Chương 353: Nguy cơ không được cảnh báo.
Bên trong dị không gian, Nguyễn An Bình trầm ngâm hồi tưởng.
Linh khí khôi phục, đó là khái niệm mà cha mẹ hắn từng nhắc qua vài lần trong quá khứ.
Và cũng là dấu hiệu cho thấy một thế giới đang được tu tiên văn minh để mắt tới, khi dùng thứ năng lượng đặc thù là linh khí để ép khô tuổi thọ một thế giới, cải tạo lại môi trường.
Nếu Bia Đá Giác Tỉnh không xuất hiện, cùng với sự xâm lấn của ba đợt Xích Triều.
Có lẽ, đây là thời đại các tu tiên giả thống trị, thay vì một đám chức nghiệp giả điên cuồng khát máu.
Tuy đã xảy ra nhiều biến cố tới như vậy, tiên đạo vẫn là hình thức tiến hóa được thế giới lựa chọn.
Nghĩ tới nơi đây, sắc mặt Nguyễn An Bình chợt trở nên trầm ngâm hơn hẳn.
Hắn không nhịn được mà bắt đầu bói toán một quẻ, không chỉ bói cho bản thân mà còn bói cho cả Liên Minh Nhân Loại sau này.
Một màn hình nguyên tố phong hiện ra ngay trước mắt, hiển thị tất cả những gì mà người đứng đầu liên minh đã chứng kiến trong những viễn cảnh tương lai.
Nhưng tại thời đại Vận Triều Ngự Thú Thuật thống trị, nơi ai cũng được long khí của một triều đại bảo hộ này.
Từng giọt mồ hôi đã lăn dài trên má Nguyễn An Bình, đủ thấy hắn cũng phải trả một cái giá không nhỏ để nhìn trộm thiên cơ.
Dần dần, từng hình ảnh mờ nhạt cũng xuất hiện và nhanh chóng phá toái trên màn hình nguyên tố.
Có sao trời vụn vỡ, có hắc ám lan tràn, ngàn vạn thế giới hóa làm tro bụi.
Trong tương lai, con người không nâng v·ũ k·hí để chống lại sự xâm lấn tới từ những thế giới khác, mà họ quay lưng tiêu diệt lẫn nhau.
Cuối cùng khi Bia Đá Giác Tỉnh bị ném vào trong hư không vô tận của Hỗn Độn Hải, chức nghiệp giả hoàn toàn tuyệt diệt, và kỷ nguyên tiên đạo giáng lâm.
Thân là một chức nghiệp giả, đáng lý ra Nguyễn An Bình cũng phải bị thời đại đào thải.
Nhưng với tốc độ tiến bộ của hắn, chuyện tốn vài ngàn, thậm chí chỉ trăm năm có thể siêu thoát cũng là chuyện đương nhiên.
Không còn hắn tọa trấn, Liên Minh Nhân Loại đã sụp đổ sau hơn 5000 năm, và bị các thế lực tiên đạo xâm chiếm.
“Ra là vậy sao?
Ta cứ nghĩ thiên đạo bên phía mình, nhưng thật không ngờ, chúng ta có thể b·ị đ·âm lưng bất cứ lúc nào bởi thế giới ý chí.
Và lại, tiên đạo thời đại xuất hiện sau nhiều năm khi ta đã biến mất, nên vì đó, các thủ đoạn bói toán, thiên cơ của ta mới không hiển thị những thông tin này.”
Chứng kiến được sự sụp đổ của tổ chức được mình gây dựng, Nguyễn An Bình trầm mặc, nhưng không có bất cứ nỗi buồn nào ẩn sâu trong mắt hắn.
Vì với hắn, Liên Minh Nhân Loại luôn là một công cụ thu thập tri thức và gom góp tài nguyên.
Nên sau vài ngàn năm khi hắn phi thăng, tổ chức ấy cũng đã không liên quan tới hắn.
Suy nghĩ tới viễn cảnh mọi thứ mình gây dựng sụp đổ, Nguyễn An Bình dù có lý tính tới mấy cũng không nhịn được thở dài.
“Chậc, chuyện tương lai thì để tương lai lo vậy.
Giờ trước mắt ta còn một vụ tà thần xâm lấn nữa.”
Ánh mắt người đứng đầu liên minh xuyên qua lớp màn ngăn cách của dị không gian, nhìn thẳng vào chủ thế giới.
Trên trời cao, vết nứt không gian khổng lồ đã biến mất không lâu, ngay sau khi Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần bị quy tắc của trận pháp triệu hoán dị giới lôi kéo, và rơi vào lãnh thổ của Liên Minh Nhân Loại.
