ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 325: Uy thế.

Thiếu nữ Trần Thu Thảo xuất hiện, giọng nói trong veo như chim hoàng quyên, nhưng lại ẩn chứa bên trong sự uy h·iếp từ loài mãnh thú, khiến cho bất cứ kẻ nào nghe được cũng phải run sợ.

Nhưng nhìn vào bóng hình bé nhỏ đó, vẫn có một vài kẻ không phục, chúng dùng uy áp tương đương Kim Đan cảnh tạo thành áp lực tâm linh như cơn s·óng t·hần, muốn đè bẹp một con nhóc dám đứng ra can thiệp vào chuyện của người khác.

Áp lực kinh khủng đủ để khiến không khí chấn động, mặt sàn run rẩy như đang xảy ra một trận đ·ộng đ·ất.

Dù không phải là người trực tiếp bị tác động tới, nhưng các nguyên thủ ở cấp độ Hắc Thiết cũng phải vã mồ hôi hột, nhiều người suýt ướt quần lần thứ hai.

Trong mắt họ, cô nhóc người của Liên Minh Nhân Loại đúng là rất mạnh mẽ, nhưng mới từng đó tuổi thì mạnh được hơn ai?

Nên sớm muộn, cô cũng phải bị áp lực từ hàng chục chức nghiệp giả điên cuồng đè bẹp.

Nhưng có vẻ, tình hình lại hoàn toàn khác biệt so với những suy nghĩ trong đầu họ.

Dù đám người từ đất c·hết đã giải phóng toàn bộ uy áp, khiến đại sảnh nổi cơn cuồng phong cũng chỉ làm bay vạt áo của thiếu nữ.

Trước sự khiêu khích tới từ những quan khách không biết điều này, Trần Thu Thảo vẫn giữ trên môi một nụ cười thân thiện, nhưng điều đó cũng không đồng nghĩa cô nhóc sẽ để yên.

Dù sao cô cũng là đệ tử của Nguyễn An Bình – người đứng đầu Liên Minh Nhân Loại, mà bị một đám thối cá nát tôm dọa sợ thì thật đúng là quá mất mặt.

Nên ngay một giây sau, từ hốc mắt trái của thiếu nữ, từng xúc tu với những hàm răng sắc nhọn mọc ra, như miệng của một con sao biển đầy kinh dị.

Và từ trong cái miệng ghê rợn đó, từng con mắt màu xanh lam như đại dương mở tung, trừng trừng nhìn về phía đám người.

Dưới ánh sáng từ thánh hiệp sĩ Tô Vạn Kim, vẻ bề ngoài của Trần Thu Thảo cũng đã dần khôi phục lại như một người bình thường, nhưng khi cần thiết, cô nhóc cũng không ngại mà giải phóng bản thân, dù cô sẽ biến trở lại làm quái vật.

Ngay khi giải phóng vẻ ngoài thực sự của mình, uy áp của hai bên đã hoàn toàn ngang ngửa nhau.

Và khi thiếu nữ nghiêm túc, mượn thần vận từ con ngự thú Meozilla của cô nàng…

Trong mắt những quan khách, bọn họ phải sững sờ khi trước mắt nào còn là một cô nhóc ngoan hiền, mà là một mãnh hổ đang nhìn chằm chằm, sẵn sàng cắn xé bất cứ ai.

Giờ này, dù có là lãnh đạo các tổ chức trên đất c·hết, hay nguyên thủ các quốc gia của thời đại cũ, tất cả mọi người đều phải nhíu mày, cúi đầu và nghe theo cô nhóc.

Vì trong cảm nhận của họ, Trần Thu Thảo có thể dùng một cái tát để “tiễn đưa” phần lớn những người đang có mặt.

Trong đoàn quan khách tham dự cuộc gặp mặt, chỉ có một số ít người có thể đứng vững trước uy thế của thiếu nữ.

Và Richard, thủ lĩnh của Diệt Thần Hội là một trong số đó.

Dù nhìn gương mặt của hắn hiện tại không có quá nhiều thay đổi, nhưng thực tế, trong lòng hắn đã sẵn sàng cho một trận chiến có thể xảy ra.

Với cảm nhận của mình, tên Đồ Tể Máu có thể đánh giá sức mạnh của Trần Thu Thảo hơi kém hắn một bậc, nhưng vẫn có thể uy h·iếp tới sinh mạng hắn.

Nếu có một trận chiến xảy ra, dù cho hắn giành chiến thắng cũng sẽ là một trận thắng thảm.

