ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 321. Liên Minh Nhân Loại.

Chương 321: Liên Minh Nhân Loại.

“Giải tán lãnh địa” – Đó là bốn từ mà các cao tầng đang có mặt trong phòng họp sẽ không thể nào ngờ tới, đặc biệt, đây lại còn là điều được nói ra từ miệng của chính “Trần Bình An”.

Có thể thấy rõ, trên gương mặt một vài người, vẻ khó tin đang dần chuyển sang thất vọng.

Dù sao đi nữa, nhiều người có mặt ở nơi đây không phải vì Nguyễn An Bình là một lãnh đạo có mị lực như thế nào, mà vì ai cũng nhìn ra được người mạnh nhất hành tinh lúc này là ai.

Nên họ muốn dựa hơi vào hắn, để có được một chỗ cắm dùi trong thế giới mới.

Khi thoái ý thoáng xuất hiện trên gương mặt vài người, chỉ huy quân sự Nicolas Smith lại tỏ ra lạnh nhạt trước quyết định tới từ vị lãnh chúa.

Dù Nguyễn An Bình có từ bỏ lãnh địa mà lập ra một thế lực lớn nhỏ nào nữa, hắn cũng sẽ đi theo người đại ca này.

Còn ngay bên cạnh thanh niên tóc trắng, Tô Vạn Kim phẫn nộ, hắn đập bàn, đứng lên chất vấn.

“Thưa lãnh chúa, lãnh địa Ngọc Lục Bảo là nơi chúng ta đã bỏ ra không biết bao nhiêu mồ hôi, công sức và thậm chí phải đổ cả máu để xây dựng nó.

Nên xin ngài hãy suy nghĩ kỹ lại.”

Mọi người trong phòng họp đều bất ngờ trước thái độ của vị thánh hiệp sĩ.

Từ trước tới nay, bọn họ chưa bao giờ thấy Aldric Solaraeus có ý chống lại người hắn coi như thần linh.

Nhưng họ không biết được, người đang đứng nói chuyện với Nguyễn An Bình đã không còn là vị hiệp sĩ năm xưa, mà là người đệ tử của anh ta giả dạng.

Cảm nhận vô số ánh mắt nghi hoặc đang nhắm vào mình, Tô Vạn Kim tuy biết hành động kỳ lạ này có thể khiến thân phận của hắn bại lộ.

Nhưng bại lộ thì cứ bại lộ đi, sư phụ của vị thánh hiệp sĩ đã phải bỏ cả tính mạng để bảo vệ nơi đây, nhưng giờ lại có người vì một ý nghĩ mà giải tán lãnh địa.

Như vậy, tên đó coi sự hy sinh của Aldric Solaraeus trong quá khứ là gì?

Nguyễn An Bình chỉ liếc nhìn qua Tô Vạn Kim đang phẫn nộ bằng một ánh mắt lạnh nhạt.

Và hắn tiếp tục thuyết trình về kế hoạch của mình.

“Như ta đã nói, lãnh địa Ngọc Lục Bảo của chúng ta sẽ giải thể.

Khi đó, mọi người có thể rời đi, tự lập thế lực riêng của mình. Nhưng…”

Trên hình chiếu ba chiều, một lá cờ mới xuất hiện.

Nó gồm biểu tượng con mắt đỏ dọc dữ tợn ở chính giữa, giống y hệt con mắt trên Mặt Nạ Thần Hề của Nguyễn An Bình.

Bao quanh con mắt ấy là một vòng nguyệt quế hoàng kim, nổi bật trên nền màu đỏ máu.

“Lãnh địa sẽ giải tán, các vị sẽ rời khỏi nơi đây, thành lập thế lực riêng của mình, nhưng chúng ta đều sẽ đứng chung dưới một lá cờ thống nhất tất cả những người còn sống sót.

Và tên của nó… Liên Minh Nhân Loại.”

Trầm mặc, đó là cảm xúc chung của mọi người vào khoảnh khắc này.

Một vài người sững sờ trong vài giây, nhưng họ cũng gật đầu, tỏ ra hiểu ý của vị lãnh chúa.

“Ra là vậy sao, tuy lãnh địa giải tán, nhưng về cơ bản, chúng ta vẫn đứng dưới chung một lá cờ.”

“Ý tưởng của lãnh chúa… có vẻ khá tốt đấy chứ.

Với cái tiến độ phát triển của lãnh địa Ngọc Lục Bảo, thể chế lãnh chúa sớm muộn cũng lỗi thời, không phù hợp để phát triển.

Như vậy, đập đi xây lại cũng không phải một ý tồi.”

Vừa nói, những lãnh đạo có trong căn phòng họp vừa nở một nụ cười chân thành.

Đó thực sự là những nụ cười tận sâu trong đáy lòng họ.