Còn hiện tại, thân xác lão dị giáo đồ Roel vẫn đang không ngừng biến dị, nhiễu sóng khi trở thành vật chứa của một vị thần.
Từng tiếng gào thét xen lẫn giữa điên cuồng và sợ hãi liên tục vang lên, khiến cả một vùng không gian phải chấn động.
“A! Kẻ độc thần nhà ngươi đã làm gì với bộ thể xác này?!
Tại sao ta không thể khống chế lại nó!”
Dù đã lỡ nhập thân vào một vật chứa không thích hợp, nhưng tiếng thét của thần vẫn tạo ra những đợt sóng xung kích, đẩy lùi tất cả mọi thứ xung quanh.
Hậu quả là trên quảng trường này, chỉ còn lại ba bóng người gồm thân xác của Roel, thủ lĩnh Diệt Thần Hội Richard, và Lâm Kình Thiên đang thở hổn hển cách xa cả trăm mét.
Cứ mỗi lần Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần gào thét, đó là một lần Richard lại bị đẩy lùi về phía sau.
Nhưng dù vậy, thủ lĩnh của Diệt Thần Hội vẫn không bỏ cuộc, hắn vẫn giữ nguyên nụ cười gằn, tiến về khối thịt không thể diễn tả và nhìn nó với ánh mắt của kẻ từ trên cao nhìn xuống.
“Haha, thưa thần linh đáng con mọe nó kính của ta, hy vọng con heo nhà ngươi sẽ thích món quà mà ta đã để lại trong bộ thân thể đó.”
Thân xác Roel, trong không gian ý thức.
Vị thần của máu tanh giờ đang phải đối mặt với thứ sức mạnh khó chơi nhất mà hắn từng gặp trong suốt lịch sử tồn tại của mình.
Đó là những màn sương trắng tưởng chừng như vô hại, nhưng lại có khả năng đồng hóa, đoạt xá mọi vật chất, năng lượng mà thứ sức mạnh đó gặp phải.
Ý chí của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần giờ ngập chìm trong sợ hãi, thần cố gắng sử dụng mọi thứ có thể để chống trả.
Thử dùng uy áp để xua tan màn sương?
Nó vô lực như thể một người bình thường đang cố xua tan mây trời chỉ bằng tiếng thét.
Dùng thần hồn của một vị thần, cố gắng đẩy lùi sương trắng?
Đây có vẻ là điều tồi tệ nhất mà thần có thể làm, khi lớp sương mù tưởng chừng như vô hại lại giống như máy nghiền, sẵn sàng phân giải bất cứ thứ gì tiến vào trong.
Cảm giác như dùng bánh bao thịt để đánh chó, khiến vị thần của máu tanh vừa đau vừa cay cú.
“A! Ta không tin không xử lý được ngươi!”
Phẫn nộ, thần hồn của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần dần trở nên ngưng thực hơn khi càng nhiều sức mạnh được điều động.
Cùng với đó, thần lực của máu tanh cũng được gia trì, biến thần hồn cháy bùng như một ngọn đuốc rực đỏ.
Khi mọi sự chuẩn bị đều đã được hoàn tất.
Vô số cánh tay rực lửa phóng ra từ ý thức của vị thần b·ạo l·ực, như muốn vén lên lớp màn đang bao phủ không gian ý thức.
Chứng kiến sương trắng giống như lui lại khi bắt gặp lửa đỏ.
Vị thần đầu lợn giờ cười gằn, tiếp tục vung vẩy những cánh tay thần hồn, muốn dùng ngọn lửa đỏ máu đốt rụi màn sương quỷ dị đang bao phủ nơi đây.
Chiếm được ưu thế trong nhất thời, nhưng thần giờ đã không để ý tới một vấn đề nghiêm trọng.
Những ngọn lửa màu máu tưởng chừng có thể xua tan sương mù,… giờ lại đang bị chính thứ sương mù kia cắn nuốt ngược lại.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, màn sương giống như đã phân tích và tìm ra được những điểm yếu trong thần lực của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần.
Nên còn chưa chiếm ưu thế được bao lâu, thì trong chớp mắt, chiến cục đã nghịch đảo.
Màn sương giống như một cơn s·óng t·hần không thể ngăn cản, chúng trào tới, dập tắt, phân giải toàn bộ thần lực trên đường đi.
Khiến vị thần của máu tanh muốn trở tay cũng không kịp.
Màn sương trắng giống như bầy châu chấu tham lam, chúng cắn nuốt tất cả những gì trên đường đi, mặc kệ cho đó có là thần lực, ý chí, linh hồn…
Cảm giác khó chịu chẳng khác lăng trì xử tử đó, dù cho có là một thực thể đã đạt cảnh giới thứ bảy cũng khó lòng chịu đựng.
