ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 355. Phương thức triệu hoán cao quý nhất.

Chương 355: Phương thức triệu hoán cao quý nhất.

Khi nghe được bộ thân thể mà mình đang nhập thân chỉ là một con ngự thú trong tay người khác.

Không những vậy, sức mạnh của thần cũng đã được chia đều cho kẻ thù kể từ khoảnh khắc tiến vào Liên Minh Nhân Loại.

Giờ, dù chỉ còn một nửa đầu, nhưng ai cũng có thể thấy được một vẻ phẫn nộ khiến gương mặt của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần càng trở nên vặn vẹo.

“Tên c·hết tiệt! Đồ độc thần!

Ta là một vị thần của c·hiến t·ranh, máu tanh và quyền lực, là kẻ được hàng ngàn đế quốc tôn thờ, là bóng ma bao phủ hàng trăm ngàn trận mạc!

Và giờ, chỉ là một con sâu kiến nhỏ nhoi, thế mà ngươi cũng dám coi ta chỉ là một con thú nuôi trong nhà sao?”

Trước thái độ phản kháng giãy c·hết của vị thần đầu lợn, Richard nhìn vào và mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ châm biếm.

“Haha, xem ra bị đ·ánh đ·ập như vậy rồi, thế mà ngươi vẫn chưa nhận thức được địa vị của mình ở chốn nào nhỉ, con heo mập đáng ghét.”

Nói rồi, chỉ thấy thủ lĩnh Diệt Thần Hội nâng cao cánh tay phải của hắn lên.

Ngay lập tức, tên tà thần dị giới phải thót tim, nghĩ ra tên điên đó sẽ lại cho thần thêm một cú đấm nữa.

Trong tích tắc, đầu heo của thần đã nhắm chặt tất cả những con mắt lại, và thầm cầu nguyện trong lòng giây phút bị h·ành h·ạ sẽ qua nhanh.

Nhưng một giây, hai giây, ba giây,… cái cảm giác nóng rực khi gương mặt chịu một đòn ấy vẫn chưa hề xuất hiện.

Nghi hoặc, thần hé mắt nhìn ra, và thấy một hình xăm kỳ lạ đang dần được hình thành trên mu bàn tay của Richard.

Đó là một hình xăm kỳ lạ với hình dạng tương tự ba tia sét được cách điệu đầy gai góc.

Ngay khi nhìn vào hình xăm, một cảm giác không ổn lập tức xuất hiện trong lòng thần.

Còn chưa đợi Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần mở miệng hỏi, thủ lĩnh Diệt Thần Hội đã nhanh chóng mở miệng trước.

“Ta thân là chủ nhân, và là kẻ sở hữu của ngươi.

Nên tên nô lệ, ta lệnh cho từng tế bào trong thân thể ngươi chiến đấu chống lại nhau, và lệnh cho những phần thần hồn đã được chia tách cắn nuốt lẫn nhau.”

Nghe được những mệnh lệnh vô lý đó, vị thần đầu lợn giờ không cảm thấy bất cứ cảm giác bị chi phối nào.

“Hừm, đúng là một tên con người cuồng ngạo, người ta sai khiến nô lệ là con người, ai lại đi sai khiến mấy cái thứ vô tri bao giờ?”

Nhưng khi thần còn chưa đắc ý được vài giây, thủ lĩnh của Diệt Thần Hội đã nở một nụ cười đầy khinh bỉ.

“Ha, ngươi thì biết cái quái gì chứ con heo mập?

Ta là một Triệu Hoán Sư, mà triệu hoán sư không chỉ triệu hoán được những sinh vật hay con người từ dị giới, mà ta cũng có thể triệu hoán được v·ũ k·hí, nguyên liệu, và hàng tá vật thể khác.

Tuy không biết những người có chung chức nghiệp Triệu Hoán Sư như thế nào, nhưng ta sở hữu một kỹ năng cho phép lập khế ước với bất cứ thứ gì ta có thể chạm tay?

Và trong hơn 5 năm đầu kể từ ngày thức tỉnh sức mạnh, bên trong cái học viện như nhà tù đó.

Ngoài việc nghiên cứu ảo diệu trong trận pháp triệu hoán dị giới ra, thì điều duy nhất giúp ta giải trí là tập luyện khắc họa khế ước.”

Nghe tới đây, sắc mặt của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần lập tức biến sắc.

Dựa vào tinh thần lực rà quét, thần cũng nhanh chóng chứng kiến được những dấu ấn khế ước mà Richard nhắc tới.

Quả nhiên, những phù văn bé nhỏ vẫn luôn ẩn hiện trên từng tế bào của bộ thân thể thần có được từ Roel.

Không chỉ vậy, thần cũng nhận ra một sự thật đáng sợ, khi chỗ phù văn không rõ lai lịch cũng dần xuất hiện trên từng mảnh vỡ thần hồn.

