Chương 326: Làm người một lần nữa.
Trước câu hỏi từ đối phương, Nguyễn An Bình dừng lại, và nở một nụ cười nhạt nhìn về kẻ phá rối.
Tưởng chừng đây sẽ là một nụ cười của kẻ đang phẫn nộ, nhưng không.
Trong lòng vị hiệu trưởng của một học viện còn chưa khai trương, hắn hiện tại đang cười mỉm và tặng cho kẻ vừa đứng lên phát biểu một ngón tay cái.
Thân là một nhân viên nghiên cứu, nếu nói những chuyện về ma pháp, kỹ thuật hay khoa học, hắn có thể nói chuyện với ngươi cả ngày.
Nhưng nếu nói chính trị, xã hội, và đủ thứ không liên quan khác, tha thứ vốn kiến thức của hắn không chuyên về những mảng này.
Phải biết, nếu như không có Nicolas Smith xuất hiện và đề nghị hắn thành lập một tổ chức mới, có lẽ giờ Nguyễn An Bình vẫn còn đang một thân một mình làm nghiên cứu nơi đất hoang.
Và cũng vì mải nghiên cứu, nên vị hiệu trưởng cũng đã suýt nữa quên luôn việc phải đi phát biểu trong buổi gặp mặt ngày hôm nay.
Vì vậy, cho tới tận lúc tiến vào hội trường, vị lãnh chúa cũng không biết nên làm cách nào để vừa nói, vừa bịa một bài diễn thuyết có thể chạm vào tâm hồn của tất cả người nghe.
Nên việc có người tự dưng phá đám như vậy không hề khiến hắn cảm thấy bực bội, trái lại, Nguyễn An Bình còn phải âm thầm cảm ơn đối phương.
Trở lại hiện tại.
Ánh mắt vị cựu lãnh chúa giờ đã khóa chặt “thanh niên” vừa đứng lên phát biểu kia.
Phải, dù cho râu tóc rậm rạp, cả người đầy lông lá, khiến đối phương nhìn như một người đàn ông trung niên chăng nữa, nhưng khi nhìn thẳng vào cốt linh của người nọ, Nguyễn An Bình cũng có thể thấy đây chỉ là một thanh niên 17 tuổi.
“Chậc, đúng là trẻ con sống trong thời buổi tận thế này lớn nhanh thật, nếu như ta không rảnh rỗi mà liếc qua cốt linh, thì chắc ta cũng phải gọi tên đó bằng ông anh rồi đi.” – Hiệu trưởng Đệ Nhất Học Viện âm thầm nói.
Trong tích tắc, Nguyễn An Bình cũng sử dụng con mắt trái của hắn, tiếp tục nhìn xuyên qua những thứ mà mắt thường không thể chứng kiến.
Thông thường, hắn sẽ dùng con mắt này để nhìn xuyên qua các thực tại, hay chiều không gian và thao túng những gì có trong tầm mắt của hắn.
Nhưng đó không phải là toàn bộ tiềm năng của con mắt ấy.
Vì chỉ cần thay đổi một chút tầm nhìn, một thế giới mới đã mở ra trước mặt Nguyễn An Bình.
Tại tầm nhìn này, hắn có thể chứng kiến được cả những suy nghĩ trong lòng của mỗi người.
Và hắn đã chứng kiến, “thanh niên” trước mắt mình tên Hoàng Đại, vốn là thủ lĩnh của một băng đảng lưu manh, dưới tay có vài trăm người đi theo.
Nhưng nhờ vào chức nghiệp cùng thiên phú mạnh mẽ, tên này cũng đã thu được một lượng tài sản khổng lồ trong tận thế, nên lọt vào tầm ngắm của Lâm Kình Thiên.
Nhờ vào việc b·ị đ·ánh c·ướp một lần, hắn và thế lực nhỏ của mình mới được mời thẳng vào hội nghị Liên Minh Nhân Loại ngày hôm nay.
Và khi bước chân vào hội trường, Hoàng Đại cũng đã nhanh chóng làm quen được với hai thủ lĩnh của những thế lực khác.
Là một thanh niên 17 tuổi, hai người còn lại thấy hắn dễ bị lừa, nên chúng đã âm thầm xúi giục Hoàng Đại đứng lên, đối chất với Nguyễn An Bình.
Đó là đầu đuôi câu chuyện, và quá trình xem xét mọi thứ của vị cựu lãnh chúa cũng chỉ diễn ra trong một giây ngắn ngủi.
Nhưng tại thế giới của các chức nghiệp giả, việc một người đứng khựng lại dù chỉ một hai giây cũng chẳng khác nào đơ người cả phút trước một câu hỏi khó.
