ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 348. Vận Triều Ngự Thú Thuật.

Chương 348: Vận Triều Ngự Thú Thuật.

Khi Richard còn đang cau mày, sắc mặt âm trầm nhìn vào từng hàng tin tức được thông báo trên mạng.

Thì ngay bên cạnh thủ lĩnh Diệt Thần Hội, một thiếu niên nhỏ con, chỉ cao tới vai hắn cũng để ý tới gương mặt hằm hằm của đối tác.

“Có chuyện gì vậy ngài hội trưởng? Bên phía Liên Minh Nhân Loại bắt đầu có động thái nhằm vào chúng ta sao?”

Đáp lại câu hỏi ấy, Richard nhìn về phía Lâm Kình Thiên với ánh mắt đầy nghi hoặc.

“Sao vậy? Nhóc?

Lớn như vậy rồi mà không có điện thoại hay sao?”

Nghe vậy, thiếu niên không nhịn được mà trợn trừng mắt, ngón trỏ chỉ thẳng vào điện thoại trên tay Richard.

“Xem ra ngài thủ lĩnh đây là quý nhân hay quên chuyện.

Ngài đừng quên, ngài đã bóp nát 3 cái điện thoại chỉ trong một tháng vừa qua, còn thiết bị ngài đang cầm trên tay vốn là đồ đi mượn từ ta.”

Giờ này, tới cả một nhân vật quyền cao chức trọng như tên Đồ Tể Máu cũng phải gãi đầu cười ngượng cho xong chuyện.

Cầm lại chiếc điện thoại thuộc về mình, ánh mắt Lâm Kình Thiên cũng nhanh chóng nheo lại khi đọc thông tin trên màn hình rạn vỡ.

Trong ngày hôm nay, tất cả các thành viên trong liên minh đều được mời tham dự một buổi họp quan trọng, công bố sự hồi sinh của công nghệ Nhân Đạo Đại Trận.

Cùng là chức nghiệp giả, nên hai người ai cũng biết được sự tồn tại của thứ trận pháp trấn áp siêu phàm, từng được hứa hẹn sẽ đem lại trật tự cho thế giới gần như sụp đổ này.

Nhưng chẳng phải Nhân Đạo Đại Trận đã là một công nghệ lỗi thời và bị đào thải sao?

Phải biết, bất kỳ chức nghiệp giả nào hiểu sơ qua kiến thức về trận pháp đều sẽ thấy trình độ bày trận của 5 năm về trước rất lạc hậu, chỉ cần nhìn qua là có thể tìm được cách phá giải.

Nhưng Richard và Lâm Kình Thiên đều hiểu, nếu trận pháp đã được những người đứng đầu Liên Minh Nhân Loại cải tiến lại, nó chắc chắn sẽ lột xác.

Và đứng trước viễn cảnh siêu phàm bị trấn áp, sắc mặt của cả hai người khó coi là chuyện rất bình thường.

Dù sao một kẻ vì sức mạnh là có thể sẵn sàng xuống tay với sư phụ mình, người còn lại cũng chẳng phải loại tốt lành gì, khi cầm đầu cả một tà giáo.

Hiện tại, cả hai có kết luận gì cũng là quá sớm.

Nên kéo từng dòng thông báo xuống, hiện ra trước mắt họ là nguyên lý hoạt động của phiên bản Nhân Đạo Đại Trận mới.

Đọc xong thông báo, Lâm Kình Thiên giờ có thể thở phào nhẹ nhõm.

“Phù, ra là vậy sao?

Nhân Đạo Đại Trận chỉ có tác dụng trong thế giới của chúng ta mà thôi, và chỉ cần bước vào dị giới, tác dụng trấn áp sức mạnh của trận pháp sẽ biến mất.”

Nhưng ngay bên cạnh, Richard lại không lạc quan được như người thiếu niên.

“Hừm, ngươi thoải mái quá sớm rồi đấy, nhóc.

Nếu ta là kẻ nắm trong tay thứ trận pháp đó, ta sẽ luôn giữ cho sức mạnh của mình ở đỉnh cao, và sẽ luôn phong ấn lại sức mạnh của những kẻ dưới trướng, dập tắt mọi mầm mống phản loạn và duy trì vĩnh viễn sự cai trị của mình.”

Nghe được những ngôn luận từ đối phương, Lâm Kình Thiên lập tức phản bác.

“Chuyện đó chắc chắn không xảy ra đâu, ngài thủ lĩnh.

Ta hiểu sư phụ ta, hắn quá kiêu ngạo để quan tâm người dưới trướng suy nghĩ phản loạn hay trung thành, đồng thời, thứ mà người đó theo đuổi chưa bao giờ là quyền lực.”

