Chương 349: Đến con gián cũng không tha.
Nhờ vào Nguyễn An Bình oanh tạc khắp hành tinh, chặn đứng từng làn sóng quái vật lan tràn từ dị giới, nên các thế lực nhỏ yếu trong liên minh đã có thêm chút thời gian thở dốc.
Trong vòng một tháng, tất cả chức nghiệp giả trên thế giới đều đã tu luyện thêm võ đạo, ma pháp, tiên đạo,… đủ loại truyền thừa siêu phàm khác nhau để đánh vững căn cơ, có cơ sở mà vượt cấp chiến đấu.
Và giờ, gần như tất cả mọi người trên thế giới đều đã đột phá, trở thành Thanh Đồng cấp chức nghiệp giả.
Nhờ vào đó, chiến lực của toàn nhân loại đã tăng thêm vài cấp bậc, dù phần lớn các thế lực vẫn chưa đủ mạnh để phản công dị giới, nhưng việc canh cửa, không cho đám quái vật tràn ra cũng không thành vấn đề.
Khi mọi thứ tưởng chừng đã yên ổn.
Thì như một cục đá dấy lên ngàn cơn sóng.
Ngay khi Vận Triều Ngự Thú Thuật được một người thần bí nào đó công khai tung lên trên mạng.
Tình hình chiến cuộc ở mọi nơi trên thế giới đều có sự thay đổi to lớn.
Để có thể phát huy ra toàn bộ sức mạnh của công pháp mới được Richard tung lên, thì đương nhiên, nhu cầu về sủng thú của đám chức nghiệp giả sẽ tăng vọt.
Dù đã nhiều lần được người của Liên Minh Nhân Loại càn quét, đám quái vật vẫn nhiều nhan nhản trên bề mặt của hành tinh.
Và do khả năng uy h·iếp khá thấp với sự phát triển của văn minh nhân loại, nên những sinh vật tràn ra từ dị giới dần bị mọi người coi là chó mèo hoang chạy ngoài đường, không ai quan tâm tới một đám sinh vật vô hại như vậy.
Còn giờ, khi mà đến con gián mà đám chức nghiệp giả cũng phải tranh nhau đem đi khế ước, có thể đoán chuyện cạnh tranh giữa các “ngự thú sư” sẽ khốc liệt tới cỡ nào.
Nếu như không phải có Liên Minh Nhân Loại tồn tại khiến mọi người kiêng kỵ, rất có thể, một cuộc chiến đã xảy ra giữa người với người, chỉ để thu phục một con kiến vào trong đội hình sủng thú.
Và khi “tài nguyên” trên trái đất đã cạn kiệt, lúc này, đám chức nghiệp giả không còn nhìn về phía những khe nứt với thái độ sợ hãi nữa.
Ngày hôm đó, thiên đạo của tất cả các thế giới liên thông với liên minh đều rùng mình, như thể chúng đang bị một bầy sói đói vây quanh, và có thể bị lao lên phân chia bất cứ lúc nào.
Đám chức nghiệp giả gạt bỏ sự yếu đuối, chúng lao vào, điên cuồng chinh phạt, và khế ước với những sinh linh tại dị giới.
Nhờ khả năng tạo ra vô hạn khế ước ngự thú từ Vận Triều Ngự Thú Thuật.
Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, đám chức nghiệp giả giờ mỗi người đều là tướng soái thống lĩnh một quân.
Dù cho có là chức nghiệp giả yếu nhất cũng đã có thể cầm đầu đội quân hàng ngàn sinh linh từ dị giới.
Khi số lượng binh sĩ dưới trướng càng lúc càng trở nên nhiều hơn.
Khí vận của những ngự thú cũng dần dây dưa, đan xen với chủ nhân của chúng.
Trong tầm nhìn vận mệnh, quanh người các chức nghiệp giả dần xuất hiện một luồng khí vàng óng, thứ toát lên khí tức bất hủ.
Đây chính là long khí của một triều đại, có thể trấn áp tất cả khí vận, ngăn không cho chúng tùy ý bị người hấp thu.
Từ giờ trở đi, nhờ có long khí bảo hộ, các thủ đoạn thiên cơ, bói toán, và tất cả những thứ liên quan tới vận mệnh đều phải trả một cái giá lớn, nếu nhằm vào người được hoàng triều che trở.
Tại phòng thí nghiệm nằm trong dị không gian, nơi người đứng đầu Liên Minh Nhân Loại đang bế quan.
Trong căn phòng thí nghiệm bừa bộn toàn rác là rác, chân thân của Nguyễn An Bình giờ đang phải cau mày bực bội.
Hắn nhăn mặt nhăn mũi không phải vì thứ mùi hôi nồng đang bao vây từ bốn phương tám hướng.
