Chương 354: Có thể xem là ngự thú sư.
Giờ này, không chỉ có Nguyễn An Bình đang nghi hoặc, mà trên gương mặt đã gần như tan chảy của thân xác Roel, một vẻ khó tin tới thẫn thờ cũng xuất hiện.
Và trong một thoáng ngẩn người đó, khả năng phòng ngự của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần đã để lộ một điểm yếu chí tử.
Ngay lập tức, vô số sương mù tràn vào, nhấn chìm toàn bộ thần hồn của vị tà thần vào trong một đại dương màu trắng.
Giờ, tới cả một vị thần cũng chỉ có thể câm lặng, khi trong một giây phút ngắn ngủi, gần như toàn bộ thần hồn của thần đã bị xé nát thành vô số mảnh vỡ nhỏ.
Không còn đủ ý chí để thôi động thần lực, giờ sức mạnh của vị thần đầu lợn cũng chẳng thể giữ lại được vài phần.
Nhưng có vẻ, việc chỉ vận dụng được một phần nhỏ sức mạnh đó với thần cũng không hoàn toàn là chuyện xấu.
Sau khi sương trắng được Richard để lại trong thân thể của Roel hoàn toàn tiêu hao, cuối cùng, thần cũng thành công đoạt xá được bộ thể xác già nua ấy.
Và khi đã thành công chiếm xác, bãi thịt bùn đang nằm bẹp dưới mặt đất cũng nhanh chóng biến đổi.
Trước mặt thủ lĩnh Diệt Thần Hội, một sinh vật hình người, đầu heo, làn da đỏ như máu dần thành hình.
Dáng vẻ của một vị tà thần kinh khủng nào còn lại ở đó nữa, mà giờ là một sinh linh nhìn có vẻ nhỏ yếu, bất lực, với chiều cao chỉ như một đứa trẻ loài người.
Nhưng dù có suy yếu tới mấy, khí tức mà Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần tỏa ra vẫn là của một sinh linh cảnh giới thứ năm.
Cuối cùng cũng có thể tự do hành động, ánh mắt thần đầy oán độc nhìn về phía Richard, kẻ đã hại thần thê thảm tới như thế này.
Và khi thấy được ngọn lửa đỏ máu, thứ sức mạnh đặc trưng của mình được thủ lĩnh Diệt Thần Hội sử dụng, hắn lại càng điên tiết hơn nữa.
“Hộc, hộc!
Con người đáng c·hết, đó là sức mạnh của ta, tại sao ngươi lại có thể sở hữu thứ sức mạnh đó chứ?”
Có vẻ, không chỉ vẻ bề ngoài của thần đã bị thu nhỏ lại tương đương một đứa trẻ, mà cả giọng nói đầy uy quyền của thực thể ấy cũng phải chịu chung số phận.
Nghe được tiếng nói non nớt phát ra từ con heo màu đỏ ngay trước mặt, giờ Richard không thể nào giấu được nụ cười của mình.
“Hahaha! Cái giọng the thé của ngươi đúng thật làm ta muốn cười c·hết luôn.
Với chất giọng đó, thế mà ngươi còn tự xưng Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần?
Nhìn kiểu gì đi nữa, cái danh hiệu ấy giờ hoàn toàn trái ngược với cái vẻ ngoài của ngươi luôn rồi!”
Bị đối phương liên tục trào phúng.
Vị thần đầu lợn phẫn nộ, cố gắng gồng hết sức, dù có bỏ mình cũng phải cắn một ngụm thịt trên người đối phương.
Nhưng bất ngờ, khi chỉ vừa mới ngẩng đầu lên, chất giọng của Richard lại một lần nữa biến đổi đầy khó đoán.
“Trước kia, ngươi dám gọi ta là rác rưởi, dám coi ta là nô lệ…
Khi đó ta còn yếu đuối, nên ta nhịn.
Còn giờ, tới lượt ngươi phải trả giá rồi, heo mập.”
Khí thế của thủ lĩnh Diệt Thần Hội liên tục tăng cao, và có vẻ không có dấu hiệu muốn ngừng lại.
Từ trong dị không gian, giờ Nguyễn An Bình cũng phải nhíu mày trước cấp độ sức mạnh của Richard.
Không cần phải làm một quẻ bói, người lãnh đạo liên minh cũng nhìn ra được ảnh hưởng từ đòn tiện tay của tên đó sẽ kinh khủng tới mức nào.
Từ đầu trận chiến tới giờ, Nguyễn An Bình đã nghĩ hắn có thể thoải mái ngồi xem kịch, gặm hạt dưa và nhìn tà thần b·ị đ·ánh bại.
Nhưng giờ, con mắt trái của hắn sáng rực lên ánh đỏ, chứng tỏ, lãnh đạo tối cao của Liên Minh Nhân Loại đã nghiêm túc.