Cuộc trò chuyện giữa hai người nhanh chóng rơi vào trầm mặc, nhưng trong thâm tâm, Richard luôn giữ vững suy nghĩ của hắn.

“Là vậy sao?

Nhưng ngoài sư phụ của nhóc ra, vẫn còn rất nhiều người cùng hắn lãnh đạo Liên Minh Nhân Loại nữa.

Liệu nhóc có thể đảm bảo rằng ai trong số họ cũng có tâm tư không tranh sự đời như tên Trần Bình An đó?”

Trước lời chất vấn của thủ lĩnh Diệt Thần Hội, Lâm Kình Thiên cũng chỉ đành trầm mặc.

Chứng kiến thiếu niên không nói nên lời, Richard tiếp tục rao giảng cái nhìn của hắn ta.

“Với tất cả những lãnh chúa thèm khát quyền lực và theo đuổi sức mạnh trên khắp hành tinh này.

Nhân Đạo Đại Trận sẽ chẳng khác nào một thanh kiếm Damocl·es treo lơ lửng trên đầu, khiến người cảm thấy bất an.

Nên ta đã có thể nhìn được một tương lai, nơi liên minh còn chưa thành lập được bao lâu đã bắt đầu rạn nứt.”

Thấy thủ lĩnh Diệt Thần Hội hưng phấn khi nhắc tới sự sụp đổ của Liên Minh Nhân Loại như vậy.

“Có vẻ, ngài thủ lĩnh đây rất muốn thấy liên minh tan vỡ?” – Lâm Kình Thiên vu vơ hỏi.

Đáp lại, Richard không giải thích nhiều mà chỉ thẳng về phía những “tế phẩm” được chuẩn bị để triệu hồi Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần.

“Như ngươi đã thấy đấy, anh bạn nhỏ.

Ta là người không từ thủ đoạn để có thêm sức mạnh, và thứ ta tin tưởng trong thời đại hỗn loạn này chỉ có quy tắc mạnh được yếu thua.

Và muốn sống cho tôn nghiêm thì chỉ có thể dựa vào nắm đấm trong tay mình, thay vì hòa bình giả tạo được người ban phát.

Còn sư phụ của ngươi cùng những lãnh đạo cấp cao của Liên Minh Nhân Loại, họ đều là những kẻ đã đứng trên đỉnh cao sức mạnh, và có thể chi phối vận mệnh của vô số người.

Để có thể củng cố quyền lực và khả năng trị vì, đương nhiên con đường họ lựa chọn chính là trật tự của thế giới cũ.

Ngay từ đầu, ta và liên minh đã không đi chung trên một con đường, nên ta luôn ủng hộ những hành động có thể gây ảnh hưởng tiêu cực tới tổ chức đó.”

Nói xong, Richard quay người về sau, và chứng kiến một Lâm Kình Thiên đang suy tư vuốt cằm.

Cảm nhận được ánh mắt thủ lĩnh Diệt Thần Hội, thiếu niên ngẩng đầu và đưa ra câu hỏi cuối.

“Thưa ngài thủ lĩnh.

Theo ta thấy, một khi Nhân Đạo Đại Trận được thông qua, tất cả thực thể đặt chân tới thế giới của chúng ta đều sẽ bị suy yếu, và Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần cũng không ngoại lệ.

Việc tốt đã bày ra ngay trước mặt như vậy, liệu ngài sẽ quấy phá, hay bảo vệ kế hoạch ấy đây?”

Giờ này, tới lượt Richard là người phải trầm mặc.

Nhưng chỉ sau vài giây, vị thủ lĩnh cũng giống như tâm linh thông suốt, trong ánh mắt hắn chỉ có sự tự tin và không còn chút mê man nào.

“Haha, thật là một câu hỏi thừa thãi a, nhóc con.

Như đã nói, ta là một kẻ không từ mọi thủ đoạn để có thể mạnh lên.

Và nếu đối phương đã vô tình tăng thêm lợi thế cho ta, vậy thì ta cũng sẽ nhận lấy sự trợ giúp đó thôi, chẳng có gì phải ngại ngần nếu ta là người thắng sau cùng cả.”

Dù miệng tuyên bố hùng hồn là vậy, nhưng Lâm Kình Thiên vẫn thấy được một vẻ thâm trầm trong hai mắt đối phương.

Rõ ràng, tên Richard đó giờ đang bắt đầu suy tính một kế hoạch mới ngay tại chỗ.

Chỉ thấy thủ lĩnh Diệt Thần Hội một lần nữa giật lấy điện thoại, khiến người thiếu niên tuy giận mà không dám nói gì.

Tiếp theo đó, Lâm Kình Thiên có thể cảm nhận được từng đợt sóng tâm linh đang được đối phương thả ra, thâm nhập vào thiết bị trong bàn tay hắn.

