

Còn ngay bên cạnh vị chỉ huy, hai đôi mắt điện tử của Medea cũng hoạt động hết công suất mà phát ra ánh sáng màu u lam huyền ảo.

Dù có sở hữu nhiều loại sức mạnh đáng kinh ngạc tới đâu, nhưng về bản chất, hệ thống cũng có thể xếp vào dạng tạo vật máy móc, thuộc chuyên ngành của một nữ giáo đồ thuộc Vạn Cơ Thần Giáo như cô nàng.

Nên không giấu nổi sự hưng phấn trong lòng mình, Medea vội vàng hỏi thẳng.

“Lãnh chúa, lãnh chúa!

Đây chẳng lẽ chính là hệ thống trong truyền thuyết hay sao?”

Nghe câu hỏi tới từ thiếu nữ cyborg, tất cả những thành viên cao tầng khác đều bất ngờ bật dậy.

Khi nghe được có người nói viên tinh thể kỳ lạ trong tay Nguyễn An Bình là hệ thống, rất nhiều người đã không giấu nổi sự tò mò thậm chí tham lam trong hai mắt họ.

Đây cũng là điều hiển nhiên, vì tại một thế giới nơi văn học mạng từng phát triển một thời.

Thân là những kẻ từng lướt qua từng dòng chữ, hoặc xem qua vài trang truyện, mấy ai không mơ ước sở hữu hệ thống?

Cảm nhận được thái độ của tất cả mọi người xung quanh.

Vị lãnh chúa không những không thu hệ thống về, mà trái lại, hắn còn nâng tạo vật ấy lên trước mặt từng người.

“Các vị, đúng như kỹ sư trưởng của chúng ta đã nói, thứ ta đang cầm trong tay là chiến lợi phẩm khi chinh phục cái thế giới toàn goblin là goblin đó.

Và đây chính là một hệ thống hàng thật giá thật, giống y như những gì được miêu tả trong đủ loại tiểu thuyết.”

Được vị lãnh chúa đích thân khẳng định, nhiều người bắt đầu run tay liên tục.

Nếu không phải có quá nhiều đối thủ, thì cũng đã có kẻ dám tranh ăn trước miệng cọp, dù phải liều mạng đối mặt với chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới chăng nữa.

Trước ánh mắt thèm khát của gần như tất cả mọi người, Nguyễn An Bình ném thẳng hệ thống ra giữa bàn họp, như thể đó chỉ là một viên thủy tinh bình thường không có gì lạ.

Ban đầu, đám người còn có ý định muốn c·ướp hệ thống rồi bỏ trốn khỏi lãnh địa, dù có b·ị t·ruy s·át cả đời cũng không sao.

Nhưng giờ, khi chứng kiến thái độ bất thường của vị lãnh chúa, ai nấy đều vô cùng đề phòng, không dám thò tay chấm mút hệ thống trong truyền thuyết.

Một cái hệ thống bị người từ bỏ dễ dàng như vậy, chứng tỏ, đó là một cái hệ thống ẩn chứa tai họa ngầm vô cùng khủng kh·iếp.

Thấy đám người cuối cùng cũng đã bình tĩnh mà ngồi vào bàn họp.

Nguyễn An Bình cũng không định để mọi người chờ lâu.

Ngay trên chiếc bàn tròn, một hình chiếu ba chiều được khởi động, hiển thị tất cả thông số về Sát Lục Thêm Điểm Hệ Thống.

Thấy được khả năng tước đoạt chỉ số có từ đám quái vật, một vẻ hưng phấn lập tức xuất hiện trên gương mặt các vị lãnh đạo.

Và cảm xúc ấy càng mãnh liệt hơn trên gương mặt của Mộc Nhận, kẻ đại diện cho những người xuyên việt trong hội đồng lãnh đạo cấp cao.

Phải biết, tình hình của những vị khách tới từ thế giới khác luôn rất lúng túng trong lãnh địa Ngọc Lục Bảo.

Dù đã được Nguyễn An Bình dùng thiên phú Truyền Lửa, cho họ thêm một bảng chỉ số, nâng cấp lực chiến của họ lên gấp hàng chục lần so với trước, nhưng những người xuyên việt vẫn chẳng là gì nếu so với các chức nghiệp giả.

Vốn Mộc Nhận cũng giống như những người xuyên việt khác, muốn nằm ngửa đến hết đời trong lãnh địa, nhưng khi thấy được hệ thống trong tay vị lãnh chúa, hắn cũng biết được cơ hội xoay người cuối cùng cũng xuất hiện.

Chỉ cần bất cứ người xuyên việt nào có được Sát Lục Thêm Điểm Hệ Thống, như vậy, tiềm lực của họ có thể sánh ngang với dân bản địa trên thế giới nguy hiểm này.

Không nhịn được, tên đao khách từ dị giới lập tức đứng bật dậy, hít sâu, lấy hết can đảm mà phát biểu.

“Thưa lãnh chúa, tôi muốn biết, làm thế nào để mọi người trong lãnh địa có thể dùng và sử dụng được hệ thống?”

Chỉ liếc nhìn qua, Nguyễn An Bình cũng có thể đoán được tâm tư của Mộc Nhận là gì.

Nên trong ánh mắt của những lãnh đạo khác, chỉ thấy vị lãnh chúa lấy ra từ trong dị không gian hàng chục những viên tinh thể với hình dạng tương tự.

“Các vị, ngày hôm nay ta cho gọi tất cả mọi người tới là vì hai việc.

Việc thứ nhất, chính là phân phát bản thử nghiệm hệ thống do ta phát minh.”

Nhìn từng viên tinh thể lăn lốc trên bàn họp, đám người giờ cũng đã hiểu tại sao thái độ của “Trần Bình An” với hệ thống trong truyền thuyết lại lạnh nhạt tới vậy rồi.

Thì ra, đây là hàng nhà trồng được a.

Còn chưa đợi đám người kịp tiếp thu tương lai nơi ai ai cũng sẽ có hệ thống.

Thì ngay giây sau, lãnh chúa của họ lại tung ra một thông tin cực kỳ nặng ký.

“Còn chuyện thứ hai ta sắp nói với mọi người.

Đó là lãnh địa Ngọc Lục Bảo của chúng ta… giải tán.”