Chương 322: Thế cục.
Sau một hồi hỗn loạn, các cao tầng trong lãnh địa cũng đã lôi kéo được một số lượng nhất định các chức nghiệp giả về với thế lực của họ.
Khi đã không còn tổ chức nào đứng ra nhận người, những chức nghiệp giả còn lại giờ đều dùng một ánh mắt đầy mong chờ, nhìn thẳng về phía tòa tháp cao nhất trong pháo đài, nơi ba nhân vật quyền lực nhất lãnh địa vẫn còn đang đứng yên quan sát.
Cảm nhận những ánh mắt hướng về phía mình càng lúc càng nhiều hơn, Nguyễn An Bình biết, đã tới lúc hắn cùng những người khác đi ra trấn an tình hình.
Chứng kiến ba bóng người đang hạ xuống từ trời cao, ánh mắt đầy phức tạp của đám người chăm chú nhìn vào họ.
Trong suy nghĩ của những cư dân, chắc hẳn vị lãnh chúa phải chịu nhiều áp lực tới từ những cao tầng khác, vì vậy, hắn mới phải rút lui, thoái vị, và để lãnh địa Ngọc Lục Bảo bị tùy ý chia cắt.
Nhưng ngay sau đó, những phát biểu của Nguyễn An Bình đã lật đổ tất cả mọi sự nghi ngờ.
“Khụ, mọi người, ta “Trần Bình An” hôm nay có chuyện rất quan trọng muốn thông báo.
Sau nhiều ngày bế quan tĩnh dưỡng, ta nhận ra được, mình tuy là một lãnh chúa nhưng lại làm việc không xứng với chức vụ ấy một chút nào, vì phần lớn chính vụ đều được những vị lãnh đạo khác thay ta gánh vác.
Đồng thời, ta cũng nhận ra được, đủ thứ việc hành chính trong lãnh địa đang dần kéo chậm những bước tiến bộ của ta.
Vì vậy, ta quyết định sẽ giải tán lãnh địa, và thành lập ra một học viện để chuyên tâm nghiên cứu tri thức.
Ta gọi học viện mới ấy là Đệ Nhất Học Viện, và thành lập nó ngay tại nơi đây.”
Nói xong, Nguyễn An Bình phất tay, tạo ra một hình chiếu ngay giữa không trung.
Trên hình chiếu đó, mọi người đều có thể thấy được những yêu cầu chiêu mộ nhân viên cho học viện.
Tất cả chỉ có thể nói chẳng khác nào một trường đại học gà rừng đang chiêu sinh.
Sau bài phát biểu của vị “cựu” lãnh chúa.
Một vẻ thất lạc như bị bỏ rơi đã xuất hiện trên gương mặt của nhiều người, nhưng khi nghĩ tới “Trần Bình An” tuy không thường xuyên xuất hiện như những người khác, và khi có chuyện hắn thực sự đứng ra.
Đám người cũng có thể an tâm được phần nào.
Chỉ cần thế lực mà họ đi theo không phản bội lại Liên Minh Nhân Loại vào một ngày nào đó, mọi người đều sẽ được hắn che chở.
Khi Nguyễn An Bình chính thức lui về sau màn, Tô Vạn Kim là người đứng ra.
Từ trên người vị hiệp sĩ, thánh quang lan tràn như nắng ấm, nhẹ nhàng chải vuốt tâm tình lo lắng của mọi người.
“Tất cả cư dân thân mến, sau khi lãnh chúa “Trần Bình An” thoái vị, thì ta, “Aldric Solaraeus” sẽ là người bảo hộ tiếp theo của lãnh địa.” – Tô Vạn Kim nhân danh sư phụ của mình mà hùng hồn tuyên bố.
Những người ở lại đã bất ngờ, khi vị thánh hiệp sĩ là chủ nhân mới của lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Ánh sáng thần thánh chói lóa như thái dương, khiến không ai có chút nghi ngờ hay tỏ vẻ bất mãn với vai trò mới của hắn ta.
Giờ này, những cư dân của lãnh địa đều vui mừng nở nụ cười trên môi.
Vì chiến lực của “Aldric Solaraeus” là điều mà ai cũng có thể thấy được.
Dù có bị phân tách thành hàng chục, hàng trăm các thế lực khác nhau cũng không ảnh hưởng quá nhiều tới chiến lực của lãnh địa, khi một mình vị thánh hiệp sĩ cũng đủ để đe dọa tất cả các thế lực trên hành tinh.
Sự xuất hiện đầy ấn tượng của Tô Vạn Kim lập tức khiến cảm xúc của đám đông sôi trào, hóa thành tín ngưỡng lực lượng, tràn vào, và bọc thêm một lớp phủ mới cho kim đan vĩnh hằng trong thân thể hắn.