Cảm nhận được tâm tình của những người xung quanh hướng về mình, nữ đệ tử của Nguyễn An Bình vô cùng vui mừng, khi vô số ý niệm kính sợ phát ra từ phía lãnh đạo của những thế lực lớn nhỏ này.

Nhưng khi cảm nhận được một vài người với khí tức không hề thua kém, thậm chí còn mạnh hơn cả mình, vẻ đắc chí cùng những biến dị trên gương mặt cô cũng nhanh chóng biến mất, chỉ để lại một thiếu nữ trầm tĩnh, lễ phép.

Bước tới cánh cửa dẫn vào hội trường, Trần Thu Thảo không hề tỏ ra là một công chúa hay tiểu thư, cô nàng cung kính nâng tay, mời mọi người tiến vào.

“Kính thưa các vị khách quý, chúng ta đã tới nơi và buổi gặp mặt sẽ bắt đầu sau vài phút nữa.

Kính xin các vị an tâm chờ đợi.”

Sau khi đã hoàn thành công việc tiếp khách của mình, cô nhóc cũng không tiến vào hội trường mà nhanh chóng rời đi.

Với Trần Thu Thảo, những thứ liên quan tới chính trị, quyền lực luôn nhàm chán, và không phù hợp với một đứa trẻ như cô tẹo nào.

Sau một hồi náo nhiệt, tất cả lãnh đạo của các thế lực khác nhau cũng đã tìm được chỗ ngồi của họ.

Nhìn qua ngó lại khắp hội trường, ngoài một vài thủ lĩnh của các thế lực tách ra từ lãnh địa Ngọc Lục Bảo, đám người không thấy được tên lãnh chúa “Trần Bình An” ở nơi đâu.

Ngồi vào từng vị trí đã được chuẩn bị từ trước, ánh mắt những vị khách dần bị thu hút bởi một bản danh sách được đặt lên trên bàn, thứ ghi rõ cách gia nhập vào liên minh, cùng với những quyền lợi và nghĩa vụ sau khi gia nhập.

Ngay lập tức, tất cả những khách mời đều cảm nhận được có gì đó không ổn đang diễn ra.

Rõ ràng, Liên Minh Nhân Loại giống như đã nắm chắc được rằng đám người sớm muộn sẽ phải gia nhập, nên mới ném một cuốn sổ hướng dẫn tân thủ cho đám người xem qua.

Cái cảm giác giống như thể bị người ăn chắc, và vận mệnh không còn nắm trong tay mình này.

Những lãnh đạo đang có mặt ai nấy đều phải cau mày, khó chịu.

Như thể bọn họ có mặt ở nơi đây không phải là để họp bàn vì tương lai chung, mà tới chỉ là để gật đầu đồng ý cho một thỏa thuận họ còn chưa từng thấy một câu một chữ.

Nhưng khi nghĩ tới thực lực tuyệt đối, cùng khả năng tình báo kinh khủng của Liên Minh Nhân Loại.

Đám người cũng nhận thức được, ngày hôm nay bọn họ không đồng ý không được rồi.

Hôm nay, liên minh mời họ tới đây không phải để thương lượng, mà là để ký vào bản hiệp ước đã được chuẩn bị từ trước.

Vì vậy, dù treo một gương mặt khó chịu, nhiều người cũng đã bắt đầu cầm trong tay bản danh sách, xem qua tất cả những hứa hẹn tới từ tổ chức bá đạo kia.

Trong hội trường tĩnh lặng như một thư viện cổ, chỉ còn lại nơi đây âm thanh của từng trang sách lật.

Bản danh sách mà Liên Minh Nhân Loại đưa ra gồm những quy định mới, hoàn thiện hơn hẳn ba cái gạch đầu dòng mà Nguyễn An Bình đã vẽ ra.

Để hiểu được từng câu từng chữ, đám người cũng phải mất thời gian vài phút, dù chỉ cần vài giây để ghi nhớ tất cả nội dung.

Và sau khi đã đọc xong và hiểu rõ nội dung có trong bảng danh sách.

“Hừm! Chưa gì đã yêu cầu ta phải cống hơn 50% lực lượng quân sự cho liên minh sao?!

Nằm mơ đi!

Không còn người tham chiến thì ai sẽ ngăn lại đám quái vật từ dị giới chứ?”

Một vài người cau mày không vui, quát lớn phản đối.

Nhưng bên cạnh đó, cũng có người lại mừng ra mặt.

“Haha, tốt! Thật tốt quá.

Trước cửa nhà ta đang bị hơn 10 cái khe nứt bao vây, hi vọng liên minh sẽ giữ đúng lời hứa mà cho quân tiếp viện.”

