ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 350. Thả câu thần linh.

Chương 350: Thả câu thần linh.

Pháo đài đen, trụ sở của Diệt Thần Hội.

Đứng trước một trận pháp triệu hoán khổng lồ, bao phủ phạm vi hơn 12 sân bóng.

Nhìn qua, quy mô trận pháp có vẻ khá lớn, nhưng càng đi sâu, ai cũng sẽ cảm nhận như họ đang đi lạc vào thế giới khác, nơi chỉ có những hoang nguyên trải dài vô tận.

Đó là vì trong trận pháp triệu hoán dị giới khổng lồ này, Richard đã đầu tư thêm nhiều công nghệ có thể bẻ cong không gian, nên kích thước thực tế của tòa trận pháp lớn hơn rất nhiều so với những gì có thể quan sát.

Đứng trước công trình vĩ đại, Richard lạnh lùng liếc mắt nhìn qua nó, rồi dùng ánh mắt chán nản ấy ngước lên trời cao, nơi sắc chiều đỏ máu đã bị mây đen phủ kín đường chân trời che khuất.

Chợt, trong tầm mắt hắn, từng điểm đen bắt đầu rơi xuống từ những đám mây.

Nhìn kỹ, thì ra đó lại là những bông tuyết chứa đầy tro bụi tung bay theo từng cơn gió lạnh.

Hiện tượng thời tiết này không phải là mùa đông h·ạt n·hân, mà do những cơn gió rét từ cực bắc tràn về.

Nắm trong tay một bông tuyết đầy tro bụi, cảm nhận phóng xạ ẩn chứa bên trong nó, thủ lĩnh Diệt Thần Hội giờ cũng không nhịn được mà thở dài.

“Chậc, cũng gần nửa năm qua đi kể từ ngày c·hiến t·ranh h·ạt n·hân rồi, mà hành tinh này cũng không có dấu hiệu muốn khôi phục.

Ta thật không hiểu nổi, đám người của Liên Minh Nhân Loại tại sao lại muốn tái thiết văn minh trên cái thế giới đáng nguyền rủa này chứ?

Dù là các chức nghiệp giả đúng là không sợ phóng xạ h·ạt n·hân, nhưng những đứa trẻ, là thế hệ sau của chúng sẽ lớn lên như thế nào?

Chẳng lẽ, đám người đó muốn một đứa bé kể từ khi sinh ra đã phải chạm vào Bia Đá Giác Tỉnh để có được sức mạnh từ chức nghiệp và thiên phú sao?

Mà thôi vậy, đám người đó tự sinh tự diệt như thế nào thì liên quan gì tới ta?

Suy cho cùng, trật tự cũng là thứ không cần thiết trên thế giới tận thế này.”

Sau một hồi liên tục ngẩn người, vừa hỏi vu vơ vừa tự trả lời, Richard vẫn thờ ơ với mọi thứ xung quanh.

Chợt, một thành viên của Diệt Thần Hội xuất hiện, cúi người, vội vàng báo cáo.

“Thưa đấng cứu thế, mọi thứ chúng ta chuẩn bị đều đã sẵn sàng, tất cả các tế phẩm cũng đã tỉnh dậy trong trạng thái tỉnh táo nhất.

Giờ, nghi lễ triệu hồi tên tà thần đáng c·hết đó có thể diễn ra bất cứ lúc nào.”

Nghe được tên cấp dưới thông báo mọi thứ đã chuẩn bị hoàn tất, giờ khắc này, thủ lĩnh của Diệt Thần Hội như mới được đánh thức.

Hắn gật nhẹ đầu, tỏ ý rằng đã biết, rồi từ từ tiến bước về ngay khu biên giới của tòa trận pháp khổng lồ.

Tại nơi đó, đang có hàng trăm chức nghiệp giả đang bị trói chặt.

Trong pháo đài đen của Diệt Thần Hội, chỉ có hai loại người.

Thứ nhất, chính là những chức nghiệp giả luôn đi trên ranh giới giữa tỉnh táo và điên loạn, là những công thần đi theo Richard ngay từ những ngày đầu tiên.

Và loại người thứ hai chính là những tế phẩm, rau hẹ, hay chính xác hơn là những “tài nguyên hai chân”.

Trong thời đại của Xích Triều, loại thứ hai là những kẻ vô tình đi lạc vào địa ngục.

Còn hiện tại, họ là những chức nghiệp giả thuộc liên minh, muốn tìm kiếm một thế lực để che gió che mưa.

Và Richard được xem là người lãnh đạo hoàn hảo, khi thường được đem đi so sánh với lãnh chúa “Trần Bình An”.

Nhưng ai có thể ngờ được, một người được xem như vĩ nhân trong thời đại hậu tận thế, lại là kẻ điên cuồng không ngại dính máu tươi như vậy.

