Chương 327: Biết vậy, ta giải tán lãnh địa từ lâu rồi.
Với sự xuất hiện của Tô Vạn Kim, một chức nghiệp giả có khả năng thanh tẩy ô nhiễm từ Xích Triều, trả lại dáng vẻ vốn có cho những người đã biến dị.
Không có gì quá bất ngờ khi gần như tất cả những thế lực tham dự ngày hôm đó đều đã đồng ý, ký tên, gia nhập vào Liên Minh Nhân Loại.
Lúc này, tất cả những người đang có mặt đều có thể nhận ra một sự thật.
Họ đang đứng trên nút giao có thể ảnh hưởng tới vô số sự kiện trong tương lai.
Nếu ai kịp nắm bắt thời cơ sẽ lên như diều gặp gió, còn những kẻ đi ngược lại đại thế sẽ bị guồng quay lịch sử nghiền nát không thương tiếc, và hóa thành rác thải còn tồn đọng của thời đại cũ.
Nên chỉ cần có một chút đầu óc, dù có không phục tới mấy, phần lớn mọi người cũng sẽ phải cắn răng ký nhận.
Nhưng bên cạnh đó, trên đời cũng không thiếu kẻ với suy nghĩ khác hẳn người thường.
Đã có 13 tổ chức trên đất c·hết cho rằng trở lại làm người đồng nghĩa với yếu đuối, nên đám người đó rời đi mà không thèm quay đầu ngoảnh mặt.
Bên cạnh đó, cũng có hoàng tộc của một tiểu quốc cùng dân số còn chưa tới 3000 người đã từ chối gia nhập, với lý do không muốn quỳ xuống xưng thần với một kẻ còn không phải là vua.
Ngoài vài trường hợp không vui đó ra.
Có thể nói, cuộc gặp mặt do Liên Minh Nhân Loại tổ chức đã thành công rực rỡ.
Ngày qua đêm tới.
Trong hội trường náo nhiệt, một buổi tiệc chiêu đãi các quan khách đã được chủ nhà long trọng tổ chức.
Trong bữa tiệc này, ngoài một vài nhân vật chủ chốt có nguồn gốc từ lãnh địa Ngọc Lục Bảo ra, vẫn có một số cá nhân nổi bật được nhiều người vây quanh.
Và Richard cũng là một người trong số đó.
Tuy đã phạm phải nhiều tội ác tới nỗi được những n·ạn n·hân của mình đặt cho cái danh Đồ Tể Máu, nhưng vẫn không thể phủ nhận được những đóng góp to lớn của hắn, như trận pháp triệu hoán dị giới, và những biến thể của nó trong thời kỳ Xích Triều bao phủ.
Thân là một người sống khá khép kín, Richard vốn cũng không hứng thú trước bầu không khí tiệc tùng tại nơi đây.
Nhưng hiện tại, hắn vẫn phải đeo lên trên một chiếc mặt nạ giả dối, mỉm cười mà cụng ly, nâng cốc chúc rượu cùng những người khác.
Trong lúc buổi tiệc đang diễn ra, hắn cũng không quên liếc nhìn về phía Nguyễn An Bình cùng những lãnh đạo cấp cao thuộc Liên Minh Nhân Loại.
Từ trên người của những nhân vật cao tầng này, hắn có thể cảm nhận được một áp lực vô cùng nặng nề như con người đối mặt với núi cao.
“Chậc, xem ra sức mạnh của ta vẫn là chưa đủ sao?”
Tuy vẫn cười cười nói nói vui vẻ, nhưng trong ánh mắt thủ lĩnh Diệt Thần Hội, chỉ có một vẻ sầu lo là vung đi không được.
Kể từ khi ký vào bản khế ước gia nhập liên minh, Richard cũng đã biết ngày hắn phản bội lại tổ chức cũng chỉ là chuyện sớm muộn.
Dù sao hắn cũng đã phạm phải quá nhiều tội ác, những điều không thể dung thứ được ghi rõ trong điều luật của Liên Minh Nhân Loại.
Khi Richard muốn dùng chút rượu cồn để giải tỏa chút áp lực, hắn chợt nhận ra, ly rượu trong tay hắn đã cạn từ lúc nào chẳng hay.
Trong lúc vị thủ lĩnh muốn hỏi thêm chút rượu từ nhân viên phục vụ, chợt, có hai luồng khí tức mạnh mẽ đang tiến gần về phía hắn.
Thủ lĩnh Diệt Thần Hội nheo mắt, chứng kiến cựu lãnh chúa cùng thống lĩnh q·uân đ·ội liên minh đang thong dong tới gần.
Một cảm giác hồi hộp nổi lên trong lòng, nhưng thân là người đứng đầu một thế lực, cảm xúc của Richard rất nhanh chóng đã bình ổn lại.
