ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 356. Vận mệnh của một vị thần.

Chương 356: Vận mệnh của một vị thần.

Đứng trên một biển dung nham vẫn còn đang sôi sục.

Ánh mắt Richard lúc này đầy vẻ say mê, nhìn vào cánh tay phải với những mạch máu căng phồng, ẩn chứa bên trong là thứ sức mạnh khổng lồ đang cuộn trào trong huyết quản.

Chỉ vài giây trước, trên cánh tay ấy còn cầm thân xác của Roel, vật chứa cho Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần.

Và hiện tại, chẳng còn thân xác nào ngoài một nắm tro tàn trong gió.

“Sức mạnh… cảm giác này thật đúng là thoải mái.

Không biết giờ thực lực của ta so với tên Trần Bình An đó, liệu ai là kẻ mạnh hơn đây?”

Ngay bên cạnh thủ lĩnh Diệt Thần Hội, một thiếu niên thấp bé nghe được cũng đành lắc đầu, khi đối tác của mình buông ra từng lời cuồng ngạo.

“Ngài thủ lĩnh, ta công nhận thực lực hiện tại của ngài đúng là rất mạnh.

Nhưng trong cảm nhận của ta, chừng đó vẫn còn là chưa đủ…”

Nói tới đây, giọng nói của người thiếu niên giống như bị chẹn họng.

Trong lòng Lâm Kình Thiên, hình ảnh của ngày hắn phải đào tẩu lại một lần nữa tràn về.

Tại chiều không gian nơi vận mệnh của Nguyễn An Bình tồn tại, hắn đã chứng kiến được đầu nguồn của những Vận Mệnh Hành Giả, hay chính là bảy tà thần vận mệnh.

Không những vậy, nếu thiếu niên nhớ không lầm, hắn còn chứng kiến được một hình bóng vĩ đại, một thực thể đã vượt qua tất cả ẩn sâu bên trong vận mệnh sư phụ mình.

Nhìn vào đứa nhóc cả người đang run như cầy sấy, mồ hôi đổ ra như mưa và sợ hãi khi nhớ về “Trần Bình An”.

Trong đầu Richard, tất cả suy nghĩ muốn bành trướng, nghĩ rằng mình là vô địch dần tiêu tan.

“Chậc, ta cứ nghĩ mình đủ mạnh để có thể thách thức người đứng đầu Liên Minh Nhân Loại này rồi.

Nhưng xem ra, hành trình mạnh lên của ta vẫn cần một khoảng thời gian dài nữa a.”

Sau tiếng thở dài của thủ lĩnh Diệt Thần Hội, bầu không khí trên bãi chiến trường giờ trở nên trầm lặng.

Theo như thỏa thuận từ trước đó, một người chiếm sức mạnh, người kia đoạt vận mệnh.

Trong tay Lâm Kình Thiên lúc này, có một đoàn khí hoàng kim mờ ảo tựa sương khói, chỉ nhìn qua, ai cũng nghĩ rằng nó có thể bay hơi bất cứ lúc nào.

Quả thực, nếu không phải chức nghiệp giả có thuộc tính liên quan nhiều tới vận mệnh, người thiếu niên cũng chưa chắc đã có thể rút ra và dự trữ được khí vận của một vị thần.

Tuy đã nắm trong tay chiến lợi phẩm, nhưng tên chức nghiệp giả trẻ tuổi giờ lại ngỡ ngàng, không biết nên xử lý như thế nào.

Phải biết, hai thứ sức mạnh vận mệnh là vận khí và mệnh khí tuy là dạng tồn tại có thể cảm nhận được, nhưng về cơ bản, chúng vẫn là những dạng năng lượng vô hình khó lòng kiểm soát.

Nhưng ở hiện tại, trước mặt Lâm Kình Thiên lại là khí vận nồng đậm tới mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Dạng tồn tại đặc biệt của vận mệnh như vậy, dù cho có là Nguyễn An Bình thì hắn cũng chưa bao giờ chứng kiến một sự tồn tại kỳ lạ tới vậy.

Cầm thứ vận mệnh của một vị thần trong bàn tay, Lâm Kình Thiên giờ cảm thấy vô cùng xoắn xuýt.

Ban đầu, thiếu niên tới chỉ là để hấp thu lượng vận khí khổng lồ của một thực thể hùng mạnh, nhưng hắn cũng không nghĩ ra mình có thể thu về dạng năng lượng chưa biết này.

Giờ, trước mắt hắn có hai lựa chọn.

Một là để thứ năng lượng vận mệnh này tiêu tan, và chấp nhận ra về với hai bàn tay trắng.

Thứ hai, chính là liều mạng đánh cược, đưa thứ năng lượng chưa biết kia vào thân thể, mặc dù chưa có bất cứ hiểu biết nào về nó.