Nên trong mắt nhiều người, Nguyễn An Bình đang bí bách, không biết nên trả lời ra sao?
Một vài người giờ đã không giấu nổi nụ cười của họ, khi chứng kiến chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới rơi vào trong thế khó.
Để đáp lại, vị cựu lãnh chúa cũng nở một nụ cười về phía họ.
“Ồ xem ra có nhiều người cũng giống như ta, không thích dài dòng nhỉ?
Như vậy, xin hỏi trong hội trường này, ai còn muốn đi thẳng vào vấn đề nữa?”
Trước câu hỏi của “Trần Bình An” phần lớn các nguyên thủ của thời đại cũ sẽ không thể nào đồng ý.
Trong mắt họ, bài phát biểu quá ngắn luôn là biểu hiện của sự yếu kém trong khâu chuẩn bị, và là sự xúc phạm đối với người nghe.
Dù về mặt sức mạnh, họ thua kém Nguyễn An Bình vài cái đại cảnh giới, nhưng về kinh nghiệm chính trị, đám người tự tin có thể quăng tay mơ này vài con phố.
Ngoài những lão làng trong chính trường ra, vẫn còn những người như Richard, vì cần thận mà lựa chọn quan sát tình hình, không giơ tay biểu quyết.
Nhưng ở phương hướng ngược lại, tất cả những lãnh chúa trên đất c·hết đều mỉm cười, và đồng loạt giơ một tay, hai tay thậm chí là cả hai chân để đồng ý.
Khiến bầu không khí nghiêm trang trong hội trường bỗng chốc đã biến vị.
Gọi đám người đó là lãnh đạo, là thủ lĩnh, nhưng suy cho cùng, xuất thân của họ đều tới từ những giai cấp thấp trong thời đại cũ, nên việc chán ghét những bản diễn thuyết dài dòng giống như đã in sâu vào trong máu họ.
Dù cho dân số sống trên đất c·hết chỉ còn chưa tới 3 triệu người, nhưng về số ghế đại biểu của họ cũng một chín một mười so với người đi ra từ khu trú ẩn.
Chứng kiến hành động như trò hề trong một nơi trang trọng, các nguyên thủ, quý tộc và hoàng thất của các quốc gia trước tận thế đều nhíu mày, hướng ánh mắt bất thiện nhìn về phía đám lãnh chúa biến dị kia.
“Quả nhiên, ta tại sao phải mong chờ tầm nhìn xa trông rộng từ một đám người hạ đẳng, tầm nhìn cả đời ngắn như từ mặt đến bùn ruộng nhỉ?”
“Hừm, đúng là một đám tư duy bần nông.”
“Haha, mặc kệ chúng đi, không nghe rõ bài phát biểu của lãnh đạo liên minh, thì ta rất muốn nhìn cái gương mặt khó chịu của chúng sau này khi ăn phải quả đắng.”
Từng lời nói khó nghe âm thầm vang lên từ phía hàng ghế đại biểu của các lãnh đạo tiền tận thế.
Các lãnh chúa trên đất c·hết cũng có thể nghe được những lời thầm thì nhỏ bé đó, nhưng vì kiêng kỵ sự có mặt từ Nguyễn An Bình, nên họ kiềm chế hết mức có thể, và quay sang, lườm nhìn nơi những âm thanh vừa phát ra.
Lúc này, động thủ là chuyện không thể nào, và động khẩu vẫn còn quá sớm, khi số phiếu của hai bên tạm thời ngang nhau.
Giờ, họ đồng loạt quay đầu, nhìn về phương hướng những đại biểu đầu tiên, cũng là những thế lực tách ra từ lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Dù nhìn qua, những thuộc hạ của Nguyễn An Bình ăn mặc sạch sẽ, gọn gàng hơn hẳn đám người biến dị kia.
Nhưng suy cho cùng, xuất thân họ cũng giống như những lãnh chúa trên đất c·hết khác, nhưng may mắn hơn vì đã đi theo đúng người.
Và ngay khi Hoàng Đại đứng lên chất vấn, cựu lãnh chúa của họ đã truyền âm, căn dặn mọi người giơ tay biểu quyết.
Nên không có gì bất ngờ, khi ai nấy đều giơ tay đồng ý.
Trong mắt những thế lực khác, chuyện vừa rồi chẳng khác nào một sự ủng hộ ngầm từ liên minh dành cho những thế lực trên đất c·hết.
Vốn những nguyên thủ từ thời đại cũ nghĩ rằng họ sẽ được người của Liên Minh Nhân Loại ủng hộ, nhưng có vẻ, liên minh tuy cung cấp cho những thế lực tàn dư này một vài lợi ích, đồng thời, tổ chức ấy cũng thẳng tay gõ, để những kẻ đi ra từ khu trú nạn biết rõ vị trí của chúng ở nơi đâu.
