Chương 324: 100 triệu người sống sót?
Khi nhận được tin nhắn tới từ Nguyễn An Bình, các tổ chức của những người sống sót đã phải lo sốt vó, chuẩn bị tiến về lãnh địa Ngọc Lục Bảo cũ, hay hiện tại là Đệ Nhất Học Viện.
Nhưng trong khoảng thời gian đó, có một chuyện mà không ai có thể ngờ được đã xảy ra.
Một góc của lục địa, nơi trong quá khứ từng là khu vực Tây Bắc của Lạc Nam Đế Quốc.
Trong khu rừng đen với những gốc cây khô cháy, dưới những khe đá sâu, vẫn còn một lùm cỏ nhỏ bé tồn tại.
Và từ trong lùm cỏ nhỏ bé bằng bó mạ, một bóng người đột ngột nhảy ra.
Đó là một thanh niên trẻ tuổi đầu đội mũ nồi, khoác áo trấn thủ, mặc quần vải bố và đi đôi dép cao su vô cùng đơn sơ.
Ngay khi bước ra thế giới bên ngoài, người này đã phải giơ tay, nhắm mắt như một người sống trong bóng tối lâu ngày gặp ánh sáng.
Chờ hai mắt làm quen với ánh mặt trời, có thể thấy rõ, người nọ đã mừng ra mặt khi ngước nhìn trời xanh mây trắng.
“Haha, các đồng chí ơi, mọi người ơi.
Trời không còn đỏ nữa rồi! Tận thế đã qua rồi!”
Cười vui như khóc, người nọ lại một lần nữa nhảy thẳng vào trong bụi cỏ bé nhỏ mà anh ta vừa chui ra.
Khoảng vài phút sau, chỉ từ một bụi cỏ không đáng chú ý đó, có hơn 3 triệu người sống sót đã ra ngoài, đón nhận một thế giới hậu tận thế.
Và trường hợp phe cộng sản của Lạc Nam Đế Quốc vẫn sống sót sau Xích Triều, có vẻ không phải chuyện hiếm gặp.
Vì trong vài ngày sau đó, lần lượt lại có hàng trăm nhóm người nhảy ra từ đủ loại dị không gian khác nhau.
Có là các tổ chức tư nhân với số người từ vài trăm tới vài ngàn, cũng có chính phủ của nhiều quốc gia đã s·ơ t·án được khoảng vài trăm ngàn tới vài triệu người.
Trước khi đợt Xích Triều thứ hai cùng c·hiến t·ranh h·ạt n·hân xảy ra, có nhiều người cũng ý thức được sẽ có t·hảm h·ọa trong tương lai.
Và những cách ứng phó truyền thống như ẩn núp bên trong các boong – ke, hay căn cứ ngầm dưới từng ngọn núi cao đều đã không còn hiệu quả trước sức mạnh của con người trong thời đại mới.
Nên thay vì đào thật sâu trong lòng đất, các chính phủ cùng nhiều người khác đã tích cực tìm kiếm, chiêu mộ những chức nghiệp giả có sức mạnh về không thời gian, nhờ họ tạo ra những vùng dị không gian tách biệt với thế giới bên ngoài.
Như Hoàng Long Bí Cảnh của Nguyên Hán Đế Quốc, một vùng dị không gian được hàng trăm các chức nghiệp giả có thiên phú về không gian cùng nhau hợp sức kiến tạo.
Là một bí cảnh với diện tích có hạn.
Nên để chứa hơn 10 triệu người vào một hình hộp dài, rộng, cao đều là 5 km.
Hoàng tộc của đế quốc đã nghĩ ra một phương án, khi cho dân chúng ở trong những căn phòng quan tài chật chội, và cung cấp thứ duy nhất là điện thoại để họ sống qua ngày.
Dù sao với khả năng nhịn đói nhịn khát của các chức nghiệp giả, chuyện có thể sống sót trong một không gian hẹp cũng không phải là vấn đề.
Ở phía Tây Đại Lục, một vị họa sĩ nào đó đã sử dụng thiên phú SSS cấp, vẽ lại một tấm bản đồ và tạo ra một chiều không gian hư ảo, nơi mà quốc gia của hắn đã thống trị đại lục hoàn toàn.
Tuy có diện tích như một lục địa ngoài đời thực, nhưng thế giới do một chức nghiệp giả Hắc Thiết cấp vẽ ra đương nhiên cũng không thể bền lâu.
Đó là thế giới của riêng tên họa sĩ, nó mong manh như một giấc mộng đẹp, và có thể tan biến bất cứ lúc nào.