“Vì Nhân Đạo Đại Trận bao phủ toàn thế giới có lợi nhiều hơn hại với ta, nên ta sẽ để mặc cho cái kế hoạch của tên Trần Bình An đó thành công.

Nhưng có ta còn ở trong liên minh một ngày, như vậy thì mấy ông bạn cũ cũng đừng hòng có thể kê cao gối mà ngủ.” – Richard lạnh giọng nói.

Giờ này, tên Đồ Tể Máu lại muốn ném lên trên mạng một vài tri thức tu luyện mà hắn mới sáng tạo ra không lâu về trước.

Nhận lại chiếc điện thoại của mình, thiếu niên lập tức dùng tinh thần lực thăm dò, ghi chép lại toàn bộ thông tin vừa được Richard dùng tài khoản của mình mà tung lên cho bàn dân thiên hạ.

Và khi thấy được thứ tri thức mà thủ lĩnh Diệt Thần Hội vừa đưa lên.

Thiếu niên cảm thấy, giờ Liên Minh Nhân Loại muốn không loạn cũng khó.

Về tri thức vừa được tung lên mạng, nó có tên là Vận Triều Ngự Thú Thuật.

Từ trước tới nay, cách thức ngự thú quen thuộc với các chức nghiệp giả thường là sử dụng chỉ số Tinh Thần của mình, rèn đúc ra một ấn ký linh hồn, rồi in vào ý thức của sinh linh không có ý chí phản kháng.

Như vậy, liên kết giữa chức nghiệp giả và ngự thú của họ là liên kết về mặt linh hồn, nên ngự thú sư có thể chỉ huy thú sủng chiến đấu như là một phần thân thể.

Nhưng cách ngự thú này cũng có điểm yếu riêng của nó.

Việc ngưng tụ ấn ký linh hồn cần tiêu tốn rất nhiều thời gian, và thêm một ngự thú, áp lực đè lên chỉ số Tinh Thần lại tăng lên một bậc.

Vì vậy, những chức nghiệp giả kiêm tu ngự thú sư thường có rất ít thú sủng đi theo chiến đấu, trừ khi là những người có nghề nghiệp liên quan trực tiếp tới ngự thú.

Còn với Vận Triều Ngự Thú Thuật do Richard tạo ra.

Đây là một loại ngự thú pháp khá mạo hiểm, khi ấn ký linh hồn của ngự thú sư vô cùng nhạt nhòa, không có khả năng khống chế hoàn toàn như phương pháp phổ cập.

Điều đó khiến thú sủng có nguy cơ phản loạn nếu không được quan tâm đúng cách.

Nhưng nếu so sức mạnh nhận được với cái giá phải trả, tất cả mọi người đều thấy rất đáng giá.

Mặc dù không thể khống chế hoàn toàn thú sủng, nhưng đám ngự thú giờ có được một khả năng đặc biệt, đó là có thể khống chế lại một lượng lớn quái vật, và quá trình phân cấp này có thể kéo dài không giới hạn.

Như vậy, chỉ cần một ngự thú sư tu luyện Vận Triều Ngự Thú Thuật, người nọ sẽ giống như một hoàng đế ngự trị tất cả, còn đám sủng thú của hắn giống như những chức quan được sắc phong trong triều đình, và các quan lại cũng có quyền lợi chiêu binh mãi mã.

Nên về lý thuyết, hắn sẽ có được vô hạn thú sủng!

Với người đời, Vận Triều Ngự Thú Thuật chỉ là một thủ đoạn khống chế quái vật cao siêu, đủ biến một người thành t·hiên t·ai.

Nhưng trong mắt Lâm Kình Thiên, sát chiêu kinh khủng nhất mà Richard dành cho sư phụ hắn vẫn ẩn giấu trong môn công pháp này.

Hắn thấy được, mỗi chức nghiệp giả tu luyện kèm thêm môn ngự thú mới mặc kệ tính cách tốt xấu, thì đều đã trở thành bậc quân vương, có được khí vận triều đình che chở.

Còn sư phụ hắn, “Trần Bình An” mạnh lên bằng cách nào chứ?

Dù Lâm Kình Thiên và Richard không có bằng chứng, nhưng họ đều suy đoán người đứng đầu liên minh có liên kết không ít thì nhiều tới 7 tà thần vận mệnh.

Và nếu đối phương đã dùng đủ mọi cách để lừa gạt, hấp thu sức mạnh vận mệnh từ tất cả chức nghiệp giả.

Như vậy, Richard đã sáng tạo ra Vận Triều Ngự Thú thuật chính là để đánh gãy quá trình thu thập tư nguyên của “Trần Bình An”.

Giờ, Lâm Kình Thiên rất tò mò gương mặt sư phụ hắn sẽ như thế nào, khi nhận ra số vận khí thu được ngày càng ít ỏi.