Thấy số người đồng ý “skip” bài phát biểu hoàn toàn áp đảo.
Nguyễn An Bình vui vẻ nở một nụ cười, hắn hướng về phía Hoàng Đại cùng những kẻ biến dị trong hội trường.
“Mục đích ta mời mọi người tới nơi đây chẳng phải đã rất rõ ngay từ đầu sao? Đó là mời các vị gia nhập vào Liên Minh Nhân Loại.
Ta biết, nếu cứ lấy ra đủ thứ lợi ích như tri thức, tài nguyên,… tổ chức của ta có thể sẽ không đủ sức hút để mời tất cả mọi người gia nhập.
Vì vậy, ta ở đây để trao cho các vị một cơ hội…”
Nói rồi, vị cựu lãnh chúa đứng sang một bên, để thánh hiệp sĩ Tô Vạn Kim đứng lên phía trước.
Khi tất cả mọi người còn nghi hoặc, một ngọn lửa hoàng kim bất ngờ nổi lên trong lòng bàn tay vị hiệp sĩ.
Cảm nhận được sóng năng lượng tỏa ra từ ngọn lửa quá mức áp đảo, đủ sức để làm bốc hơi bất cứ kẻ nào có chiến lực ở cảnh giới thứ tư.
Ngay lập tức, tất cả mọi người có mặt trong hội trường giống như những con mèo xù lông, họ lập tức đứng dậy và chuẩn bị trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Nhưng ngay một giây sau, khi không thấy bất cứ biểu hiện kỳ lạ nào từ phía đối phương, lãnh đạo các tổ chức ngoài liên minh lúc này đều hoài nghi nhìn vào vị thánh hiệp sĩ.
“Hắn đang làm cái quái gì đây?”
“Làm ta hú hết cả hồn, cứ tưởng lại chuẩn bị có đánh nhau, ai ngờ đối phương chỉ thắp chơi một ngọn lửa vàng mà thôi.”
“Người của Liên Minh Nhân Loại làm như vậy có ý gì chứ? Chẳng lẽ là một tiết mục văn nghệ sao?”
Còn chưa đợi đám người đoán già đoán non được bao lâu.
Một cảm giác thoải mái ôm trọn tất cả, và hơi ấm như ánh sáng buổi bình minh nhẹ nhàng bao bọc, giúp cơ thể được chữa lành, mọi ẩn tật tiêu tan.
Và quan trọng nhất.
“Khoan đã, tại sao ta cảm nhận cả người mình chợt nhẹ đi như vậy?”
Một tên chức nghiệp giả nghi hoặc mở mắt, kể từ khi bị ô nhiễm ăn mòn, hóa thành một quái vật người không ra người, hắn chưa bao giờ có cảm giác tốt như hiện tại.
Ánh mắt hắn không nhịn được mà nhìn xuống thân dưới của mình, nơi đó đã trở lại bình thường, không còn là thân rết đầy ghê tởm nữa.
“Haha, ta trở lại bình thường rồi!”
“Cảm giác này, đây chẳng lẽ là cảm giác khi được làm người lần nữa sao?”
Những tiếng hô vang gầm trời liên tục vang lên, đủ loại cảm xúc vỡ òa, ăn mừng khi vẻ ngoài quái dị của họ dần dần biến mất.
Nhưng bên cạnh những người đang vui vẻ ăn mừng, vẫn còn vài âm thanh phản đối.
“C·hết tiệt! Liên Minh Nhân Loại! Các ngươi đã làm gì với ta thế này.
Vuốt xương của ta đâu, thứ v·ũ k·hí mạnh nhất của ta đâu?!”
Dù sao biến dị cũng có tốt có xấu, và những kẻ mạnh lên nhờ máu thịt nhiễu sóng lại không mấy vui vẻ, thậm chí còn bực mình khi sức mạnh của họ bị tước đoạt.
Nhưng những âm thanh phản đối dù cho có gào thét như thế nào, chúng cũng không thể át lại được bầu không khí vui mừng đang bao phủ nơi đây.
Khi những quan khách có mặt đã dần bình tĩnh lại, những ánh mắt đầy cảm kích nhìn lên sân khấu chính của hội trường, nơi Tô Vạn Kim đang nâng cao ngọn lửa hoàng kim thần thánh.
Chứng kiến những ánh mắt đầy cảm kích đó, Nguyễn An Bình vui vẻ nở nụ cười.
“Các vị, như ta đã nói, nếu như gia nhập Liên Minh Nhân Loại, ta sẽ trao cho mọi người một cơ hội…
Cơ hội để làm người một lần nữa.”