Mà thứ khiến hắn khó chịu chính là việc hấp thu khí vận trên toàn liên minh gần như đình trệ.
Như thể trong một đêm, cả nhân loại đã biến mất không một giấu vết.
Từ từ mở hai mắt trong trầm mặc, vị hiệu trưởng giờ không nhịn được mà thở dài.
“Chậc, thời gian tên Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần đó giáng lâm cũng chỉ trong nay mai, nhưng tại sao lượng khí vận ta hấp thu lại suy giảm nhiều như vậy chứ?
Chẳng lẽ, tên tà thần từ dị giới đã giáng lâm trước giờ, và tàn sát phần lớn dân số trên thế giới rồi sao?
Không đúng, nếu như có một thực thể nào đó tiến vào, tại sao ta lại không thể cảm nhận được sự hiện diện của hắn?”
Khi Nguyễn An Bình còn đang nghi hoặc không hiểu.
Trong tầm nhìn vận mệnh, hắn có thể chứng kiến một luồng khí vận đang bay về phía mình.
Mãi mới thấy có chút thu nhập vào trong túi, vị hiệu trưởng vội vàng đón lấy chỗ khí vận mới tới.
Đồng thời, hắn cũng sử dụng Cơn Gió Của Vận Mệnh, muốn dựa vào nhân quả có trong khí vận, xem xét chuyện gì đã xảy ra ở ngoài kia.
Gương mặt vốn không mấy vui vẻ của Nguyễn An Bình giờ lại thêm vài phần cau có, hắn phát hiện năng lượng cần tiêu tốn để thực hiện một quẻ bói bình thường giờ đã tăng lên ít nhất là gấp đôi.
Với thực lực hiện tại, chút năng lượng tiêu hao ấy với hắn chỉ như mất sợi lông trâu, nhưng đây rõ ràng không phải dấu hiệu tốt đẹp gì.
Trước mặt hiệu trưởng Đệ Nhất Học Viện, một màn hình phong nguyên tố nhanh chóng được ngưng tụ, trình chiếu những chuyện đã xảy ra.
Trên màn hình, một người đàn ông để râu quai nón đang cười như địa chủ được mùa.
Đằng sau hắn là cả bầy trâu ma thú, trên đầu mỗi con là cặp sừng dài với những phù văn xanh thẳm như đại dương không ngừng ẩn hiện.
Còn ngay bên cạnh hắn, đó là một quái vật hình dạng như trâu nước với những cặp sừng mọc dày từ đầu cho tới từng đốt sống lưng, khiến vẻ ngoài của nó giống như một loại khủng long hơn loài thuộc bộ móng guốc.
“Haha! Thành công rồi!
Ta thành công rồi a!
Quả nhiên, nếu ta sử dụng sức mạnh từ Trường Sinh Thánh Chủ, ta có thể tự do để đám ngự thú này biến dị!
Giờ, chỉ cần xóa bỏ điểm yếu sợ lửa của đám Huyền Thủy Man Ngưu này, ta sẽ có một đội quân không biết sợ là gì!”
Lần đầu tiên thấy hình ảnh được trình chiếu trên màn hình, Nguyễn An Bình phải hoài nghi rằng liệu đây có phải là một kẻ xui xẻo đã mắc kẹt giữa một đám quái vật dị giới, rồi bị bức hóa điên mà nói mê sảng.
Nhưng khi thấy đám Huyền Thủy Man Ngưu vẫn rất ngoan ngoãn, thậm chí phải nói là có kỷ luật khi di chuyển quanh người chủ nhân của chúng.
Vị hiệu trưởng nhìn ra, tên chức nghiệp giả trong hình không chỉ sở hữu một, mà là hàng ngàn con sủng thú, một điều không tưởng với các ngự thú sư trong liên minh.
“Chẳng lẽ tên này sở hữu một thiên phú cho phép hắn thống ngự hàng ngàn, thậm chí là tới vô hạn ngự thú hay sao?”
Không suy nghĩ vu vơ nữa, Nguyễn An Bình lấy ra chiếc điện thoại của hắn, rồi lên mạng xem đã có chuyện gì xảy ra trong mấy ngày gần đây.
Không cần dùng mắt thường để xem xét thông tin, vị hiệu trưởng dùng tinh thần lực, kết nối thẳng đầu óc của hắn với mạng lưới internet của Liên Minh Nhân Loại.
Rất nhanh chóng, tất cả những chuyện lớn bé gần đây đều đã nằm gọn trong đầu hắn.
“Ra là vậy sao, thời đại nào rồi mà vẫn có kẻ rảnh rỗi tung tri thức mới lên trên mạng như thế này?
Thôi mặc kệ vậy, dù sao Vận Triều Ngự Thú Thuật được phổ biến cũng là chuyện tốt.