Trong chớp mắt, tầm nhìn của người đứng đầu liên minh đã nằm ngoài vũ trụ.
Trước mặt hắn, viên tinh cầu ngay dưới chân là thứ được cấu tạo từ vô số khái niệm khác nhau, nhiều tới nhìn qua cũng căng đau cả não.
Đứng trước vô số chuỗi thông tin, Nguyễn An Bình vẫn tinh chuẩn mà tìm tới dòng thuộc tính “kiên cố” của hành tinh.
Khi đã tìm được mục tiêu để cường hóa, người lãnh đạo tối cao của liên minh liếc nhìn về phía những viên thiên thạch và các tiểu hành tinh ở phương xa, thậm chí nhìn thẳng vào mặt trăng đã hóa thành tinh thể sau khi bị Hoàng Đế Của Ký Ức cải tạo lại.
Toàn bộ thuộc tính liên quan tới kiên cố được hắn rút ra, tăng cường cho mặt đất.
Cùng lúc đó, Nguyễn An Bình cũng gọi điện thẳng tới chỗ của Tô Vạn Kim.
“Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần giáng lâm rồi, khởi động dự án Nhân Đạo Đại Trận của ngươi đi, người anh em.”
Sau vài giây kể từ khi mệnh lệnh được vị lãnh đạo ban bố, từ góc nhìn trên bầu khí quyển, có thể thấy rõ từng cơn sóng vàng rực đang ập tới, muốn bảo hộ cả viên tinh cầu.
Và nơi cuối cùng được màn sáng trận pháp bao phủ tới, chính là pháo đài đen thuộc Diệt Thần Hội.
Có lẽ, đây không phải là sự trùng hợp, mà là sự kiện được người cố ý sắp đặt.
Bên dưới quảng trường đã rạn nứt thành vô số khối, Richard gương mặt vừa phẫn nộ nhưng cũng đầy hưng phấn, hắn nâng cao cánh tay phải lên, và để mặc nó bị thiêu đốt bên trong ngọn lửa đỏ của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần.
Một nắm đấm với ngọn lửa đỏ máu đang giáng thẳng vào đầu heo của thần, nhưng trong tích tắc, tốc độ của nó đã tăng nhanh tới tiệm cận ánh sáng.
Chỉ một đấm nhưng ẩn chứa bên trong sức mạnh hủy diệt tinh cầu, ngang ngửa một đòn tiện tay của cảnh giới thứ bảy!
Ngay lập tức trong dị không gian, Nguyễn An Bình cũng cảm nhận được sự uy h·iếp của đòn công kích nhìn qua có vẻ hời hợt ấy.
Cách vài trăm mét, Lâm Kình Thiên giờ này lông tơ dựng ngược, cảnh báo một mối nguy kinh hoàng sắp sửa ập tới.
Thiếu niên vội lùi về sau, vừa lui vừa điên cuồng thiêu đốt toàn bộ vận khí và mệnh khí, cố gắng vay mượn càng nhiều sức mạnh từ Tuyệt Diệt Ác Ma càng tốt.
Chỉ sau chưa đầy một giây, lửa tím bùng lên dữ dội, năng lượng hủy diệt thuần túy được ngưng tụ, cấu tạo thành tấm lá chắn trong suốt nhưng vững chắc trước mặt người thiếu niên.
Khi đã ẩn núp sau tấm chắn, ánh mắt Lâm Kình Thiên vẫn nhìn được đang có chuyện gì xảy ra.
Nắm đấm của tên thủ lĩnh Diệt Thần Hội giáng xuống, một vầng hào quang chói lóa lóe lên, cùng với nhiệt độ chẳng khác nào đối mặt với mặt trời rực cháy.
Từ phương xa, q·uả c·ầu l·ửa khổng lồ bùng lên, như muốn nhấn chìm cả thế gian vào trong sự hủy diệt.
May mắn, trước khi sức mạnh từ đòn t·ấn c·ông của cảnh giới thứ bảy kịp phát tán ra xa hơn, màn sáng của Nhân Đạo Đại Trận đã xuất hiện, ngăn cản thành công uy lực của v·ụ n·ổ.
Thậm chí, với sự bành trướng của màn sáng, q·uả c·ầu l·ửa đang nhỏ đi trông thấy.
Tuy vậy, với cú đấm có sức sát thương kinh khủng đó, cả tinh cầu rung chuyển dữ dội, lục địa rạn nứt, khí hậu còn chưa kịp ổn định được bao lâu nay đã phải biến đổi, khi cực bắc nam lại một lần nữa nghiêng lệch.
Cho tới khi Nhân Đạo Đại Trận hoàn toàn bao phủ khắp hành tinh.
Một cảm giác giống như núi đá cao đè nặng lên người xuất hiện, áp chế lại gần như toàn bộ thực lực của tất cả sinh linh siêu phàm trên thế giới.