Nguyễn An Bình biết, trong lãnh địa, không phải ai cũng trung thành, toàn tâm toàn ý đi theo hắn.

Nên ngay khi giới hạn được dỡ bỏ, có thể thấy những kẻ có dã tâm đã vui như thế nào, khi từ nay trở đi, chúng có thể tùy ý làm vua một cõi mà vẫn được người bảo hộ.

Trong bầu không khí hân hoan, Nguyễn An Bình quay sang nhìn về phía Tô Vạn Kim còn đang sa sút.

“Sao vậy, giáo quan “Aldric Solaraeus” ngươi nếu tiếc nuối lãnh địa Ngọc Lục Bảo, thì ta để lại nó cho ngươi kế thừa là được chứ gì?”

Nghe vị lãnh chúa nói như vậy, có thể thấy gương mặt đang trầm ngâm của vị thánh hiệp sĩ nay chuyển sang mừng ra mặt.

Nhưng rất nhanh chóng, hắn cũng thu lại những biểu cảm ấy.

“Khụ, nếu ngài lãnh chúa đã nhường, thì tôi cung kính không bằng tuân lệnh vậy.

À mà, nếu như ngài “Trần Bình An” đây không làm lãnh chúa nữa, vậy thì ngài sẽ thành lập thế lực mới chăng?”

Nghe được câu hỏi vu vơ ấy, Nguyễn An Bình cười nhạt đáp lại.

“Đương nhiên là ta vẫn sẽ phải nắm trong tay một thế lực riêng làm việc cho mình rồi, dù sao có những thí nghiệm động chút là phải huy động hàng ngàn nhân lực.

Ta đúng là có thể phân thân để thay thế đi nhiều vai trò, nhưng như vậy có khác nào tự làm khổ mình không chứ?”

Sau khi cho đám người một chút thời gian để tiếp nhận thông tin mới.

Từ trong lòng bàn tay vị lãnh chúa, một ngọn lửa đột ngột bùng lên, chiếu sáng cả căn phòng.

Nhưng có vẻ, ngọn lửa đó chỉ là một loại đặc hiệu dọa người, vì hệ thống chống cháy của phòng họp đã không hề hoạt động.

Từ trong ngọn lửa đỏ, một bản khế ước đã được tạo ra.

Mọi người nhìn vào và lập tức nhận ra, đây chẳng phải chính là thủ đoạn tạo khế ước mà chức nghiệp giả nào cũng biết sao?

“Các vị, ngày hôm nay chúng ta ở đây để cùng họp bàn lập ra Liên Minh Nhân Loại.

Như vậy, cũng cần có một văn bản để đảm bảo tính minh xác của cuộc họp lần này.”

Ánh mắt của các cao tầng lập tức bị thu hút khi nhìn vào những điều khoản được đưa ra.

1: Liên Minh Nhân Loại hoan nghênh tất cả các thế lực con người gia nhập, miễn thế lực đó không diệt tuyệt nhân tính, nô dịch đồng loại, hoặc có ý đồ muốn phá hủy chủ thế giới.

2: Các thành viên khi gia nhập đều sẽ có được những phúc lợi như có quyền truy cập vào tri thức của liên minh, và được q·uân đ·ội chung của liên minh bảo hộ tuyệt đối, miễn không thực hiện những tội ác phản nhân loại.

3: Quyền lợi đi đôi với nghĩa vụ, tất cả thành viên trong liên minh sau mỗi mười năm đều phải có những đóng góp nhất định cho sự phát triển của nhân loại.

Chứng kiến điều khoản thứ ba, ai cũng nhận ra đây giống như một loại thuế với tất cả các thế lực trong liên minh.

Loại thuế đó có thể là bất cứ thứ gì có giá trị, như q·uân đ·ội, tiền tài, v·ũ k·hí đạn dược, tri thức tu hành,…

Nhìn vào những điều khoản còn sơ sài, các thủ lĩnh của những thế lực tương lai giờ trầm ngâm.

Vì bên cạnh những điều khoản chính, còn một điều khoản ẩn.

“Quân đội của các thế lực tách ra từ lãnh địa Ngọc Lục Bảo sẽ trở thành lực lượng nòng cốt của liên minh trong 20 năm tới.”

Đám người biết, đây là điều khoản được chế tạo riêng để ràng buộc họ.

Dù sao, việc lãnh chúa thành lập liên minh cũng quá vội vã, nên nếu đám người phân chia toàn bộ nhân lực trong q·uân đ·ội thì lấy ai khai hoang mở đất nữa?

Sau một hồi suy nghĩ, đám người cũng quyết định ký tên vào bản khế ước, chính thức thành lập Liên Minh Nhân Loại.

Sau buổi sáng ngày hôm đó.