Giờ này, mặc kệ sức lực của những chức nghiệp giả có mạnh tới đâu chăng nữa, họ cũng không thể phá tan được những sợi thừng do chính tay Richard cải tạo lại.

Chỉ cần để ý kỹ, trên mỗi sợi dây thừng nhìn qua có vẻ bình thường kia đều được khắc vô số những phù văn kỳ lạ.

Chỉ nhìn qua, ai cũng nhận ra được loại trận văn được khắc họa trên dây thừng rất quen thuộc, vì chúng là những ký tự trên trận pháp triệu hoán dị giới mà ai cũng biết.

Một lần nữa, chỉ dựa vào một thứ tưởng chừng không đáng chú ý, Richard lại tìm được cách vận dụng mới của trận pháp đã làm nên tên tuổi của hắn.

Tuy chất liệu của những sợi dây thừng là không đáng nhắc tới, nhưng trận văn được khắc bên trên chúng có thể liên kết, và tác động vào không gian.

Chỉ cần người bị trói buộc dám cử động một ly, như vậy, trận pháp sẽ lập tức hoạt động, hút lấy năng lượng trong người họ, và tạo ra những vách ngăn không gian bao quanh sợi thừng, biến những sợi dây thông thường trở thành bất hoại.

Không thể trốn thoát, trong lòng đám người giờ chỉ còn lại vẻ phẫn nộ, khiến gương mặt họ vặn vẹo, giống như những con thú điên cuồng bị dồn vào tuyệt cảnh.

“Richard! Ngươi rốt cuộc muốn làm gì với chúng ta!”

“Ngài Richard, chuyện này là sao chứ?

Chẳng phải ngài đã hứa sẽ trợ giúp chúng tôi đánh bại tên Trần Bình An cùng đảng phái của hắn hay sao?”

“Hừm! Tên tà giáo đồ đáng c·hết!

Nếu như ta biết được bộ mặt thật của nhà ngươi sớm hơn, có đ·ánh c·hết ta cũng không đi nương nhờ loại người như ngươi!”

“Tên khốn c·hết tiệt nhà ngươi! Hiện tại không còn là thời buổi hỗn loạn như mấy tháng trước nữa rồi.

Nếu cả trăm chức nghiệp giả chúng ta đồng loạt biến mất, chắc chắn sẽ khiến Liên Minh Nhân Loại chú ý mà điều tra.

Nên ngươi cứ chờ đợi bị vây công bởi tất cả những thế lực trong liên minh đi!”

Vô số những tiếng quát mắng, nguyền rủa liên tục rót vào trong tai, khiến Richard chợt nhớ về những ngày tháng mọi thứ vẫn chìm trong sắc đỏ của Xích Triều.

Là một kẻ đã quen với việc bị quá nhiều người chỉ trỏ, thủ lĩnh Diệt Thần Hội vẫn thong dong bước từng bước, tiến gần về phía đám tế phẩm của buổi lễ ngày hôm nay.

“Các vị, mấy người không cần thiết phải cáu phải bực như vậy làm gì đâu, vì khi cáu giận mà bỏ mình, gương mặt mấy người trông sẽ xấu xí lắm.

Với lại, ngày hôm nay đúng là ngày cuối cùng mà các người còn tồn tại trên đời này, nhưng hãy cứ yên tâm, vì sự ra đi của các ngươi không hề vô nghĩa chút nào cả.

Thậm chí, sự ra đi ấy cũng sẽ được ghi vào từng trang sử của nhân loại như một chiến công anh dũng nhất.”

Nghe được từng lời như vừa ngợi ca, vừa châm chọc từ Richard.

Giờ rất nhiều “tế phẩm” vẫn chưa hiểu được tại sao họ lại b·ị b·ắt tại đây.

Còn không đợi đám người đặt câu hỏi, thủ lĩnh Diệt Thần Hội đã tiến sát, đối mặt với một chức nghiệp giả đang bị trói chặt.

“Vừa rồi ta nghe ngươi nói rằng Liên Minh Nhân Loại sẽ trừng phạt ta?

Rất tiếc, cái viễn cảnh ngươi nghĩ sẽ không bao giờ xảy ra, vì nguyên nhân t·ử v·ong trên hồ sơ của ngươi sẽ là hy sinh trong chiến dịch vây quét Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần.”

Nghe vậy, người chức nghiệp giả kia đột ngột giật mình.

“Không thể nào, tên tà thần dị giới đó đúng là đã thông báo ngày hắn giáng lâm lên địa cầu, nhưng ai có thể nắm được tọa độ nơi hắn đặt chân chứ?

Trừ khi… ngươi! Chính là ngươi đã cấu kết với tà thần!”