Nên để giấc mơ ấy có thể tồn tại, những người trú ẩn trong đó phải đóng vai cư dân trong một vở kịch mà họ không hề biết trước sẽ đi về đâu.
Dù những lãnh đạo khác trong liên minh các nước cộng hòa Phương Tây không thích thực tại này đến mấy, nhưng để có thể sống sót, bọn họ cũng chỉ đành cắn răng, sống trong thế giới mà tên họa sĩ độc tài đã cai trị.
Trên thế giới còn có Đào Hoa Ảo Cảnh, Vạn Phật Bí Cảnh,… vô số những nơi trú ẩn với đủ loại điều kiện sống khác nhau.
Và lối vào của những nơi trú ẩn ấy có thể là một tảng đá, bản đồ, bụi cỏ, … đều là những vật phẩm không đáng chú ý.
Nên với nhóm người sống sót cầu sinh ngoài chủ thế giới, những người đã trốn trong dị không gian đều là những người đã bỏ mạng dưới nhiệt độ của bom h·ạt n·hân, hoặc hóa điên và biến dị dưới ánh đỏ của Xích Triều.
Khi biết được sự tồn tại của những “hầm trú ẩn” còn mình chỉ là con rơi bị từ bỏ, phải tự sinh tự diệt trên một hành tinh đầy phóng xạ và đủ loại quái vật.
Rất nhiều chức nghiệp giả đã phẫn nộ muốn đánh đám người một trận để hả giận.
Nhưng trước 100 triệu chức nghiệp giả đột nhiên xuất hiện, có tiềm năng trở thành một nguồn cung cấp vận khí khổng lồ.
Dù cho chiến lực của đám người đã lạc hậu vài phiên bản so với thế giới bên ngoài, nhưng Nguyễn An Bình cũng sẽ không ngại dành thời gian bồi dưỡng họ.
Vì vậy, tất cả những người vừa đi ra khỏi các tiểu thế giới đều sẽ được hắn ra sức bảo vệ.
Nên không lâu sau, những lời đồn về lãnh chúa “Trần Bình An” luôn đứng ra, và sẵn sàng xử lý nếu có kẻ dám t·ấn c·ông đồng loại, nhanh chóng lan truyền ra khắp đất c·hết.
Trước uy thế của chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới, đồng thời cũng là kẻ có sức ảnh hưởng lớn nhất trong Liên Minh Nhân Loại.
Phần lớn mọi người đều rất biết điều, chỉ dùng ngôn từ cùng ánh mắt đầy khinh bỉ nhìn về đám người đi ra từ những khu trú nạn.
Còn số ít kẻ dám đứng ra mà thử vuốt râu hùm.
Với cái tính tiết kiệm của Nguyễn An Bình, đương nhiên đám người đó vẫn còn thở.
Nhưng tội c·hết có thể miễn, tội sống khó tha.
Từng tên chức nghiệp giả cảm thấy bất công đều bầm dập, tím tái mặt mày, và bị treo lên sau khi bị đám phân thân của viện trưởng Đệ Nhất Học Viện đánh cho thừa sống thiếu c·hết.
Nhờ vào đó, những người đi ra từ khu trú ẩn mới có thể thoát một mạng.
Dù đã thoải mái sống sót qua đợt Xích Triều thứ hai và thứ ba, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa, chiến lực của những người đi ra từ những dị không gian thường sẽ yếu hơn từ một tới hai đại cảnh giới với những người sống sót trên bề mặt.
Trên hành tinh đang dần bị nhấn chìm bởi bầy đàn quái vật tưởng chừng vô cùng vô tận, những tinh anh của thế giới cũ lại phải chật vật ứng đối.
May mắn cho họ, có một tổ chức luôn sẵn sàng đứng ra thu nạp thành viên mới, miễn là thế lực do con người lãnh đạo.
Nên chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Liên Minh Nhân Loại vốn chỉ chiếm khoảng một phần tư lục địa đã điên cuồng bành trướng, chiếm tới hơn 80% diện tích đất liền toàn thế giới.
Khiến các thế lực của những người sống sót khác chỉ có thể chửi bậy trong bất lực.
Vài ngày trước, khi khắp nơi toàn là đất hoang, đám người còn có thể thoải mái phát triển, còn lãnh thổ từ từ chiếm sau cũng không muộn.
Nhưng chỉ sau một đêm, các thế lực bá chủ chợt rùng mình.
Bốn phương tám hướng, nhìn nơi đâu cũng là lãnh thổ của liên minh, còn bọn họ bị cô lập như từng hoang đảo trên đại dương bao la…
Thời gian hai tuần nhanh chóng trôi qua, chẳng mấy chốc đã tới thời điểm cuộc họp mặt do Liên Minh Nhân Loại tổ chức diễn ra.