Các chức nghiệp giả trong lãnh địa Ngọc Lục Bảo phải bàng hoàng, khi tự dưng lãnh địa của họ bị phân tách thành hàng chục các thế lực lớn nhỏ khác nhau.

Có một vài người quyết định ở lại lãnh địa, để được nhận sự che chở từ lãnh chúa “Trần Bình An”.

Cũng có người vốn là thuộc hạ của những cao tầng trong lãnh địa, nên họ cũng bị cuốn theo cấp trên đi khai sáng thế lực.

Nhưng cũng không thiếu kẻ có tham vọng, muốn rời khỏi lãnh địa, đi theo những tổ chức mới thành lập để tìm kiếm cơ hội.

Cảnh tượng náo nhiệt, chẳng khác nào một hội chợ tuyển nhân viên đang diễn ra.

Đứng từ trên tháp cao, ba nhân vật có ảnh hưởng nhất Liên Minh Nhân Loại lặng im chứng kiến lòng người trong lãnh địa chia tách.

Nhìn vào đoàn người như đang chia cắt gia sản mà sư phụ mình đã đổ máu để bảo vệ, dù Tô Vạn Kim không nói ra, nhưng ai cũng thấy được vẻ khó chịu trên gương mặt hắn.

Chứng kiến Nguyễn An Bình vẫn thản nhiên nhìn mọi thứ diễn ra, vị thánh hiệp sĩ không nhịn được mà hỏi.

“Đại ca, tại sao đang yên đang lành, ngươi tự dưng lại cho giải tán lãnh địa?

Đừng lấy mấy cái lý do buồn cười nào đó như vì nhân loại để bao biện, ta muốn biết lý do thực sự.”

Nghe được “lão nhị” cuối cùng cũng gọi mình là đại ca làm Nguyễn An Bình bất ngờ đôi chút.

Khi nghe đối phương muốn biết lý do thành lập Liên Minh Nhân Loại, vị cựu lãnh chúa giờ cũng chỉ đành thở dài.

“Kể từ khi trở về từ cái thế giới Rauga đó, ta đã luôn bế quan nghiên cứu hệ thống.

Và để đẩy nhanh tiến độ nghiên cứu, ta đã thử sử dụng đủ loại ma pháp nhìn trộm thiên cơ, để xem tương lai của chính mình làm thế nào tay xoa ra hệ thống.

Nhưng thiên cơ bất khả lộ, mọi nỗ lực của ta đều trở nên vô nghĩa, vì cảm ngộ về chế tạo hệ thống giống như đã bị ai đó khóa chặt.

Có lẽ, đó là chính ta của hiện tại khi đã bày ra cấm chế vào sâu trong từng đoạn mã.

Nhưng trong những lần bói toán tương lai đó, có một sự kiện khiến ta không thể nào quên được, đó chính là sự hình thành của Liên Minh Nhân Loại.”

Nghe tới đây, cả Tô Vạn Kim lẫn Nicolas Smith ngay bên cạnh đều tập trung chú ý.

“Trong nhiều lần ta thử nhìn vào tương lai.

Có lần cuộc c·hiến t·ranh thống nhất đã kéo dài hơn 2 năm, khiến ta phải lập ra Liên Minh Nhân Loại để hợp nhất các thế lực con người.”

“Một lần khác, trong tương lai xa, khi chúng ta đã tiến hành thuộc địa nhiều tinh cầu trong vũ trụ.

Nhưng khoảng cách quá xa xôi, khiến lãnh địa khó lòng kiểm soát một vùng lãnh thổ rộng lớn.

Nên chẳng bao lâu sau, cấp dưới nổi loạn, gần như tất cả hành tinh đều tuyên bố độc lập, tự lập làm vương.

Để tránh một cuộc n·ội c·hiến có thể xảy ra, ta đã buộc phải lập ra một liên minh mong manh, cố gắng gắn kết giống loài đang chia năm xẻ bảy.”

“Cũng có lần ta trì hoãn cuộc chinh phạt thống nhất toàn nhân loại, để tập trung nghiên cứu đủ loại tri thức.

Và chỉ sau 20 năm, một Liên Minh Nhân Loại đã được thành lập, nhằm chống lại lãnh địa Ngọc Lục Bảo.”

“Sau vô số lần quan sát tương lai mà kết cục vẫn không đổi.

Ta biết, chuyện liên minh thành lập là định mệnh không thể nào tránh khỏi.

Và nếu là định mệnh, như vậy, ta lựa chọn tự mình khai sáng tổ chức ấy, tạo ra một Liên Minh Nhân Loại nằm trong tầm kiểm soát của mình.”

Nhìn vào ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy tham vọng của hắn, Tô Vạn Kim và Nicolas Smith cũng yên lặng mà gật đầu thấu hiểu.