Chương 351: Triệu hoán tà thần.
Ngay khi nhìn thấy miếng mồi béo bở được Richard bày ra, Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần đã không nhịn được sự dụ hoặc tới từ nó.
Và thật trùng hợp làm sao, thứ khí tức làm hắn say mê kia cũng tới từ thế giới mà hắn sắp sửa giáng lâm.
Nên thay vì tiến vào một tọa độ không gian ngoài vũ trụ, thần lại tiến về quảng trường ngay cạnh pháo đài đen.
Một vết rách không gian như miệng của vực thẳm mở ra ngay trên trận pháp kiêm tế đàn được Richard bày ra.
Trước sự xâm lấn của một thực thể ở cảnh giới thứ bảy, mọi thứ từ lục địa, cây cối, nhà cửa,… cho tới không gian của hành tinh đều đang rung chuyển không ngừng.
Cảm nhận được có một thực thể mạnh mẽ đang giáng lâm.
Từ trong dị không gian, Nguyễn An Bình cũng mở mắt, ngó nhìn vào thực tại.
Với kích thước to lớn, cùng với quy mô của cuộc đổ bộ, rất nhanh chóng, hắn đã tìm ra được đầu nguồn của mọi chấn động trên.
Ngay khi nhìn về pháo đài đen, vị hiệu trưởng giờ đầu đầy nghi hoặc.
“Cái gì đây chứ? Lâm Kình Thiên, tại sao thằng nhóc này lại ở nơi đó?”
Kể từ ngày Liên Minh Nhân Loại thành lập, Nguyễn An Bình đã không còn quan tâm đến tên cựu đệ tử của hắn nữa.
Sau lần xúi giục thiếu niên đi “tham quan” bảo khố của những thế lực có ý đồ chống đối liên minh, hắn cũng đã để mặc thứ công cụ ấy tự do chạy loạn.
Vì với Nguyễn An Bình, hắn đã có nhiều công cụ hiệu quả hơn là một thằng nhóc phá làng phá xóm.
Và với hắn, mối nguy hiểm duy nhất mà Lâm Kình Thiên mang lại chỉ là thiên phú SSS cấp có thể thay đổi lịch sử của thế giới.
Nhưng khi thiên phú ấy đã nằm trong tay hắn, tên cựu đệ tử đã hoàn toàn mất đi khả năng uy h·iếp.
Nếu như thằng nhóc đó có dùng thiên phú ấy để đoạt xá, chiếm xác bất cứ thành viên quan trọng nào trong liên minh, hắn sẽ lập tức nhận được tin tức mà chỉnh đốn.
Trong vài tháng gần đây, thằng nhóc tưởng chừng sẽ đi khắp nơi gây họa nay lại ngoan ngoãn mà ở yên một chỗ.
Điều này khiến Nguyễn An Bình an tâm phần nào, và dần không dõi mắt nhìn theo tên đồ đệ nữa.
Còn giờ, người lãnh đạo tối cao của Liên Minh Nhân Loại tò mò, xem xét tất cả những suy nghĩ trong mấy tháng gần đây của người thiếu niên.
“Cái gì đây, thằng nhóc ăn quả đắng một lần rồi mà vẫn còn giữ cái ý muốn làm loạn đó sao?
Móa nó, còn cả ông Richard này nữa, suy nghĩ thì âm u, lúc quái nào cũng chăm chăm tạo phản!”
Nhìn vào hai kẻ cầm đầu buổi lễ triệu hồi Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần, Nguyễn An Bình dần dần trầm mặc, sát ý dần nổi lên trong con mắt màu đỏ máu.
Hắn giờ cũng đã biết sơ qua về kế hoạch của hai tên phản loạn đó.
Và chỉ cần một ý niệm, người đứng đầu liên minh có thể dễ dàng nghiền nát chúng thành thịt vụn.
Khi đó thì mặc kệ đối phương có m·ưu đ·ồ nào cũng chỉ là bọt nước trước sức mạnh tuyệt đối.
Nếu là bất cứ lãnh đạo nào trong Liên Minh Nhân Loại biết được ý đồ và mục tiêu phản loạn của hai kẻ trên, họ chắc chắn sẽ phải tiêu diệt đối phương bằng mọi giá.
Nhưng Nguyễn An Bình giờ lại bình tĩnh tới lạnh băng, mở ra một màn hình nguyên tố phong, dùng Cơn Gió Của Vận Mệnh để bói toán một quẻ.
Để cho chắc chắn, hắn cũng sử dụng thiên phú Vận Mệnh Dẫn Lối, nhìn thẳng vào vận mệnh của chính bản thân mình, thăm dò tương lai xa xôi.
