ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 323: Overthinking.

Nghe câu hỏi vu vơ, nhưng lại mang cảm giác như một lời tra hỏi từ Richard Đồ Tể Máu.

Trong lòng Lâm Kình Thiên đã bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.

Nhưng sau nhiều lần hoán đổi thân phận với thủ lĩnh của nhiều thế lực, những kẻ dẫn đầu đủ loại tổ chức khác nhau, thiếu niên cũng vô tình tích lũy vô số những kinh nghiệm quý giá mà không phải ai cũng có được.

Giờ, Lâm Kình Thiên nhận thấy được mình trước kia là ngu ngốc như thế nào, khi chỉ dựa vào cái thiên phú SSS cấp, mà dám to gan đánh cắp sức mạnh của người đã chế tạo cả một thể hệ siêu phàm.

Kết quả, hắn có thể sống được cho tới tận bây giờ tám thành là do sư phụ đã nương tay.

Sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, trực giác của người thiếu niên đã có những thay đổi vô cùng to lớn.

Như ở hiện tại, dù chỉ mới gặp qua Richard một lần, nhưng một cảm giác t·ử v·ong luôn ẩn hiện, khiến hắn cảm thấy mình có thể bị hội trưởng của Diệt Thần Hội xử lý bất cứ lúc nào.

Trong thoáng chốc, tất cả những kế hoạch, mọi m·ưu đ·ồ thay thế thân phận của đối phương đã bị Lâm Kình Thiên ném thẳng vào sọt rác.

Nên đứng trước câu hỏi từ tên Đồ Tể Máu, thiếu niên vẫn cúi người, cung kính trả lời.

“Thưa ngài, dù sao lão quản gia ngày hôm nay cũng có việc bận, nên đương nhiên tôi sẽ tạm thời thay thế.”

Nhìn vào khay trà được thiếu niên trẻ tuổi đặt lên trên bàn, Richard dù cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng trực giác của hắn cũng đang cảnh báo không nên đào sâu thêm vấn đề này, và đặc biệt, không cần phải tiếp cận thiếu niên kỳ lạ kia.

Hai người cứ như vậy mà trầm mặc, một người rót trà và một kẻ trầm lặng thưởng trà, lật sách, nếm điểm tâm.

Cho tới khi bóng người trẻ tuổi đang dần rời khỏi thư phòng của mình, Richard vẫn dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn phía cổ của người thiếu niên.

Tại nơi đó, tồn tại một trận pháp vô hình và cực khó để phát hiện, đang cuốn quanh cổ Lâm Kình Thiên như một chiếc vòng.

Là một biến thể khác của trận pháp triệu hoán dị giới, nên đương nhiên, chỉ với một suy nghĩ của Richard, sức mạnh không gian ẩn chứa trong trận pháp sẽ được kích hoạt, hóa thành máy chém sắc bén nhất thế giới.

Nếu là kẻ có ý đồ khác dám tiếp cận mình, hội trưởng của Diệt Thần Hội sẽ không ngại mà ném thêm một bộ hài cốt vào vùng đất toàn xương trắng quanh pháo đài.

Nhưng ở Lâm Kình Thiên, hắn cảm nhận được thiếu niên bí ẩn này vẫn còn ẩn chứa một loại sức mạnh kỳ lạ mà hắn chưa biết.

Nên với một ý niệm, trận pháp cuốn quanh cổ chức nghiệp giả trẻ tuổi tan biến như chưa hề tồn tại.

Ngay khoảnh khắc đó, thiếu niên cũng có thể nhẹ nhõm được phần nào, khi cảm giác bị người kề dao vào cổ cũng biến mất.

Trong lòng bàn tay Lâm Kình Thiên, một sợi tóc nhỏ của Richard cũng được cậu nhóc nắm trong tay.

Chỉ cần đối phương có bất cứ phản ứng quá khích nào, hắn sẽ không ngần ngại mà hoán đổi số mệnh của hai người.

Nhưng thiếu niên đã kiềm chế mà không làm vậy, vì mỗi khi nổi lên ý tưởng muốn sử dụng Nghịch Thiên Cải Mệnh, một cảm giác rét run như khi hắn thử c·ướp đoạt sức mạnh từ sư phụ ùa về.

Như vậy, chứng tỏ tên Richard đó cũng không phải loại người tầm thường, mà là một con nhím có thể phản phệ tất cả những kẻ dám đoạt xá hắn.

Cảm giác nguy hiểm điên cuồng nhắc nhở, khiến Lâm Kình Thiên phải kiêng kỵ, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Và cứ như vậy, pháo đài đen vẫn vận chuyển như thường ngày, nhưng có lẽ, những thành viên của Diệt Thần Hội đã không biết được, một t·hảm h·ọa đã đi ngang qua họ, khi hai tên chức nghiệp giả có sức mạnh hủy diệt cấp lục địa suýt nữa giao chiến.