Trong một lòng chảo khổng lồ, hay chính xác hơn là một miệng núi lửa nhân tạo.
Đứng giữa dòng dung nham nóng bỏng, Lâm Kình Thiên giờ này liên tục thở dốc.
Dù cho môi trường xung quanh có nóng bỏng tới mấy, thì mồ hôi lạnh vẫn liên tục lăn dài trên gương mặt của người thiếu niên.
Chút nữa, chỉ thiếu một chút nữa thôi là hắn đã hóa thành tro bụi bởi chính đối tác của mình.
May mắn, sức mạnh từ Tuyệt Diệt Ác Ma vẫn rất mạnh mẽ, lớp lá chắn bảo vệ hắn khi nãy không hề b·ị đ·ánh nát, mà nó đã tự biến mất khi thiếu niên không còn sức mạnh vận mệnh để duy trì.
Tuy cả người vẫn còn đang run lên vì sợ hãi, Lâm Kình Thiên vẫn hướng về phía thủ lĩnh Diệt Thần Hội mà gào to, oán trách.
“Quý ngài thủ lĩnh! Đòn vừa rồi ngài có cần phải ra tay nặng tới như vậy hay không hả?
Ngài nên biết, ta đã phải sử dụng gần như toàn bộ vận khí để phòng ngự trước dư ba đòn vừa rồi!
Nên chút nữa, ta muốn có thêm chút sức mạnh từ Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần để coi như bồi thường!”
Nghe được tiếng nói vọng ra từ sau lưng, Richard không hề tỏ ra nổi nóng, thậm chí, thủ lĩnh Diệt Thần Hội còn nâng tay, ra dấu là hắn đã biết.
Sau khi dùng một đòn suýt đánh vỡ cả tinh cầu đó, tâm tình của tên Đồ Tể Máu cũng đã bình tĩnh lại phần nào.
Cảm nhận được trong thân thể có một nguồn sức mạnh mênh mông, nhưng phía bên ngoài làn da có một luồng trường lực nặng nề như núi cao, vững vàng ngăn chặn lại phần lớn sức mạnh, chỉ để một phần nhỏ năng lực có thể được phát huy.
Không còn vĩ lực giơ tay nhấc chân là có thể đốt trời nấu biển, Richard giờ cau mày không mấy vui vẻ.
“Chậc, Nhân Đạo Đại Trận sao, ta cứ nghĩ là đám người bên liên minh sẽ bật trận pháp ấy lên ngay khi con heo này giáng lâm chứ?
Nhưng ai mà nghĩ ra được Liên Minh Nhân Loại phản ứng chậm như vậy, hại ta phải dùng gần như toàn bộ vận khí để vay mượn sức mạnh từ Sương Mù Cấm Kỵ.
Thôi kệ vậy, kế hoạch vẫn thành công là được.” – Thủ lĩnh Diệt Thần Hội không nhịn được mà nhổ nước bọt chửi bậy.
Hiện tại, đến cả một chức nghiệp giả có sức mạnh tương đương cảnh giới thứ bảy cũng đã bị trấn áp.
Nên dưới chân Richard, tình hình của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần cũng không khá khẩm hơn là bao.
Vừa nhập thân vào một thân xác tầm thường, lại không thể vận dụng được bao nhiêu thực lực do bị thiên đạo để mắt.
Và không lâu trước đó, thần lại bị màn sương trắng cắn nuốt gần như toàn bộ sức mạnh.
Giờ này, khi Nhân Đạo Đại Trận đã bao phủ khắp hành tinh, thì đến cả chút sức lực cuối cùng của thần cũng khó lòng vận dụng.
Thân tàn ma dại, chỉ với một nửa hộp sọ còn sót lại, tên tà thần dị giới cố ngẩng đầu, thều thào hỏi.
“Khụ, trận chiến này, ta đã thua.
Nhưng ta vẫn có một thắc mắc, tại sao ngươi lại có thể sử dụng được sức mạnh của ta chứ?”
Ngay từ đầu, thần chỉ hỏi vu vơ, và cũng chẳng cân nhắc đối phương có thể tiết lộ bí mật.
Nhưng bất ngờ, giọng nói của Richard thoải mái vang lên.
“Ta có thể sử dụng được sức mạnh từ ngươi cũng là chuyện đương nhiên mà thôi.
Vì chức nghiệp của ta vốn là Triệu Hoán Sư, và chỉ cần sửa đổi lại một chút thao tác, ta có thể được gọi là một ngự thú sư cũng không thành vấn đề.
Và ngay từ đầu, bộ thân thể ngươi đang nhập vào có thể xem như một con ngự thú của ta.
Như vậy, thông qua khế ước, ngự thú sư có thể cùng hưởng được sức mạnh từ sủng thú, chuyện này kỳ lạ lắm sao?” – Tên thủ lĩnh vô tư mà giải thích nghi hoặc.