Giờ tất cả mọi người đều ít nhiều cũng có sức tự vệ rồi, nên ta cũng không cần phải tốn thời gian đi loanh quanh đánh quái nữa.”
Tuy miệng nói không quan tâm, nhưng vẻ trầm ngâm trên gương mặt Nguyễn An Bình vẫn vung đi không được.
“Nhìn qua, nhân loại có sức tự vệ đúng là chuyện tốt thật.
Nhưng với mô hình khí vận của môn công pháp đó, những người tu luyện đều có thêm một lớp phòng ngự vận mệnh khá chắc chắn.
Như thể, có kẻ nào đó muốn sử dụng Vận Triều Ngự Thú Thuật để nhắm vào ta vậy.”
Nói tới đây, chợt Nguyễn An Bình gãi đầu cười khổ.
Điểm yếu của tất cả chức nghiệp giả hiện tại là không có khả năng bảo hộ trước những đòn nguyền rủa nhân quả, vận mệnh.
Và giờ khi có người tài ba, sáng tạo ra một môn công pháp kháng cự lại những đòn t·ấn c·ông quỷ dị đó, hắn lại cho rằng có kẻ đang nhắm vào mình.
Như vậy, hắn có khác gì một kẻ mắc chứng vọng tưởng bị hại hay không?
Cuối cùng, Nguyễn An Bình đi tới một kết luận, Vận Triều Ngự Thú Thuật cản trở quá trình hấp thu khí vận của hắn chỉ là một sự trùng hợp, không có bất cứ ai nhằm vào hắn ở đây.
Nhưng chẳng lẽ, hắn đành bó tay, để mặc chỗ khí vận đó bị khóa chặt trong tay những kẻ không thể vận dụng chúng hay sao?
Đương nhiên là không.
“Haiz, thôi vậy, cứ coi như các ngươi đang giữ vận khí thay cho ta.
Nhưng một khi ai đó bỏ mình, chỗ vận khí đó sớm muộn cũng tới tay ta mà thôi.
Và lại, ta cũng không cần phải quan tâm tới mấy món tiền ba dưa hai táo đó nữa rồi.”
Trong tầm nhìn vận mệnh.
Ánh mắt của Nguyễn An Bình giờ chỉ nhìn được những sợi tơ của số phận đang bao vây quanh hắn.
Nhìn xa hơn chút nữa, tầm nhìn của hắn đã vượt qua vách ngăn không gian, nhìn vào thực tại, thấy được những đường tơ vận mệnh của vô số chức nghiệp giả trong liên minh.
Cứ như vậy, tầm nhìn của vị hiệu trưởng không ngừng cất cao, cao tới vượt qua cả tầng khí quyển, nhìn thẳng vào viên tinh cầu ngay dưới chân.
Lúc này, những sợi tơ vận mệnh của vô số người đột ngột biến mất.
Chỉ để lại những sợi tơ khổng lồ đang bao quanh thế lực của Liên Minh Nhân Loại.
Chứng kiến cảnh tượng ngay trước mắt, Nguyễn An Bình không nhịn được mà nở một nụ cười nhạt.
“Tốt, tốt lắm.
Tuy ta không thể hấp thu khí vận của từng cá nhân riêng biệt, nhưng sự xuất hiện của Vận Triều Ngự Thú Thuật cũng đã giúp ích rất nhiều cho liên minh.
Giờ thì khí vận của cả một thế lực đã mập ra hẳn một vòng rồi.
Dù ta không biết kẻ nào đã phát minh ra môn công pháp ấy, nhưng ta cũng phải cảm ơn hắn vì món quà này.”
Nguyễn An Bình vừa nói vừa giang rộng vòng tay, đón sức mạnh của vận mệnh tràn vào.
Phía sau lưng hắn, bóng hình của các tà thần vận mệnh càng lúc càng trở nên rõ ràng hơn.
Thậm chí, Chúa Tể Nến Trắng cũng mở lời, trao đổi trực tiếp với chính hắn.
“Bản tôn, vận khí của một thế lực lớn còn rất nhiều hiệu dụng, và việc đem nó làm năng lượng để triệu hoán sức mạnh sẽ là một sự lãng phí.
Nên liên kết với ta đi, và ngươi sẽ có được tri thức mới.”
Nghe được những lời dụ hoặc từ hóa thân của chính mình, Nguyễn An Bình chỉ đáp lại bằng một nụ cười nhạt.
“Haha, chúng ta sẽ nói chuyện nghiên cứu vận mệnh sau.
Nhưng còn chưa tới một ngày nữa là có khách tới thăm rồi.
Và thân là chủ nhà, ta nghĩ mình cũng phải tận tình địa chủ một chút.”