Nếu là bất cứ nhân vật chính trong các bộ tiểu thuyết mạng, có lẽ Lâm Kình Thiên đã nóng đầu nóng não mà hấp thu luyện hóa vận mệnh còn sót lại của thần linh.

Nhưng là một trong vô số chức nghiệp giả còn sống sót sau Xích Triều, tính cách người thiếu niên dù có kiêu ngạo hơn phần lớn những người còn lại, thì suy cho cùng, hắn vẫn rất cẩn thận trước mọi thứ được bày ra trước mắt.

Vì vậy, không có gì bất ngờ khi sự lựa chọn của người thiếu niên là đáp án thứ nhất.

Cảm nhận được lựa chọn của tên cựu đệ tử, trong dị không gian, người đứng đầu Liên Minh Nhân Loại giờ cau mày không vui.

“Hừm, đệ tử, ngươi dù trong đầu có bao nhiêu cái kế hoạch muốn tạo phản chăng nữa, nhưng suy cho cùng, ngươi vẫn là hóa thân của ta.

Nên ngay từ đầu, ngươi chưa bao giờ có được lựa chọn của mình cả.”

Với tính cách của Nguyễn An Bình, hắn thường sẽ chẳng để tâm tới những chuyện không đâu.

Nhưng hiện tại, trong tay Lâm Kình Thiên là thứ vận khí được cô đặc gấp hàng triệu lần bình thường.

Dù cho không thể đem nó hấp thu gia tăng thực lực, như vậy, đó cũng là một mẫu vật nghiên cứu vô cùng quý giá.

Và tên cựu đệ tử của hắn muốn hủy đi một mẫu vật quý giá như vậy chỉ vì sợ hãi những điều không biết?

Sự phí phạm này làm Nguyễn An Bình phẫn nộ.

Ánh mắt người đứng đầu liên minh nhìn về phía Lâm Kình Thiên không còn là hờ hững như nhìn một công cụ, mà lạnh lùng chẳng khác nào đang nhìn vào một con chuột bạch thí nghiệm.

“Đệ tử, ta thấy ngươi khí vận cũng rất kinh người, là một trong những kẻ hiếm hoi sở hữu thiên phú vận mệnh mà trăm triệu người chưa chắc đã có một.

Nên nhìn kiểu gì, ngươi cũng có thể được gọi là “khí vận chi tử” đi.

Nên hãy cứ tự tin lên, cơ duyên đang ở ngay phía trước, ngươi từ bỏ thì sẽ phải hối hận cả đời.”

Từng lời nói của Nguyễn An Bình xuyên qua tầng vách ngăn cực mỏng giữa thực tại và dị không gian.

Rồi chúng nhẹ nhàng rót vào tai người thiếu niên, khiến đứa trẻ cảm thấy những giọng nói vang lên trong đầu chính là những ý tưởng sinh ra trong tiềm thức của mình.

Ban đầu, vẫn có thể thấy được một vẻ do dự, sợ sệt trên mặt Lâm Kình Thiên.

Thiếu niên liên tục tưởng tượng vô số những viễn cảnh đáng sợ, như thu nạp lượng lớn khí vận có thể khiến bản thân p·hát n·ổ như một quả bom, hoặc tự dưng biến thành dáng vẻ của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần từ lúc nào chẳng hay.

Từng nỗi sợ nảy sinh trong lòng, khiến hắn muốn ném thứ vận khí mình vất vả có được tan biến vào trời đất.

Nhưng khi nghĩ tới kế hoạch, nghĩ tới số lượng vận khí khổng lồ mà mình đã tiêu tốn trong trận chiến lần này.

Cảm giác không cam tâm dần nổi lên trong lòng Lâm Kình Thiên.

“Hừm, cơ duyên đã ở ngay trước mắt rồi, ta còn phải sợ đầu sợ đuôi làm gì chứ?

Với lại, nếu như có vấn đề gì xảy ra, ta có thể hoán đổi vận mệnh, để cho một kẻ khác nhận lấy hậu quả của hành động lần này là được.

Và nếu thứ ta cầm trong tay là vận mệnh của thần.

Như vậy, bản chất của chúng vẫn chỉ là vận khí và mệnh khí mà thôi.

Nên ta còn sợ cái gì đây nữa?”

Sau một hồi bị những “ý tưởng” xuất hiện trong đầu mình xúi giục.

Ánh mắt Lâm Kình Thiên chợt trở nên hung ác.

Không chần chờ, thiếu niên đặt thẳng vận mệnh của một vị thần vào trong thân thể.

Ngay lập tức, một cảm giác giống như bóng bay sắp nổ tung xuất hiện trong lòng, khiến thiếu niên hoảng sợ, biết chuyến này không ổn rồi.