Cảm nhận được người đã rời đi, và ký ức dần trở nên hỗn loạn.

Richard nhíu mày, hắn có thể cảm nhận được một kẻ thù nguy hiểm nào đó vừa rời đi, nhưng hắn không có bất cứ bằng chứng nào.

Thở dài một hơi và ném những cuốn sách sang một bên.

Cầm trong tay chiếc điện thoại cũ nát, tên thủ lĩnh Diệt Thần Hội không ngừng lướt mạng, xem dạo gần đây có những thông tin mới nào.

Và gương mặt hắn nhanh chóng trầm ngâm, khi gần như mọi thứ trên mạng đều đã được nhấn chìm bởi những thông tin về Liên Minh Nhân Loại.

Nghe tên một tổ chức lạ, Richard lập tức hứng thú mà tìm kiếm những thông tin về nó.

Chỉ trong chốc lát, hắn cũng tra tìm được nguồn gốc của liên minh, dù sao hiện tại, những thông tin về tổ chức lớn nhất nhì nhân loại cũng đã được công bố khắp nơi.

“Chuyện gì đây chứ, Trần Bình An, ngươi giải tán lãnh địa Ngọc Lục Bảo, rồi lập ra cái gọi là Liên Minh Nhân Loại sao?

Ta thật không hiểu nổi ngươi nữa?

Một kẻ có sức mạnh áp đảo, đủ để khiến cả chủng tộc phải cúi đầu như ngươi lại dùng cái phương án mềm mỏng tốn thời gian đó, thay vì lựa chọn thống trị bằng vũ lực tuyệt đối.

Trừ khi…

Ngươi đang muốn lập lại trật tự cho cái thế giới thủng trăm ngàn lỗ này sao?”

Nghĩ tới mục đích của lãnh chúa “Trần Bình An” là khôi phục thay vì thống trị, Richard cảm thấy đây là chuyện hài hước nhất hắn nghe kể từ lúc toàn nhân loại thức tỉnh sức mạnh.

Khi nắm trong tay thứ sức mạnh có thể chi phối vận mệnh của cả giống loài, hắn không tin có kẻ khờ dại từ bỏ quyền lực ấy.

Nhưng một tia suy nghĩ chợt lóe lên, làm Richard gật gù tấm tắc.

“Ra là vậy, ngươi lựa chọn ẩn mình phía sau màn và thao túng tất cả sao?”

Trong đầu thủ lĩnh Diệt Thần Hội, vô số những cách khác nhau để đảm bảo thuộc hạ vẫn trung thành nhanh chóng được vẽ ra.

Như sử dụng một loại khế ước bắt buộc, cổ trùng, nguyền rủa,… để khống chế những thành viên trong liên minh.

Trong lúc Richard còn đang nghĩ ngợi đủ chuyện trên trời dưới đất.

Bỗng chợt, điện thoại của hắn nhận được một tin nhắn mới từ người lạ.

Vài giây trước, hắn còn đang nói về Liên Minh Nhân Loại cùng với vị lãnh chúa đứng sau nó, và hiện tại, người ta đã tìm tới tận cửa, trao cho hắn một lời mời.

Mặc kệ nội dung trong tin nhắn có chân thành tới như thế nào, nó cũng không thể đánh động tới Richard được nữa.

Vì ngay lúc này, đang có vô số suy nghĩ hiện lên trong đầu hắn.

“Diệt Thần Hội của ta chỉ có khoảng 2000 thành viên, và chúng ta đều hành động rất kín tiếng, hoàn toàn khép kín với thế giới bên ngoài, nên làm sao mà người của Liên Minh Nhân Loại có thể chuẩn xác mà nhắn tin mời ta gia nhập được?

Chẳng lẽ, tên Trần Bình An đó đã luôn cho người giá·m s·át pháo đài đen và cả ta sao?

Như vậy, ai là kẻ đã bán đứng ta chứ?”

“Không, không đúng, vừa rồi ta đã quên mất điều gì đó thì phải.

Đúng rồi, hắn, chính là tên thấp bé…”

Một bóng người tình nghi nhanh chóng được Richard khóa chặt.

Sau khi hoán đổi vận mệnh, tất cả những ấn tượng về Lâm Kình Thiên dần trở nên mờ nhạt, và đáng lẽ ra không thể nào tồn tại trong ký ức của hắn.

Nhưng nhờ vào việc hấp thu một phần nhỏ sức mạnh của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần, Richard vẫn có thể nhớ được có một kẻ lạ mặt nào đó đã xuất hiện trong thư phòng của mình.