“Ồ, lãnh chúa Trần Bình An, tuy là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng thật vinh dự khi được làm quen với ngài ở đây.”
Vừa nói, vị thủ lĩnh vừa cúi nhẹ người như một quý ông ưu nhã.
Đối mặt với hắn, Nguyễn An Bình đang khoái chí cười vang, hắn vừa tiến tới vừa tiện tay cầm theo một chai rượu vang đã mở nắp.
Ngay trước mặt bao người, hắn dốc chai, tự tay rót đầy ly rượu trong tay Richard.
“Haha, giờ ta đã nộp đơn xin nghỉ hưu sớm và cũng giải tán lãnh địa rồi, nên không cần phải gọi ta là lãnh chúa gì nữa.
Mấy người các ngươi có thể gọi ta là hiệu trưởng cũng được, dù sao giờ ta cũng đã mở ra một học viện rồi.
Và lại, cũng rất vinh hạnh được nhận biết một thiên tài như quý ngài Richard đây.”
Lúc này, thủ lĩnh của Diệt Thần Hội có thể cảm nhận được, vị cựu lãnh chúa trước mặt hắn cũng không ưa thích những nghi lễ xã giao dài dòng.
Hắn nâng ly, chúc rượu cùng Nguyễn An Bình như thể hai người bạn lâu ngày không gặp.
Rượu được dùng trong buổi tiệc ngày hôm nay tuy rất quý giá, nhưng suy cho cùng, đây cũng chỉ là loại rượu vang dành cho người thường, không phải là linh tửu có thể làm say lòng người tu luyện.
Nên với tất cả mọi người đang có mặt, bọn họ hiện tại cũng chỉ đang cùng nhau thưởng thức nước trái cây.
Khi đã cạn rượu, Nguyễn An Bình vươn bàn tay phải, hướng về phía Richard.
“Ngài Richard, hôm nay thật đáng tiếc khi chúng ta gặp nhau trong một hội trường thay vì phòng thí nghiệm, nếu không chúng ta có thể cùng nhau giao lưu tri thức rồi.”
Nhìn vào bàn tay đầy những vết sẹo của vị cựu lãnh chúa, thủ lĩnh Diệt Thần Hội cũng đáp lại cái bắt tay hữu nghị ấy.
Sau đó, ánh mắt Richard quay người, hướng về Nicolas Smith đang đứng ngay bên cạnh.
Chỉ cần đối mặt và cảm nhận thứ khí tức như chiến trường bị nhuộm bởi máu tươi, hắn có thể xác định mình và đối phương là cùng một loại người.
Nên ngoài Tô Vạn Kim có tính cách không hợp ra.
Richard rất vui vẻ mà làm quen với hai vị lãnh đạo Liên Minh Nhân Loại này.
Đứng giữa buổi tiệc tùng, ba người họ nói chuyện vui vẻ nhưng không vì trao đổi lợi ích về kinh tế, chính trị, quân sự gì, mà họ cùng nhau bàn luận về tri thức, nghiên cứu, khiến người nghe đang có mặt dù chú tâm đến mấy cũng cảm thấy như đang nghe thiên thư.
Với chủ đề họ bàn luận, trong hội trường ngoài Medea và Tô Vạn Kim, thì chẳng mấy ai có đủ trình độ tiến vào để tiếp một hai câu.
Dù cảm thấy rất vui mừng khi gặp được tri âm tri kỷ.
Nhưng mọi bữa tiệc đều cũng có lúc tàn.
Nửa đêm trăng treo cao, khi khách khứa lục tục ra về.
Bước chân lên cỗ xe bọc thép được người của Diệt Thần Hội điều khiển, Richard vẫn cảm thấy như đói như khát, chỉ hận mình không có nhiều thời gian hơn.
Ba giờ trò chuyện với những lãnh đạo Liên Minh Nhân Loại là ba giờ quý giá nhất cuộc đời hắn.
Tuy vậy, ngay khi cửa xe đóng sầm lại, gương mặt của Richard đang từ vui vẻ bỗng chốc hóa lạnh nhạt, dù ánh mắt khi nhìn qua cửa sổ của hắn còn lưu lại vài vẻ tiếc nuối.
“Chậc, thật đáng tiếc a, trên đời này đúng là không có nhiều người có thể thoải mái nói chuyện với ta như vậy.
Nhưng cũng thật đáng tiếc, có lẽ, đây là lần đầu và cũng là lần cuối chúng ta có thể trò chuyện vui vẻ như vậy đi.” – Thủ lĩnh Diệt Thần Hội không nhịn được mà thở dài.
Từ trong túi áo, hắn lấy ra bao thuốc lá với lớp vỏ đã bạc màu theo thời gian.
