Chương 352: Giờ ngươi phải ngước nhìn.
Nhìn vào một con sâu kiến cầm trong tay bộ thể xác đã mất đi linh hồn của một con sâu kiến khác, rồi nó gào to thét lớn, ra vẻ có thể ăn được cả thần.
Giờ, Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần nghi hoặc nghiêng đầu.
Trong suy nghĩ của thần, có vẻ như tên Richard kia không chịu được áp lực khi đối mặt với một sinh linh cao hơn vài đại cảnh giới, và đã hóa điên rồi nói nhăng nói cuội.
Dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên thần đối mặt với những trường hợp điên rồ như hắn.
Nhưng khi thần chưa nhận thức được đang có chuyện gì xảy ra.
Dưới mặt đất, Richard lúc này cũng đã nở một nụ cười nhạt.
“Haha, thần lợn, nghi lễ hiến tế tà thần là mồi nhử ta bày ra để dụ ngươi tới mà thôi.
Nên giờ, xuống đây, ngoan ngoãn cùng ta nói chuyện một chút nào.”
Ngay khi thủ lĩnh Diệt Thần Hội vừa dứt câu.
Chợt, từ trận pháp triệu hoán dị giới khổng lồ trên mặt đất, vô số xiềng xích phù văn xuất hiện, bắn thẳng lên trời cao, trói chặt lấy vị thần đầu lợn từ dị giới.
Trước biến cố bất ngờ đó, vị thần của c·hiến t·ranh và máu tanh cố gắng giãy dụa, từ trên thân thể hắn, từng cánh tay như những xác rữa trên chiến trường trồi ra, cố gắng đánh bật xiềng xích của thứ trận pháp ấy nhưng vô ích.
Phải biết, dù đã trở thành một loại tri thức đứng đầy đường tại Liên Minh Nhân Loại.
Thì bản thân trận pháp triệu hoán dị giới vẫn có khả năng liên thông, dịch chuyển sinh vật và vật chất từ các thế giới cách xa nhau gần như vô tận năm ánh sáng.
Nên nhìn kiểu gì cái trận pháp ấy cũng không hề đơn giản.
Ngoài khả năng dịch chuyển giữa các thế giới khác nhau, nó vẫn còn một khả năng mà ít ai để ý tới.
Đó là mặc kệ thực lực hai bên mạnh yếu như thế nào, chênh lệch thực lực ra làm sao.
Nhưng một khi đã được triệu hoán tới, thì hai bên phải hoàn tất cuộc trao đổi để hoàn thiện khế ước.
Sau thủ tục bắt buộc đó, sinh linh dị giới đi hay ở gì cũng được.
Nếu chức năng đó không tồn tại, có lẽ tên chức nghiệp giả vô danh, kẻ từng triệu hoán Vực Sâu Tà Nhãn sẽ không còn cơ hội để đưa ra lựa chọn liệu cơm gắp mắm, rồi hủy bỏ khế ước với thứ sinh vật nguy hiểm đó.
Tại khoảnh khắc này, khi một vị thần từ dị giới cau mày, đối mặt với thủ lĩnh Diệt Thần Hội, thần đã cảm thấy vô cùng khó chịu, khi bị áp chế bởi một loại khế ước tuyệt đối.
Từ trong những trận văn đang trói chặt bản thân mình, trong đầu Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần dần xuất hiện một vài luồng thông tin kỳ lạ.
“Cái gì chứ?
Ta, một vị thần! Thế mà lại phải xuống để đàm phán với một con sâu kiến như vậy sao?”
Tên tà thần dị giới phẫn nộ, hắn vùng vẫy, giật mạnh những xiềng xích đang bao quanh mình.
Nhưng càng giãy dụa, thần lại càng cảm thấy những sợi xích trở nên rắn chắc hơn.
“Không thể nào! Tại sao ta lại không thể thoát ra được khỏi thứ xiềng xích c·hết tiệt này chứ?!
Ta rõ ràng mạnh hơn ngươi vài đại cảnh giới cơ mà?!”
Trước những tiếng gầm như xé toạc không gian tới từ vị thần đầu lợn.
Dưới mặt đất, Richard hiện tại đang liên tục thở dốc khi phải chống lại uy áp kinh khủng tới từ một thực thể cao cấp hơn.
Khi nghe được những lời thét gào của tên tà thần, thủ lĩnh Diệt Thần Hội thở phào rồi nở một nụ cười nhạt.
“Haha, quả nhiên trận pháp của ta lúc nào cũng đáng tin cậy như vậy.