“Ra là vậy sao?

Lãnh địa Ngọc Lục Bảo… không đúng, Liên Minh Nhân Loại đúng là cao thủ lớp lớp a.

Chỉ một tay chân không đáng nhắc tới cũng có thể ra vào pháo đài của ta như đi chợ.” – Càng nói, sắc mặt Richard càng âm trầm vài phần.

“Như vậy, các ngươi cử người vào thẳng trong thư phòng của ta để làm gì đây?

Gửi ta một lời cảnh báo, là liên minh có thể phái người tiếp cận ta bất cứ lúc nào hay sao?

Quả nhiên, trên cái thế giới mạnh được yếu thua này, kẻ yếu không có quyền từ chối lời mời từ kẻ mạnh.

Xem ra, ta không tham gia vào buổi gặp mặt vào hai tuần sau là không nể mặt các ngươi rồi.”

Nói xong, thủ lĩnh Diệt Thần Hội sắc mặt hằm hằm, tắt điện thoại và ném nó sang một bên.

Hắn bước từng bước chậm rãi, hướng về phía cửa sổ, ngắm nhìn lãnh địa lúc nào cũng chìm trong màn sương đỏ.

Với tầm nhìn hiện tại, Richard có thể dễ dàng nhìn ra quảng trường trung tâm của pháo đài đá đen, nơi hiện vẫn được những thành viên của Diệt Thần Hội không ngừng xây dựng, bày bố một loại trận pháp kỳ lạ.

Nếu Nguyễn An Bình, Nicolas Smith, Tô Vạn Kim, hay bất cứ chức nghiệp giả nào từng tham gia chiến dịch truy quét đám tà giáo xâm nhập từ lục địa Oreka, chỉ cần liếc mắt, họ cũng có thể nhận ra đây là một loại trận pháp hiến tế và triệu hoán thần linh.

Và đương nhiên, mục đích của Diệt Thần Hội từ đầu luôn nhắm vào vị tà thần nơi dị giới, Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần.

“Chậc, kế hoạch của ta còn chưa bắt đầu mà đã xuất hiện đủ loại biến số như thế này, ta thật không biết, con lợn đáng c·hết đó còn có thể xuất hiện đúng như những gì nó tuyên bố hay không.”

Nhìn vào trận pháp triệu hoán, ánh mắt của Richard hiện tại ẩn hiện một vẻ điên cuồng, khi nó dần được lấp đầy bởi lòng tham.

“Sức mạnh, ta cần nhiều sức mạnh hơn nữa.

Chỉ cần có sức mạnh tuyệt đối, ta mới có quyền nói chuyện với đám Liên Minh Nhân Loại kia…”

Giờ, Richard chỉ hận mình không thể triệu hồi Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần, rồi lợi dụng thiên phú cùng khả năng đoạt xá từ Sương Mù Cấm Kỵ, c·ướp đoạt sức mạnh của tên tà thần dị giới.

Nhưng khi hắn nhớ lại những tin tình báo thu thập được từ lãnh địa Ngọc Lục Bảo cũ, rằng một đại tướng trong lãnh địa là Aldric Solaraeus đã nổi điên, đánh nổ mặt trời của Oreka đại lục, dọa sợ tất cả các vị thần.

Nếu tin tức là chính xác, hắn có thể đoán được con heo đó giờ cũng đang hoảng sợ khi nghĩ tới thế giới này, đừng nói gì đối phương sẽ hào hứng mà lao thẳng vào bẫy.

Trong vài phút ngắn ngủi, Richard đã overthinking, não bổ ra rất nhiều thứ.

Hắn tự tay vẽ lên một kẻ thù cần phải loại bỏ, một “Trần Bình An” mưu mô với vô số kế hoạch.

Nếu Nguyễn An Bình có mặt ở nơi đây, hắn chắc chắn sẽ muốn mổ đầu tên thủ lĩnh Diệt Thần Hội ra, xem trong đầu hắn có viên đạn nào không mà suy đoán ra nhiều thứ mà chính vị lãnh chúa cũng không nghĩ tới.

Nhưng có một điều Richard đã dự đoán chính xác.

Dù không nhận thức được, nhưng về bản chất, Lâm Kình Thiên đúng là một hóa thân của Nguyễn An Bình.

Nên chỉ cần thiếu niên đi đâu, tiếp xúc với ai đều sẽ được bản tôn ở trong dị không gian ghi chép lại.

Nhờ vào đệ tử của mình, hắn có thể khóa chặt những thiết bị di động quanh người thủ lĩnh các thế lực, rồi tinh chuẩn gửi tin nhắn tới tay từng người.