Trong nguyện lực, vị thánh hiệp sĩ có thể nếm được từng loại cảm xúc, ý nghĩ của những người xung quanh.
Hắn cảm thấy nặng nề trước tín nhiệm mà đám người đã đặt lên.
Dù là người mạnh thứ ba tại nơi đây, nhưng nếu so với sư phụ mình, Tô Vạn Kim cảm thấy hắn còn nhiều điều chưa đủ.
Vừa xuống đài, vị thánh hiệp sĩ vừa nắm chặt lòng bàn tay, và trong đầu hắn giờ tràn ngập những ý tưởng làm sao để có thể trở nên mạnh hơn.
Giờ, ánh mắt của quần chúng đều hướng tới người cuối cùng trong bộ ba.
Hai người đi trước đều đưa ra tuyên bố trước khi giải tán lãnh địa, nhưng vị chỉ huy tóc trắng đó vẫn im lặng từ đầu tới giờ.
Cảm nhận những ánh nhìn tập trung vào mình, Nicolas Smith chỉ đành lắc đầu cười khổ.
“Đám người các ngươi nhìn ta làm gì a.
Là một người suốt ngày đánh nhau, chém chém g·iết g·iết, thì đương nhiên, ta được tất cả những lãnh đạo khác trong Liên Minh Nhân Loại tin tưởng, giao trọng trách thống lĩnh toàn bộ q·uân đ·ội của liên minh rồi.”
Nói xong, vị chỉ huy mở ra một khe nứt không gian dẫn tới chiến trường của Vạn Quân Chúa Tể, bước đi như một diễn viên phụ không đáng chú ý, rồi đi ngang qua sân khấu mà biến mất.
Sau khi nhận thức được dù đã tách ra, nhưng lực lượng q·uân đ·ội của tất cả các thế lực cũng chỉ có một.
Điều này cũng giúp những cư dân an tâm được phần nào.
Cuộc sống đúng là vô thường, không thể đoán trước.
Khi mới đêm vài hôm trước, Nguyễn An Bình tiên đoán ra tương lai không thể tránh khỏi.
Thì đến sáng ngày hôm nay quyết định giải tán đã được đưa ra.
Và được thi hành nhanh chóng trong buổi chiều cùng ngày.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, các thế lực của những người sống sót khác giờ đều nhận ra một hiện tượng lạ.
Khi từng đoàn người ít thì vài trăm, nhiều là hàng ngàn người từ lãnh địa Ngọc Lục Bảo liên tục tiến quân vào nơi hoang dã, thành lập hàng chục các cứ điểm lớn nhỏ.
Tuy biết có gì đó rất không đúng sắp diễn ra, nhưng những thế lực lớn nhỏ khắp hành tinh giờ cũng chỉ đành bất lực vì khủng hoảng.
Phải biết, trong vòng nửa tháng, tất cả bọn họ đều được một tên trộm thần bí nào đó ghé thăm.
Đó là kẻ có khả năng ngụy trang hoàn hảo, có thể biến thành thủ lĩnh hoặc bất cứ cao tầng nào trong thế lực.
Và dựa vào thân phận có được ấy, hắn ta có thể quang minh chính đại mà điều động tài nguyên của từng tổ chức, khiến toàn bộ đất c·hết giờ gà bay chó chạy.
Không còn tài nguyên, các thế lực có ý định chống đối lãnh địa Ngọc Lục Bảo muốn phát triển cũng không nổi, chẳng thể nào cạnh tranh được với những tổ chức trong Liên Minh Nhân Loại mới thành lập.
Chỉ trong nửa tháng, các thế lực dưới trướng liên minh cũng đã cắm rễ, và không ngừng thu nhận những người sống sót từ khắp nơi trên thế giới.
Còn những kẻ lưu lạc đó tới từ đâu?
Trong lúc các thế lực lớn nhỏ phải đau đầu, khi chúng bị “Trộm Thánh” c·ướp tới một đồng xu cũng không để lại.
Trước sự bất lực của những thế lực sắp sụp đổ vì nghèo, những thành viên trong các tổ chức trên đều bất mãn, không ít người trong số họ đã bỏ gánh, xách thùng chạy trốn ngay trong đêm, và đi nương nhờ vào liên minh mới thành lập.
Dựa vào Nghịch Thiên Cải Mệnh, Lâm Kình Thiên có thể hoành hành, tai họa bất cứ tổ chức nào.
Nhưng trên thế giới, vẫn còn vài thế lực làm hắn kiêng kỵ.