Đầu ngón tay hắn bập bùng vài tia lửa, đốt thuốc và hít sâu một hơi, khiến cả điếu thuốc nhanh chóng cháy tới tận đ·ầu l·ọc.
Thở ra một hơi dài, khiến khói bay nghi ngút, phủ trắng toàn bộ ghế sau, Richard lạnh lùng mà ra lệnh.
“Được rồi, cậu tài xế lạ mặt, chúng ta trở về Diệt Thần Hội thôi, dù sao chúng ta còn vài chuyện chưa bàn bạc xong với nhau đâu.
Mà cậu còn trẻ như vậy thì có bằng lái chưa? Nhóc?”
Ở ghế trước lúc này là một thiếu niên trẻ tuổi, người đang cau mày vì khói thuốc.
“Hội trưởng, đây là năm thứ mười kể từ khi Bia Đá Giác Tỉnh từ trên trời rơi xuống, không còn là xã hội pháp trị nữa, ông muốn tôi móc đâu ra giấy phép lái xe đây?” – Thiếu niên đáp lại bằng một giọng đầy khó chịu.
Nhưng dù vậy, với gương mặt cau có, Lâm Kình Thiên vẫn khởi động, lái chiếc xe bọc thép về phương xa…
Trong lúc cựu đệ tử và thủ lĩnh Diệt Thần Hội đang đi cùng một xe.
Tại dị không gian nằm giữa các thực tại, trong một căn phòng thí nghiệm bí mật.
Nguyễn An Bình vừa trở lại từ bữa tiệc, hắn đã không nhịn được mà đâm đầu vào nghiên cứu.
Hiện tại, vị hiệu trưởng của Đệ Nhất Học Viện đang nghiền ngẫm nhìn vào tấm bảng đen trước mặt, cùng với những ghi chú được viết bằng phấn trắng lên trên đó.
Danh sách những nghiên cứu còn đang giang dở:
Thứ nhất, con mắt trái tuy mạnh nhưng vẫn còn nhiều tiềm năng, cần dành nhiều thời gian để khai phát thêm năng lực mới.
Thứ hai, Thần Khí Bia Đá Giác Tỉnh kể từ khi nhận chủ tới giờ vẫn để đó mốc meo, chưa đi sâu vào nghiên cứu cách phát huy toàn bộ sức mạnh của nó.
Thứ ba, trạng thái Vận Mệnh Phụ Thể vẫn chưa hoàn thiện, cần đi sâu nghiên cứu cách khai thác sức mạnh từ các vận mệnh hóa thân, ưu tiên giảm tiêu hao vận khí mỗi khi vay mượn.
Thứ tư, mới đánh c·ướp được hệ thống hàng mẫu từ con goblin Lục Hoàng Đế, có thể kết hợp thêm những tri thức về hệ thống có từ Vĩnh Hằng Phi Hạm để hoàn thiện công nghệ sản xuất.
Thứ năm, cấp bậc đã đạt tới 60 cấp, đạt đỉnh phong ở cấp độ Thanh Đồng, có thể đột phá lên cấp độ mới bất cứ lúc nào.
Nhưng khi đạt tới Thanh Đồng cấp, chuyện cải tạo lại các chỉ số để chồng chất chiến lực cũng không còn hiệu quả, khi không thể phân tách chỉ số ở cấp độ thứ hai về cấp độ thứ nhất.
Điều này giống như một bức tường vô hình ngăn cách, khiến sức mạnh tương đương 15000 pháp sư cấp độ 2 đỉnh phong gần như bị đóng băng, không thể nâng cấp cảnh giới.
Nhìn vào tất cả những ghi chú được viết đầy bằng phấn trắng trên bảng đen, Nguyễn An Bình giờ chỉ có thể thở dài mệt mỏi, đặc biệt khi nhìn vào vấn đề cuối cùng.
“Chậc, giờ ta cũng không biết nên tăng tiến sức mạnh bằng cách nào nữa.
Ai mà cam tâm đột phá lên Bạch Ngân cấp khi còn chưa nghiên cứu tận cùng sức mạnh của Thanh Đồng cấp chứ?
Nhưng khi từ Hắc Thiết cấp lên Thanh Đồng cấp, tất cả chỉ số giống như móng nhà đã được đổ bê tông.
Mà ta muốn sửa chữa chỉ số thì chẳng khác nào vừa đập móng nhà, vừa thi công cả…”
Hắn cắn răng, cố không nhìn vào ghi chú cuối cùng, để mắt không thấy, tâm không phiền.
Ngã ngửa về phía sau, Nguyễn An Bình giờ không nhịn được mà chửi bậy.
“Móa nó, biết còn nhiều việc như vậy, ta giải tán cái lãnh địa Ngọc Lục Bảo từ lâu rồi.”