Xem ra khế ước có thể chịu được sức mạnh từ một sinh linh cấp độ bảy cũng không thành vấn đề, và ta có lẽ cũng không cần phải tiêu tốn vận khí để vay mượn sức mạnh từ ‘hắn’.”
Bên trong lòng bàn tay Richard, một làn sương trắng đang ẩn hiện nhanh chóng tan biến.
Vào lúc thần linh và con người đang đối đầu.
Nguyễn An Bình cũng đã có mặt trên chiến trường, nhưng thay vì bước ra ngoài thực tại, đối mặt tên tà thần từ dị giới.
Hắn lại lựa chọn tiếp tục ẩn náu bên trong dị không gian.
Dù đã nhiều lần bói toán, và thấy được kết quả sau cùng là Richard sẽ dành chiến thắng, nhưng người đứng đầu Liên Minh Nhân Loại vẫn rất tò mò, không biết kẻ cầm đầu Diệt Thần Hội có thể làm gì để xoay chuyển tình thế.
Nhìn vào chiến cuộc hiện tại, khi thấy Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần cố gắng để thoát ra được khỏi xiềng xích từ khế ước.
Nguyễn An Bình giờ nhìn vào cũng phải lắc đầu.
“Chậc, con lợn đó đang làm điều vô ích rồi.
Trong lần sử dụng trận pháp triệu hoán dị giới này, dù cho tên Richard đó chỉ cần dùng một đồng vàng làm tế phẩm.
Như vậy, về lý thuyết, bản khế ước giữa triệu hồi sư và kẻ được triệu hồi cũng đã được quy tắc của Kim Tiền Khí Vận Tài Thần đứng ra đảm bảo.
Nên mặc kệ tên tà thần kia có mạnh gấp mười lần chăng nữa, hắn cũng chẳng đủ mạnh để trốn thoát.”
Quả đúng như Nguyễn An Bình đã phân tích, sau khi thử đủ mọi cách mà vẫn không thể nào tránh thoát, thần thậm chí còn bị xiềng xích của khế ước thiết chặt, khiến một thực thể quyền năng giờ phải thét gào đau đớn.
Cuối cùng, Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần cũng đành chào thua.
Nhưng để thần giáng lâm lên Liên Minh Nhân Loại không phải là chuyện dễ dàng gì.
Hiện tại, vị thần lợn lòi chỉ dám thò mặt để nhìn vào, thay vì bước chân, đem cả thân thể to lớn của hắn vào thế giới mới cũng là có lý do.
Thiên đạo của thế giới tuy có hơi mờ nhạt, nhưng nó thực sự tồn tại.
Nếu là vài sinh linh nhỏ yếu vượt qua không gian mà tiến vào, thế giới ý chí có thể mắt nhắm mắt mở mà không để ý sự tồn tại của chúng.
Còn với những sinh linh từ cảnh giới thứ sáu, thứ bảy đều đã có sức mạnh khủng kh·iếp, đủ để xóa sổ cả một hệ sao.
Nên đương nhiên, đám “vực ngoại thiên ma” ấy sẽ luôn lọt vào tầm ngắm của thiên đạo, và phải độ kiếp ngay lập tức nếu dám đi quá giới.
Như vậy, lấy tín đồ trung thành làm tọa độ, rồi giáng lâm, đoạt xá thân xác họ, đó là cách duy nhất để thần linh tiến vào trong mà không đánh thức thế giới ý chí.
Và trong Liên Minh Nhân Loại, còn bộ thân xác nào phù hợp để Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần giáng lâm chứ?
Đương nhiên, đó chính là bộ thân thể già nua đang được Richard xách trên tay như một con rối vô hồn.
Nhưng nhìn kiểu gì đi nữa, thần cũng nhận thức được bộ thân xác trống rỗng đó chính là cái bẫy đã được đối phương bày sẵn từ trước.
Khi ý nghĩ ấy xuất hiện trong đầu, tên tà thần cắn răng, muốn quay người chạy trốn.
Nếu tiến vào cái thế giới kinh khủng ngay trước mặt, đó sẽ là hành trình cửu tử nhất sinh.
Còn nếu thần bội ước, trốn chạy khỏi chính lời sấm truyền mà mình đã ban ra.
Như vậy, thần cách rạn nứt, tu vi thụt lùi, thậm chí rơi ra khỏi cảnh giới thứ bảy, mất đi tư cách của một vị thần hắn cũng sẽ nhận.
Lưu lại núi xanh, còn sợ không có củi đốt?
Đó là đạo lý đơn giản mà người thường cũng có thể ngộ ra, chớ nói gì tới một vị thần đã sống qua không biết bao nhiêu năm tháng.