Trên da thịt của Lâm Kình Thiên, từng vết rạn nứt liên tục xuất hiện, khiến hắn như một món đồ sứ có thể tan vỡ bất cứ lúc nào.

Đúng như suy đoán của Nguyễn An Bình từ trước, thứ tên cựu đệ tử thu hoạch được là một dạng vận khí và mệnh khí cô đặc tới hiện hình.

Đáng lẽ ra, bất cứ sinh linh nào cũng có thể hấp thu vô hạn thứ sức mạnh vận mệnh ấy mới đúng.

Vì trên đời, chỉ thấy người ra đi vì xui xẻo, nào có ai bỏ mạng vì quá may mắn?

Nhưng ở trường hợp của Lâm Kình Thiên, đây lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.

Kể từ sau khi thử đánh cắp vận mệnh từ sư phụ mình, hắn đã bị vận mệnh phản phệ, khiến việc sử dụng thiên phú Nghịch Thiên Cải Mệnh (SSS cấp) phải hạn chế.

Khi tiếp nhận một lượng lớn vận mệnh như vậy, những v·ết t·hương còn chưa lành đã tái phát, khiến Lâm Kình Thiên muốn sống không được, muốn c·hết không xong.

Trong tình cảnh ngặt nghèo đó, thiếu niên cắn chặt răng, nghĩ cách thoát khỏi tình trạng phản phệ này.

Chợt, những âm thanh nhỏ nhẹ lại xuất hiện, và một ý tưởng nảy lên, soi cho hắn một con đường sáng.

Lăn lộn trên dung nham, cố gắng chịu đựng từng cơn đau, Lâm Kình Thiên hướng mặt lên bầu trời, thét lớn.

“Tuyệt Diệt Ác Ma, ta cần càng nhiều sức mạnh hơn!

Lấy khí vận mà ta có được từ một vị thần, ta muốn trao đổi tất cả để tăng cường thực lực!”

Vừa gào thét, thiếu niên vừa sử dụng toàn bộ vận khí cùng mệnh khí, tạo ra liên kết vận mệnh bền chặt nhất nối tới thực thể thần bí.

Trong thoáng chốc, Lâm Kình Thiên chợt thấy được bóng hình của một ác ma khổng lồ ẩn hiện trong tầm nhìn vận mệnh, gương mặt và phần lớn ngoại hình của đối phương đều bị che khuất bởi những ngọn lửa tím tuyệt diệt liên tục bùng cháy.

Thứ duy nhất thiếu niên ấn tượng về thực thể ấy là một nụ cười đầy điên loạn.

Mỗi lần nghĩ tới nụ cười của ác ma, trong lòng hắn lại không nhịn được mà nhớ tới nụ cười nham hiểm của người sư phụ cũ.

Nhưng không còn thời gian cho hắn suy nghĩ nhiều.

Một luồng sức mạnh mênh mông từ hư không tràn tới, khiến khí tức của Lâm Kình Thiên càng lúc càng kinh khủng.

Từng ngọn lửa tím của tuyệt diệt bùng lên, một ngọn lửa không đem lại nhiệt độ cao, mà trái lại, chỉ cần ánh tím của nó lan tràn tới đâu, mọi loại năng lượng đều bị hấp thu và biến mất không một dấu vết.

Bằng mắt thường, có thể thấy biển dung nham nâng đỡ người thiếu niên giờ đang nhanh chóng nguội lạnh.

Cảm nhận thực lực của mình đang gia tăng qua mỗi phút, mỗi giây.

Lâm Kình Thiên cười mỉm, cảm thấy cuộc giao dịch lần này là đáng giá như vậy.

Nhưng không biết từ lúc nào, thủ lĩnh Diệt Thần Hội đã cách xa cả trăm mét, và nhìn về phía người thiếu niên với ánh mắt đầy ghét bỏ.

“Này, nhóc, nếu ngươi không dập tắt cái ngọn lửa tím đáng ghét đó đi thì chúng ta có thể khai chiến bất cứ lúc nào.”

Nghe được lời Richard nói, thiếu niên hít thở sâu để bình phục nỗi lòng.

Kể cả khi không được đối phương nhắc nhở, Lâm Kình Thiên cũng sẽ làm như vậy.

Vì giờ, hắn có thể cảm nhận được những đám mây lôi kiếp đã dần hình thành ngay trên đầu mình.

“Chậc, có vẻ thiên đạo không thích sức mạnh từ Tuyệt Diệt Ác Ma cho lắm.” – Người trẻ tuổi lắc đầu, thở dài như một ông cụ non.

“Mà đáng tiếc thật, khi nãy ta chỉ dùng được 1 phần khí vận của thần linh để trao đổi, nhưng 9 phần còn lại không biết đã tan biến đi đâu rồi.”