Sau một hồi chờ đợi mà không thấy chủ nhà có mặt, hai phe người sống sót trên mặt đất và trong dị không gian lại quay ra nhìn hằm hằm nhau.

Một phe liên tục dùng khăn mùi soa, bịt mồm bịt mũi, nhằm che đi những mùi cơ thể mà những kẻ biến dị đã phát ra.

Phe còn lại liên tục bẻ đốt ngón tay, như thể sắp sửa lao lên đánh cho đối phương một trận.

Ai cũng có thể cảm nhận được, bầu không khí trong hội trường nặng nề và đè nén như một thùng thuốc nổ.

Nhưng trước khi tất cả mọi thứ nổ tung.

Chợt từng tiếng bước chân vang lên từ sau cánh gà hội trường.

Ngay lập tức, sự chú ý của tất cả các thế lực đều nhanh chóng bị thu hút bởi người vừa xuất hiện.

Chứng kiến một pháp sư thần bí, khoác lên mình bộ trường bào màu đen rách nát, vô số những vết sẹo ngang dọc trên từng làn da tấc thịt, cùng với một con mắt trái đỏ như máu.

Mọi người đang có mặt đều không xa lạ gì với gương mặt này, hắn là cựu lãnh chúa “Trần Bình An” hay giờ là hiệu trưởng của Đệ Nhất Học Viện, và cũng là một thành viên có sức ảnh hưởng nhất trong Liên Minh Nhân Loại.

Đi bên cạnh hắn là chỉ huy “Nikolai Pobedislav” và một thánh hiệp sĩ từ dị giới, “Aldric Solaraeus”.

Chỉ bước vài bước trong hội trường, Nguyễn An Bình cũng có thể cảm nhận được có vô số ánh mắt đang nhắm thẳng vào mình.

Trong những ánh mắt đó có đủ các loại cảm xúc khác nhau, nhưng phần lớn đám người đều dành cho hắn một cảm xúc kính sợ, bên cạnh đó, cũng có một số người tỏ ra lạnh nhạt, và một số ít tỏ ra vẻ thù địch nhằm vào hắn.

Đối với những kẻ kính sợ hay tỏ ra thiện ý, Nguyễn An Bình cũng sẽ không quan tâm tới sự hiện diện của họ.

Nhưng với những kẻ có ác ý, hắn lại rất hứng thú với nhóm người này.

Phải biết, cái danh chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới của hắn không phải là được người khác thổi phồng, mà đây là một sự thật được kiểm chứng qua nhiều trận chiến.

Nếu giờ, có kẻ vẫn không hề sợ hãi hắn, như vậy, chúng đương nhiên cũng có cái để dựa vào.

Và với người vừa rũ bỏ vai trò lãnh chúa, có một lượng lớn thời gian rảnh rỗi.

Hắn sẽ rất hứng thú mà thăm dò con át chủ bài đem lại sự tự tin cho đám người đó.

Còn chưa đợi vị hiệu trưởng kịp bước lên trên bục phát biểu.

Ở phía những hàng ghế dành cho khách quý, đã có người không nhịn được mà nhảy ra chất vấn.

“Trần Bình An! Ngươi hôm nay gọi chúng ta tới đây là có mục đích gì, mau nói thẳng đi!?

Bổn đại gia không có nhiều thời gian mà chơi trò chơi chính trị với các ngươi!”

Vừa đứng lên là một người đàn ông to lớn với dáng vẻ thô cuồng, chiều cao hơn 2 mét, râu tóc xồm xoàm, gương mặt đỏ bừng như say rượu, với một đôi sừng như của loài trâu nước mọc ra hai bên.

Ngoài một chiếc quần dã chiến che đi nửa thân dưới, cả người hắn để mình trần, với từng lớp lông đen dày bao phủ khắp thân thể, khiến hắn như khoác lên lớp da ngoài của một loài hung thú.

Nhìn vào hắn ta, những lãnh chúa trên đất c·hết giờ nở nụ cười nhạt, khi tự dưng có người đã đứng ra, thăm dò thái độ của “Trần Bình An” thay họ.

Còn với những lãnh đạo của thời đại cũ, bọn họ ai nấy đều cau mày, ghét bỏ trước thái độ, cách ứng xử và cả lối ăn mặc của đối phương.

“Hừm, loại không có giáo dưỡng như thế này mà cũng được mời tham gia sao?”

Một vài tiếng nói vu vơ vang lên trong phòng hội nghị, càng khiến bầu không khí trở nên lúng túng hơn.