Không lâu sau đó, sát ý tiêu tan bên trong con mắt hắn, và một nụ cười nhạt dần nổi lên.
Trong những viễn cảnh tương lai mà Nguyễn An Bình chứng kiến.
Hắn thấy được sức mạnh của Richard chỉ có thể nói là một bước lên trời, đi thẳng tới cảnh giới thứ bảy chỉ trong vài phút.
Và bên cạnh đó, Lâm Kình Thiên cũng nhận được vận mệnh từ một vị thần mà trở nên mạnh mẽ.
Nhưng dù bói toán bao nhiêu quẻ, Nguyễn An Bình cũng thấy được một tương lai, nơi mà… hắn vẫn có thể trấn áp lại tất cả âm thanh không phục.
Đây là điều khá hiển nhiên, vì khi gặp phải đối thủ có sức mạnh ngang ngửa, kẻ nào nắm trong tay nhiều tin tình báo hơn sẽ luôn là người chiến thắng.
Dù sao đi nữa, hắn sở hữu nhiều năng lực nhìn thấu tương lai như vậy mà vẫn thất bại thì đúng là vô lý.
“Bị người liên tục tính kế đúng là làm ta cảm thấy rất buồn phiền, nhưng tính kế của các người lại là cơ duyên đối với ta, như vậy thì động não nhiều hơn nữa, nghĩ ra những chiêu trò độc lạ hơn nữa đi.
May mắn cho hai ngươi, ta không phải là loại nhân vật chính điên rồ, luôn miệng hô hào “sát phạt quả đoán”.
Và lại, trong tương lai, ta rất mong chờ cống hiến tiếp theo của các ngươi với liên minh này.
Mặc kệ những kế hoạch, ý đồ hai ngươi bày ra là tốt hay xấu, nhưng chỉ cần chúng tăng thêm khí vận cho Liên Minh Nhân Loại, ta sẽ rất rộng lượng mà tha thứ cho các ngươi.”
Nói xong, vị hiệu trưởng Đệ Nhất Học Viện đứng dậy, thân thể hắn dần biến mất bên trong vùng dị không gian này.
“Một vị thần linh muốn ghé thăm thế giới của ta sao?
Sự kiện lớn như vậy mà chủ nhà như ta không tham gia thì thật đúng là vô lễ, haha!”
Trong chớp mắt, bóng hình Nguyễn An Bình đã hoàn toàn biến mất, để lại tiếng cười của hắn vang vọng trong không gian phòng thí nghiệm.
Trên quảng trường của pháo đài đen, nơi một tà thần dị giới đang giáng lâm.
Có thể thấy rõ, đám “tế phẩm” giờ chỉ còn là xác khô, và đến cả tro cốt của những kẻ xấu số ấy cũng khó có thể giữ lại, khi từng t·hi t·hể đã tan thành phấn vụn trước những chấn động làm biến dạng không gian.
Cùng với đó, từng núi tế phẩm gồm tài liệu siêu phàm, v·ũ k·hí ma pháp, và đồng vàng có được từ đánh quái cũng nhanh chóng biến mất.
Từ phía khe nứt đang xé toạc bầu trời, một cái đầu lợn lòi khổng lồ trồi ra.
Trước kia, tuy Richard đã từng gặp mặt vị thần dị giới này vài lần, nhưng khi đó, chân thân của đối phương luôn bị che khuất sau những làn sương đỏ.
Nhưng giờ, khi thấy được chân thân của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần, thủ lĩnh của Diệt Thần Hội phải cau mày, khi vẻ ngoài của thần còn xấu xí hơn những gì hắn tưởng tượng.
Ngoài tám con mắt đỏ máu mọc đối xứng trên đầu lợn lòi, thì từng làn da tấc thịt của vị tà thần lúc nào cũng ở trong tình trạng thối rữa, nhiều phần còn để lộ cả xương trắng ra ngoài.
Từng dòng máu hôi hám tanh nồng không ngừng chảy ra, làm đất đai ô nhiễm, mỗi một hít một thở của thần đều hóa thành từng đám mây đỏ máu, khiến bất cứ phàm nhân nào chạm phải cũng hóa điên, trở thành những con thú chỉ biết tới b·ạo l·ực.
Nhìn vào kích thước của vị thần từ dị giới, bên cạnh hắn, Lâm Kình Thiên giờ không nhịn được mà tấm tắc.
“Chậc, khi nghe được tiếng nói của vị thần đầu lợn này, ta đã nghĩ hắn phải rất to lớn, nhưng giờ khi trực tiếp gặp mặt, cái đầu của con lợn đó còn to hơn nhiều lần ta đã nghĩ nữa.”