Nhìn vào cảm xúc phẫn nộ của người nọ, Richard có thể khẳng định, nếu như hắn không trói chặt đối phương, rất có thể tên chức nghiệp giả đó đã dùng ngón tay để chỉ thẳng vào mặt hắn thay vì mắng suông như thế này.

Đáp lại, thủ lĩnh Diệt Thần Hội ngẩng đầu lên trời cao, thản nhiên phản bác lời cáo buộc.

“4 giờ, 4 ngày, 4 Tháng.

Đó là thời gian mà Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần đã tuyên bố, trước khi hắn cùng quân đoàn quyến tộc xâm lấn thế giới này.

Và trong những lời sấm truyền mà tên tà thần đầu lợn đó đã nói, hắn ta không hề thông báo kỹ địa điểm xuất hiện, và thời gian nán lại thế giới của chúng ta là bao lâu.

Nhưng các ngươi đừng quên, ai là người đã phát minh ra trận pháp triệu hoán dị giới?”

Nghe vậy, đám người cũng dần hiểu được tại sao tên Richard đó lại cho người xây dựng lên một tòa trận pháp khổng lồ tới vậy.

Một lần nữa cúi đầu nhìn mặt đất, mắt đối mắt với những tế phẩm của buổi lễ hiến tế ngày hôm nay.

Richard thở dài với một giọng đầy thất vọng.

“Chậc, thật đáng tiếc, nếu như trận pháp triệu hoán dị giới của ta mạnh thêm đôi chút nữa thì tốt.

Khi đó ta không cần phải sử dụng thêm một trận pháp hiến tế làm mồi, để rồi phải nhận nguy cơ bị Liên Minh Nhân Loại truy cứu trách nhiệm như thế này.”

Giờ, những chức nghiệp giả b·ị b·ắt cóc cũng đã hiểu được vai trò của họ trong ngày hôm nay chính là “tế phẩm” trong nghi lễ mà Richard đã nhắc tới.

Còn không đợi đám người giãy dụa lần cuối hoặc mở miệng mắng chửi vài câu.

Từng nhóm người trung thành với tên Đồ Tể Máu lạnh lùng tiến bước, kéo lê từng người tới những tiếp điểm cần được nhuộm đỏ.

Bỗng chợt, không biết từ lúc nào, Lâm Kình Thiên đã xuất hiện bên người Richard.

“Nhóc, ngươi tới đây làm gì vậy?”

Ngay khi bị đối tác gọi bằng danh xưng ấy, sắc mặt người thiếu niên lập tức lộ rõ vẻ khó chịu.

“Ngài thủ lĩnh, ta có mặt ở đây cũng chỉ để đảm bảo lần hợp tác của chúng ta có thể thành công mỹ mãn.

Rồi sau đó chúng ta đường ai nấy đi thôi.”

Nghe thiếu niên nói vậy, thủ lĩnh của Diệt Thần Hội chỉ lắc đầu nhẹ, chấp nhận sự nghi ngờ tới từ đối phương.

“Haha, như thỏa thuận trước đó của chúng ta.

Nhóc cho ta một phần tri thức, đặc biệt là về khoản đoạt xá có được từ chỗ Trần Bình An.

Và nếu bắt được Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần, ta lấy đi sức mạnh từ hắn, còn vận mệnh của một vị thần nằm trong tay ngươi.

Hãy yên tâm, vì chuyên ngành của ta là không gian, đâu phải vận mệnh?”

Ngay khi cuộc trò chuyện ngắn chấm dứt, ở bên phía Oreka đại lục đang suy tàn.

Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần giờ có sợ hãi, kháng cự như thế nào cũng vô ích.

Thân là một vị thần linh, hắn cần tuân thủ lời sấm truyền do chính hắn ban ra.

Không còn cách nào khác, vị tà thần dị giới cũng chỉ đành hít sâu, chuẩn bị tinh thần và xé nứt không gian, men theo tọa độ mà hắn để lại từ hơn 4 tháng trước đó.

Nếu như là trước kia, vị thần của c·hiến t·ranh và đồ sát chắc chắn không nhịn được mà hùng hổ lao tới thế giới mới.

Nhưng khi nhận thức được phía bên kia có cao thủ như thánh hiệp sĩ Aldric Solaraeus, vị thần đầu lợn giờ chỉ muốn tới thế giới mới, đặt chân tới hành tinh c·hết tiệt đó, rồi quay người rời đi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Vừa bước vài bước trong khe nứt không gian, thì chợt, ánh nhìn của thần bị thu hút bởi một điểm sáng lấp lóe giữa hư không, thứ đang tỏa ra khí tức của sát lục, c·hiến t·ranh và tàn nhẫn.

Với thần, đó quả thực là một hương vị hấp dẫn tới khó có thể cưỡng lại…