“Từ,… Từ khi nào chứ?

Làm sao ngươi có thể tạo ra nhiều ấn ký như vậy chỉ trong vài phút chúng ta gặp mặt?”

Chứng kiến thái độ sững sờ trên cái đầu lợn rừng chỉ còn một nửa, Richard thở dài, ánh mắt hắn nhìn xa xăm vào bầu trời đã bị tro bụi che khuất.

“Chậc, thật đáng tiếc, thứ sức mạnh cho phép phân hóa ngàn vạn từ Sương Mù Cấm Kỵ đúng là tiện lợi, chỉ tiếc, ta không hề nắm nó trong tay mình.” – Thủ lĩnh Diệt Thần Hội thở dài đầy tiếc nuối.

Bên trong dị không gian, Nguyễn An Bình cũng phải ngạc nhiên, vì chính hắn cũng không ngờ được, vận mệnh hóa thân đi tới tận cùng Phân Hồn Quy Nhất Thuật của mình lại còn có thể được dùng như vậy.

“Tên Richard đó sử dụng sức mạnh từ ta để làm kéo cắt thần hồn con lợn lòi kia thì ta không nói, nhưng giờ, hắn biến đám phân thân sương mù kia hóa thành máy in cỡ siêu nhỏ luôn rồi.

Chắc thêm vài năm nữa, hắn dùng sức mạnh từ Sương Mù Cấm Kỵ xoa ra cả một dây chuyền sản xuất cũng không chừng.”

Vừa nói, Nguyễn An Bình không ngừng ghi chép lại tất cả những gì hắn chứng kiến làm tài liệu tham khảo.

Càng nhìn vào từng trang tài liệu, vị lãnh đạo chỉ có thể lắc đầu tiếc nuối.

“Chậc, giờ mà cứ để một thiên tài như hắn ta phản loạn thì đúng là một sự phí phạm.

Ta có nên đánh ngất đối phương, rồi lôi về căn cứ để tẩy não không nhỉ?”

Nghĩ tới khả năng hàng phục đối phương bằng vật lý, người đứng đầu Liên Minh Nhân Loại không nhịn được mà làm vài quẻ bói.

Khi nhìn vào tương lai, mọi nỗ lực hàng phục Richard đều kết thúc bằng sự thất bại, cùng c·ái c·hết của tên thiên tài phản nghịch.

“Quả nhiên a, một kẻ điên cuồng tới cực đoan như tên đó đã chuẩn bị cho những trường hợp xấu nhất có thể xảy ra.

Thật là một kẻ hung ác, không chỉ ác với người mà cũng ác với cả bản thân.

Ai mà ngờ được, trên đời lại có người theo con đường ngự thú mà “nghịch thiên”

tới vậy.

Tự mình là sủng thú của chính bản thân, và đặt một mệnh lệnh tuyệt đối, chỉ cần bị kẻ thù mạnh hơn cưỡng ép nô dịch thì quy tắc của khế ước có hiệu lực, tự hủy từ thể xác tới tận linh hồn luôn.”

Giờ, Nguyễn An Bình mệt mỏi thở dài.

Hắn biết, chuyện trực tiếp điều khiển Richard là bất khả thi, như vậy, nếu muốn chi phối thủ lĩnh của Diệt Thần Hội chỉ có thể gián tiếp sử dụng các yếu tố ngoại cảnh.

Nhìn vào tương lai, người lãnh đạo Liên Minh Nhân Loại lạnh lùng vạch ra từng đầu kế hoạch…

Trở lại thực tại.

Sau khi đã nhận ra bản thân gần như đã bị tên Đồ Tể Máu khống chế hoàn toàn, từng cơn đau dữ dội xuất hiện trên khắp thân thể vị thần đầu lợn.

Không dừng lại ở đó, dù cho thần hồn đã bị màn sương trắng đánh cho tan nát, nhưng tên tà thần dị giới vẫn cảm nhận được những mối liên kết yếu đuối của chúng với ý thức của thần.

Giờ, thông qua mối liên kết nhỏ yếu ấy, từng cảm giác đau đớn xuất hiện, khi từng mảnh thần hồn đang cắn nuốt lẫn nhau.

Và nếu quá trình cắn nuốt ấy không ngừng lại, đau đớn sẽ không phải là thứ duy nhất mà thần phải chịu đựng.

Vì chỉ cần những mảnh thần hồn tập hợp lại và có kích thước ngang ngửa với phần chủ hồn còn sót lại, một ý thức mới của thần sẽ được sinh ra.

Khi đó, một thần linh nơi dị giới có thể được đón vào trong nhà thương điên với tư cách của một bệnh nhân tâm thần phân liệt.