Phẫn nộ, vị thần đầu lợn thét gào, cố gắng vận dụng thêm nhiều sức mạnh hơn.
Nhưng cứ mỗi khi hắn vận dụng sức mạnh cao hơn cảnh giới thứ năm, một cảm giác gai gai sau lưng lại xuất hiện.
Qua ánh mắt của Roel, thần cũng thấy được tên con người đáng c·hết đang cúi đầu nhìn thần như sâu kiến, và thấy được cả bầu trời đen đặc cùng những đạo thiên lôi không ngừng ẩn hiện.
Chỉ cần Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần dám vận dụng sức mạnh từ cảnh giới thứ sáu trở lên, thiên kiếp sẽ không nuông chiều mà rơi thẳng xuống.
Giờ này, dùng sức mạnh ở cảnh giới thứ năm nhưng thần vẫn đánh không lại màn sương do Richard bày ra.
Và để phá cục, thần cần vận dụng sức mạnh cao hơn nhưng thiên đạo không cho.
Bài toán vô giải như vậy, rõ ràng là quá sức đối với một vị chiến thần đầu toàn cơ bắp.
“Tên con người khốn kh·iếp kia!
Nếu ngươi đã muốn đánh tiêu hao với ta, như vậy thì ta cũng chiều!
Giờ để xem, ai là người sẽ gục trước!”
Bị dồn vào thế bí, tên tà thần dị giới cũng không nghĩ ra được phương án nào hiệu quả hơn, ngoài việc dùng thần lực để chống lại màn sương đang ăn mòn.
Nhìn vào bộ thể xác gần như đã hòa tan thành một đống thịt bùn nằm bẹp trên mặt đất, Richard giờ chỉ mỉm cười và ngừng việc chế giễu đối phương lại.
Thay vào đó, hắn vươn vai, thở sâu đầy thoải mái.
Đứng từ phương xa, giờ Lâm Kình Thiên nhìn về phía thủ lĩnh Diệt Thần Hội với ánh mắt đầy nghiêm trọng.
Vì hiện tại, khí tức của Richard đang mạnh lên trông thấy!
“Uy áp kinh khủng thế này… chẳng lẽ tên đó thực sự thành công rồi?”
Khi người thiếu niên vẫn còn đang sững sờ, thì tầm nhìn của một “hóa thân” cũng đã được truyền thẳng tới Nguyễn An Bình đang ẩn núp bên trong dị không gian.
Nhìn qua, có vẻ Richard sử dụng sức mạnh từ Sương Mù Cấm Kỵ, chiếm đoạt thành công sức mạnh của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần.
Nhưng trong mắt của kẻ là đầu nguồn của tà thần vận mệnh, hắn lại có một cảm nhận khác.
“Quái lạ.
Tên Richard đó đúng là sử dụng sức mạnh từ vận mệnh hóa thân của ta, nhưng tại sao ta lại không cảm nhận được mình vừa đoạt xá thành công, dù chỉ một tia thần lực?”
Cảm thấy có gì đó sai sai, Nguyễn An Bình nheo mắt chăm chú.
Tầm nhìn của hắn thay đổi, chứng kiến được cuộc chiến đang diễn ra trong không gian ý thức của thân xác Roel.
Và ngay sau đó, vẻ mặt của vị lãnh đạo này đã phải sạm lại.
“Chậc, xem ra ông bạn Richard của ta đúng là người cẩn thận a.
Hắn biết được sức mạnh từ Sương Mù Cấm Kỵ chỉ là đồ được vay mượn và sớm muộn gì cũng phải trả.
Nên tên đó dùng sức mạnh của ta như một cây kéo, không ngừng cắt nhỏ sức mạnh của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần ra, và không dùng sương mù trắng để đồng hóa thứ sức mạnh vừa chiếm được.”
Nói tới đây, Nguyễn An Bình thở dài đầy mệt mỏi.
“Haiz, kể mà Richard dùng sức mạnh từ vận mệnh hóa thân, như hồi Kình Thiên cố đoạt xá một thế thân của ta thì tốt.
Như vậy, ta sẽ nhặt được một hóa thân thần linh từ trên trời rơi xuống.”
Chợt, trong tầm nhìn của người đứng đầu liên minh, từ trên nắm đấm của thủ lĩnh Diệt Thần Hội, một ngọn lửa đỏ của tranh đấu dần bùng cháy.
“Thế quái nào?!
Tại sao hắn vẫn dùng được sức mạnh của con lợn kia mà không cần đoạt xá?!” – Nguyễn An Bình nghiêng đầu đầy nghi hoặc.