Pháo đài lô cốt cũ, một công trình phòng ngự ngày nào giờ đã được các chức nghiệp giả cải tạo, hóa thành một trung tâ·m h·ội nghị khổng lồ, với sức chứa cho cuộc họp hàng vạn người.
Hàng chục cánh cửa kim loại với đủ loại họa tiết trang trí hoa lệ mở ra, chào đón những vị khách từ phương xa đi tới.
Trên mặt sàn sáng loáng như gương, có thể thấy được những con người có mặt đã chia thành hai phe phái.
Một bên là những kẻ sống sót trên đất c·hết, những người trải qua từng khoảnh khắc tuyệt vọng tới gần như sụp đổ.
Sau khi liên tục trải qua hai đợt Xích Triều thứ hai và thứ ba, lượng ô nhiễm tích lũy trong thân thể họ đã nhiều tới một mức độ đáng báo động, khiến cho ai nấy gần như hóa thành quái vật.
Có người cao hơn ba mét, làn da đỏ bừng, đủ gai xương mọc ra khiến hắn dữ tợn như ác quỷ.
Có kẻ thậm chí không giữ lại được dáng người, với phần thân dưới đã bị kéo dài, với vô số những đôi chân dị dạng, khiến hắn như một con rết người cố gắng lê lết trên mặt đất.
Sống trên đất c·hết nơi vật tư khan hiếm, đủ loại t·hảm h·ọa hủy diệt có thể tới bất cứ lúc nào, khiến lãnh đạo của những người sống sót ai nấy đều chỉ khoác lên mình vài mảnh vải rách thủng lỗ chỗ.
Đối diện với họ lúc này là những lãnh đạo, các quý tộc của thời đại cũ.
Những người đầu tóc gọn gàng, khoác áo vest thanh lịch mới toanh, trên người sạch sẽ, không một vết tích biến dị.
Ngay giây phút đầu tiên hai nhóm người gặp mặt.
Trong ánh mắt họ đều dành những cảm xúc chán ghét hướng về đối phương.
Với những kẻ đã trải qua Xích Triều khắc nghiệt, họ nhìn về phía những lãnh đạo của các quốc gia tiền tận thế bằng con mắt oán độc, như kẻ bị bỏ rơi gặp lại người đã bỏ rơi mình.
Đồng thời, đó cũng là ánh mắt của kẻ mạnh khi nhìn vào kẻ yếu.
“Hừm, một đám hèn nhát cả đời chỉ biết trốn chui trốn lủi, thế mà còn mặt mũi ăn mặc bảnh bao như vậy.”
Một tiếng nói hừ nhẹ vang lên không rõ từ ai, nhưng kẻ đó cũng đã nói thay nỗi lòng cho tất cả lãnh chúa trên đất c·hết.
Ở phương hướng ngược lại, các lãnh đạo của thời đại cũ cũng chẳng mấy vui vẻ gì, khi họ chứng kiến những người sống sót.
“Hừm, chủ nhà của sự kiện có vấn đề không vậy? Tại sao lại để cho một đám ăn mày tiến vào hội nghị thế này?”
Nhưng khi tiếng chất vấn đầy vẻ khinh bỉ ấy còn vang lên chưa được vài giây.
Từ phía đối diện, tất cả những lãnh chúa đất c·hết đều giải phóng khí tức của họ, khiến bầu không khí trong đại sảnh trở nên nặng nề và đặc sệt.
Nó giống như một cái tát, khiến dù có là hoàng tộc, quý tộc, hay những nghị sĩ đều tỉnh ngộ.
Thế giới bọn họ đang sống không phải là 10 năm trước, nơi địa vị, quyền lực, tiền tài thống trị nữa, mà là một thế giới khốc liệt, mạnh được yếu thua.
Một vài quý tộc giờ cũng khó lòng chịu nổi mà ngã quỵ, thậm chí có nhiều người không nhịn được ướt đũng quần, khiến một mùi khai nồng bốc lên.
May mắn, mùi vị vốn có của những chức nghiệp giả đối diện cũng chẳng dễ chịu gì, nên rất ít người nhận ra được khoảnh khắc đáng xấu hổ ấy.
Trong lúc bầu không khí nặng nề, hai bên giương cung bạt kiếm.
Chợt, một áp lực còn kinh khủng hơn xuất hiện, trấn áp lại tình hình.
“Kính thưa các vị khách quý, phòng hội nghị của chúng ta ở ngay phía bên phải, xin mọi người nhanh chân để bắt đầu buổi gặp mặt.” – Một giọng nữ non nớt vang lên.