Đầu tiên, đương nhiên là Liên Minh Nhân Loại cùng với những tổ chức gia nhập vào nó.
Chỉ cần biết được một thế lực được tách ra từ lãnh địa Ngọc Lục Bảo, hắn sẽ lập tức quay xe mà bỏ trốn.
Một lần ăn quả đắng trước Nguyễn An Bình đã khiến thiếu niên phải sợ hãi cả đời.
Và ngoài những tổ chức có dây mơ rễ má với sư phụ hắn, cũng có một giáo phái làm Lâm Kình Thiên chỉ muốn cách càng xa càng tốt.
Tại vùng đất c·hết nơi đất đai nhuộm đỏ, xương trắng chất cao thành từng ngọn đồi núi trập trùng, sương đỏ bao phủ khắp nơi, khung cảnh âm trầm như thể nơi đây vẫn chưa thoát khỏi ảnh hưởng của Xích Triều.
Ở chính giữa một vùng đất như địa ngục nguyền rủa, vẫn tồn tại một pháo đài đen trồi lên, nổi bật trước những ngọn núi trắng xung quanh.
Nơi đây là căn cứ chính của Diệt Thần Hội, cũng là tên chính thức của tổ chức do Richard lãnh đạo.
Còn cái tên của tổ chức có ý nghĩa rất đơn giản, vì mục tiêu mà đám người điên này nhắm tới chính là Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần, một vị thần linh nơi dị giới.
Tuy được xây dựng trên một địa ngục, nhưng bên trong căn cứ của tên Đồ Tể Máu lại sạch sẽ hơn nhiều so với vẻ bề ngoài.
Không có bất cứ đầu lâu, xúc tu, hay các bộ phận con người bị treo lủng lẳng như hồi còn sống dưới Xích Triều.
Khi lý trí quay trở lại và con người không còn bị chi phối bởi đủ thứ suy nghĩ b·ạo l·ực, kể cả đám người sống sót trong pháo đài đen vẫn còn trong trạng thái nửa điên, thì mấy ai ưa thích sống trong môi trường toàn máu tanh và mùi xác thối?
Trong căn phòng của hội trưởng, nơi giống như một thư viện cổ, với từng hàng sách vở được sắp xếp ngăn nắp trên những kệ sách bóng nhẵn bằng đá đen.
Nguồn tri thức khổng lồ tại nơi đây rất đa dạng về nguồn gốc.
Có những cuốn sách được Richard mượn sức mạnh từ Sương Mù Cấm Kỵ, đích thân sưu hồn, tra hỏi từng n·ạn n·hân mà có được, nó ẩn chứa bên trong những đặc điểm và khả năng tu luyện của từng chức nghiệp giả.
Có cuốn là ghi chép lại từng lời điên cuồng nói mớ của từng thành viên trong Diệt Thần Hội.
Cũng có cuốn là hắn đánh c·ướp được khi t·ấn c·ông các lãnh địa khác.
Dù có khác biệt về nguồn gốc tới đâu, từng trang sách tại nơi đây đều có một đặc điểm chung khi chúng không ít thì nhiều đều bị nhuộm màu máu đỏ.
Thậm chí, có một vài cuốn sách đặc biệt được chế tác từ da và xương của kẻ từng nắm giữ tri thức có trong đó.
Giữa thư viện tăm tối, nơi không khí âm trầm tới những ngọn nến le lói cũng khó lòng xua tan.
Trên một chiếc bàn gỗ mun đen quý giá, Richard trầm ngâm lật từng trang sách, không ngừng học tập những tri thức được ghi chép bên trong.
Ngón tay đang vuốt trên từng trang sách bằng da của hắn chợt ngừng lại, khi từng tiếng gõ cửa bắt đầu vang lên, kéo hắn từ biển tri thức trở lại thực tại.
Thở dài một hơi khi bị người làm phiền, nhưng hắn vẫn điềm tĩnh và ưu nhã như một quý tộc.
“Cửa không khóa, vào đi.” – Richard trầm giọng nói.
Bước vào căn phòng lúc này là một thiếu niên bảnh bao, ăn mặc sạch sẽ gọn gàng, cử chỉ chuẩn mực giống một quản gia quý tộc thực thụ.
“Đến giờ trà chiều rồi, thưa ngài hội trưởng.”
Lâm Kình Thiên bình tĩnh, mang theo một khay trà vào trong phòng thư viện.
Nhưng một cảm giác không thoải mái xuất hiện trong lòng, khi từng hành động cử chỉ của người thiếu niên không thể thoát khỏi ánh mắt sắc lạnh của Richard.
“Cậu nhân viên phục vụ này, tại sao ta thấy gương mặt cậu có gì đó là lạ nhỉ?”