Dù chỉ là một thiếu niên bé nhỏ, sức mạnh chỉ đạt cảnh giới thứ 5, còn thua kém khá nhiều so với một vị thần linh.
Nhưng từng lời hắn nói ra là kiêu ngạo như vậy, hoàn toàn không để Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần vào trong mắt.
Trên trời cao, vị thần của máu tanh đang say sưa thưởng thức tế phẩm cũng dần lấy lại được tỉnh táo.
Giờ này, thần nhận ra nơi mình đặt chân tới là hành tinh c·hết tiệt kia, thay vì là không gian vũ trụ.
Như vậy, rất có thể thần sẽ phải đối mặt với tên thánh hiệp sĩ đã hủy diệt cả mặt trời của Oreka đại lục.
Trong lúc đang lo lắng, không biết kẻ thù sẽ xuất hiện từ phương hướng nào, tên tà thần dị giới lại chợt nghe được những lời độc thần, không chút tôn trọng vang lên bên tai.
Tám con mắt của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần chuyển hướng, nhìn thẳng vào mặt đất, nơi một trận pháp khổng lồ đã được bày ra.
Rất nhanh chóng, thần đã khóa chặt vào Lâm Kình Thiên, cũng chính là thiếu niên đã giám nói ra những lời bất kính đó.
Bị tám con mắt của tà thần nhìn chăm chú, giác quan thứ sáu của thiếu niên điên cuồng cảnh báo.
Áp lực từ một vị thần vốn chỉ có tác dụng lên tâm linh, và không hề có thực thể.
Nhưng với những kẻ phải đối mặt với ánh mắt của thánh thần, nỗi sợ ảo tưởng trong lòng kẻ đó sẽ hóa thành hiện thực, trừng phạt chính bản thân họ.
Nên với Lâm Kình Thiên, hắn cảm nhận được những ánh mắt của vị thần đầu lợn nặng tựa núi cao, và ngay lập tức, trọng lực trong phạm vi mười mét quanh thiếu niên đã tăng lên bất thường.
Trong chớp mắt, thiếu niên đã phải khom người, khi cả thân thể cùng nền đá xung quanh giống như bị một ngọn núi vô hình đè nặng.
Từng tiếng khớp xương rạn nứt liên tục xuất hiện, khiến hắn phải đổ mồ hôi hột.
“Nặng, nặng quá! Ngài thủ lĩnh, tới giúp ta một cái coi!”
Thiếu niên nghiêng đầu, liếc nhìn ngay bên cạnh.
Không biết từ lúc nào, thủ lĩnh của Diệt Thần Hội đã né xa cả trăm mét, bỏ mặc đối tác đang phải ở lại chịu đòn.
Những tiếng la hét của Lâm Kình Thiên cũng tới tai Richard, nhưng hắn cũng chỉ liếc qua và không quan tâm.
“Hừm, ta còn chưa ra tay mà ngươi đã nhanh cái mồm rồi.
Đúng là cái miệng hại cái thân.
Giờ thì ở đó mà ngoan ngoãn chịu đòn đi nhóc, cứ yên tâm là ngươi không c·hết được đâu.”
Nói xong, cả người tên thủ lĩnh tà giáo bắt đầu mềm nhũn, sền sệt như sáp nến chảy.
Cánh tay của Richard không hề do dự mà mò vào lồng ngực, lôi ra thân xác của Roel, một tín đồ của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần, và cũng chính là lão sư phụ từng muốn đoạt xá hắn.
Cảm nhận được khí tức quen thuộc, bốn con mắt của vị thần đầu lợn vẫn giữ nguyên vị trí, tiếp tục giam giữ Lâm Kình Thiên trong trọng lực ảo tưởng mà thiếu niên tự nghĩ ra.
Còn những con mắt còn lại, thần nhìn thẳng về phía thân xác có trong tay thủ lĩnh Diệt Thần Hội.
Đối mặt trực diện một vị thần, dù cho có là người to gan lớn mật tới mấy, cả người Richard giờ vẫn đang liên tục run rẩy theo bản năng.
Nhưng mặc kệ từng đoạn gen trong người đang kêu gào chạy trốn, hắn vẫn nâng cao thân xác của tên tà giáo đồ, và nở một nụ cười đầy khiêu khích hướng về tà thần nơi dị giới.
“Thưa vị thần đáng con mọe nó kính của ta!
Ngài ở trên trời cao như vậy làm tín đồ thành con mọe nó kính của ngài cảm thấy rất mỏi cổ!
Nên xuống dưới mặt đất của hành tinh c·hết tiệt này, và hoàn thành phần tiếp theo của trận pháp triệu hoán dị giới đi nào con lợn ghê tởm!”