Trong lúc những suy nghĩ của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần đang bay cao bay xa, giọng nói như ác ma nói nhỏ của Richard tiếp tục vang lên bên tai thần.

“Ngươi chắc nhận ra tình thế của mình rồi nhỉ?

Theo như dự đoán của ta, chẳng mấy chốc thần hồn của ngươi sẽ phân liệt và dần tạo thành những ý thức có tư duy riêng biệt.

Khi đó, ta sẽ xé nát tất cả ý thức còn đang ngoan cố chống cự của ngươi, và nếu những phần tư duy ấy vẫn không chịu đầu hàng.

Như vậy, ta sẽ liên tục lặp lại quá trình tái tổ hợp thần hồn đó.

Sau hàng ngàn, hàng vạn lần, ta không tin không tìm ra được một ý thức của ngươi đầu hàng và ngoan ngoãn làm chó cho ta.”

Lạnh người trước viễn cảnh được đối phương vẽ ra, giờ vị thần đầu lợn lập tức kêu khóc.

“Không! Ngừng! Ngừng lại a!

Chủ nhân! Ta biết sai rồi!”

Với cái dáng vẻ hèn mọn khi than khóc cầu xin, vị tà thần dị giới nào còn giữ lại được một chút uy nghiêm của thần linh nữa.

Cùng lúc, trên gương mặt Richard cũng nở một nụ cười như ý.

Vì lúc này, thiên phú của tên Đồ Tể Máu cuối cùng cũng đã hoạt động.

Đánh Rồi Thần Phục (A cấp) chỉ cần đánh bại bất cứ sinh linh nào, hắn sẽ có thể nô dịch từ thân thể, linh hồn, cho tới tận ý chí của đối phương.

Sau khi gào khóc xin tha được vài giây.

Trong lòng Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần giờ vẫn đang âm ỉ một ngọn lửa phẫn nộ.

Xuyên suốt sự tồn tại dài dằng dặc, không biết đã trải qua bao nhiêu thời đại của thần, đây là lần đầu tiên thần cảm thấy khuất nhục tới vậy.

Nhưng những suy nghĩ muốn đâm lưng vị chủ nhân của mình còn chưa nổi lên được vài giây.

Chợt, thần có thể cảm nhận được, một hàng rào nhận thức đang dần được hình thành trong ý chí của mình.

Giờ này, sinh vật hình người đầu lợn ôm đầu khóc rống đầy thống khổ.

“Không, chuyện này là sao chứ?

Tại sao ta không thể nổi lên được bất cứ suy nghĩ muốn chạy trốn hay phản loạn nào?”

“A! Ngươi đã khống chế được vật chứa của ta, còn kiểm soát luôn phần lớn thần hồn của ta nữa!

Giờ thì đến chút ý chí còn sót lại, ngươi cũng muốn quản hay sao?

Chẳng lẽ, ngươi không có bất cứ sự tin tưởng nào ư?”

Trước từng lời kêu gào của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần, Richard vẫn lạnh lùng mà nhìn vào đối phương.

“Ngươi nói đúng, ta không tin bất cứ ai.

Kể cả khi ngươi đã bị khống chế hoàn toàn bởi thiên phú Đánh Rồi Thần Phục của ta nữa.”

Nghe vậy, vị thần từ dị giới run run ngẩng đầu, ngước nhìn ánh mắt của vị “chủ nhân”.

Nhưng ánh mắt đầy vẻ tội nghiệp của tà thần chẳng thể nào đánh động được một chút lòng trắc ẩn nào từ Richard, kẻ vốn chẳng còn tồn tại cảm xúc ấy.

“Ta vốn không đủ tự tin để đánh nát ý chí của một vị thần từ dị giới, nên giờ, với tư cách là chủ nhân.

Ta lệnh cho ngươi tự xóa đi chân linh, đánh tan thần hồn của chính bản thân ngươi.” – Một mệnh lệnh lạnh lùng được thủ lĩnh Diệt Thần Hội đưa ra.

Dù rất muốn kháng cự lại mệnh lệnh tự hủy, nhưng dưới quy tắc của thiên phú có đầu nguồn từ Bia Đá Giác Tỉnh.

Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần chỉ có thể răm rắp làm theo.

Không có bất cứ c·háy n·ổ hoặc hiệu ứng lòe loẹt nào.

Tên tà thần dị giới cứ như vậy mà gục ngã, để lại một bộ thể xác nằm liệt giữa biển dung nham.

Bước tới gần thân xác từng thuộc về Roel, Richard một tay nhấc bổng vật chứa của thần linh lên.

“Đem ngươi làm thuộc hạ là việc ta chưa bao giờ cân nhắc, vì thứ ta cần luôn chỉ là sức mạnh mà thôi.

Còn bây giờ.

Phương thức triệu hoán cao quý nhất… đó chính là dung hợp.”