Thấy được vẻ hoảng sợ trên gương mặt Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần, cùng dáng vẻ muốn chạy trốn của thực thể ấy.
Thủ lĩnh Diệt Thần Hội giờ không nhịn được mà phá lên cười.
“Haha, con heo mập ngu ngốc!
Cơ hội sống sót duy nhất của ngươi đó là ở yên tại cái lục địa Oreka, nơi mà ta cũng bó tay không thể nào với tới.
Còn giờ ngươi muốn chạy cũng không kịp nữa rồi!”
Ngay sau từng tiếng cười đầy ma tính.
Chỉ với một ý niệm, từng sợi xiềng xích của khế ước lập tức được kéo căng, lôi cả thân thể quá khổ của vị tà thần sang hẳn phía bên kia khe nứt.
Khi cả người vừa được kéo sang phía Liên Minh Nhân Loại, vô số ác ý từ bốn phương tám hướng xuất hiện, vây chặt tà thần.
Trên trời cao, từng đám mây đen đặc vô cớ ngưng tụ, sấm chớp màu đỏ máu ẩn hiện, biểu thị những tia sét sắp giáng xuống không phải loại tầm thường.
Giờ, Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần đã bị dồn vào tuyệt cảnh.
Thần chỉ còn lại hai lựa chọn.
Một là bị lôi kiếp giáng xuống, hủy diệt tới cả chân linh cũng bị nghiền nát.
Thứ hai, đó là đánh cược tất cả, nhập vào thân xác tín đồ để có thể sống sót.
Không còn cách nào khác, thần phải kết nối, rồi nhắm mắt lao thẳng vào cơ thể của Roel, dù biết đó chính là một cái bẫy.
Cảm nhận được ác ý tới từ cả thế giới đang dần tiêu tan, vị tà thần giờ mới dám mở mắt ra một lần nữa.
Và thứ đầu tiên đập vào mắt thần giờ là nụ cười ớn lạnh tới từ Richard ngay trước mặt.
Cảm nhận được ác ý từ đối phương, từng tiếng gào khàn từ thân xác của Roel vang vọng.
“A! Tên dị giáo đáng c·hết!
Khoan, đang có chuyện gì xảy ra như thế này, tại sao ngươi lại to lớn như vậy chứ?”
Quen dùng chân thân đầu đội trời chân đạp đất trong nhiều năm, giờ khi sử dụng cơ thể của con người để hành tẩu, thần cảm thấy mình khó có thể thích nghi ngay được.
Nhưng cũng không đợi thần có thời gian để làm quen, tên thủ lĩnh Diệt Thần Hội cũng đã tiến về phía trước.
Hắn cười gằn, nhìn về phía lão già còng lưng ngay trước mắt.
Và nụ cười ấy lại càng trở nên rực rỡ một cách quỷ dị hơn nữa, khi chiều cao của bộ thân thể thần nhập vào đang càng lúc càng thấp hơn.
Phải biết, chỉ với một tia khí tức không đáng nhắc tới, thần linh cũng có thể làm người tu luyện biến dạng cơ thể vĩnh viễn.
Đừng nói gì tới một thể xác đang làm vật chứa cho tà thần.
Trong lúc cơ thể mới của thần đang nhiễu sóng, Richard giờ đang cười vang, kiêu ngạo bước tới.
“Haha, con heo mập đáng c·hết nhà ngươi.
Sau nhiều ngày ta phải ngước đầu lên nhìn ngươi như vậy, cuối cùng, giờ cũng đến lượt ta phải cúi người mới thấy được ngươi rồi.”
Trong chớp mắt, sắc mặt thủ lĩnh Diệt Thần Hội lại biến đổi, từ vui cười bỗng dưng đằng đằng sát khí.
“Giờ thì, ngẩng đầu heo của ngươi lên, đối mặt với ta!
Nhìn thẳng vào mắt ta! Tiện chủng!”
Bên trong dị không gian.
Dù Nguyễn An Bình rất muốn tiếp tục quan sát cách mà Richard có thể chế ngự một tà thần.
Nhưng tại hiện trường, giờ có một thứ khiến hắn quan tâm hơn.
“Thật kỳ lạ a, ta nhớ được vào lần Tử Thần từ Oreka đại lục kéo quân sang xâm lấn.
Khi đó, cái thế giới này cũng chỉ có thể dùng phản ứng năng lượng để ăn mòn đối phương.
Nhưng giờ, tại sao cách thế giới phòng vệ lại chuyển thành mây lôi kiếp rồi?
Đừng bảo, cả thế giới này đang dần bị kéo lệch về phía tiên đạo…”