ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 357. Là ta cũng phải chơi chết đám ăn tàn phá hại này.

Chương 357: Là ta cũng phải chơi chết đám ăn tàn phá hại này.

Trong lúc Lâm Kình Thiên đang tiếc nuối không thôi, khi nghĩ rằng phần lớn khí vận hắn thu được đã hoàn toàn tan biến.

Thì tại dị không gian, bên trong căn phòng thí nghiệm.

Nguyễn An Bình hiện tại đang mỉm cười đầy thích thú, khi nhìn vào thứ vận mệnh đang cuốn quanh người mình như dòng nước chảy.

“Quả nhiên đúng như ta đã nghĩ, thứ năng lượng mà Lâm Kình Thiên thu được chính là vận khí và mệnh khí đã cô đặc đến vật chất hóa.”

Tự dưng nhặt được của hời, người đứng đầu liên minh giờ trong lòng lâng lâng, như người đi đường tự dưng nhặt được tiền tỉ.

Phải biết, dù không phải toàn bộ khí vận có được từ Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần.

Nhưng chừng đó cũng ngang ngửa khí vận của liên minh trong hàng ngàn năm, nếu giữ nguyên hiện trạng.

Không chần chờ, Nguyễn An Bình lập tức truyền nguồn khí vận mênh mông ấy vào trong Vận Mệnh Dẫn Lối, tăng cường sức mạnh cho các tà thần được chính hắn sáng tạo.

Trước đó, liên kết giữa hắn và các hóa thân vô cùng lỏng lẻo, như chiếc cầu treo gỗ bắc qua vách vực sâu.

Dù đám vận mệnh hóa thân của hắn có thực lực kinh khủng, và luôn sẵn sàng bơm thêm nhiều sức mạnh để nịnh nọt, dụ hoặc bản tôn lựa chọn con đường của mình.

Nhưng chiếc cầu treo đơn sơ bằng vận khí, rõ ràng không đủ vững chắc để vận chuyển quá nhiều sức mạnh cùng lúc.

Thậm chí, để duy trì sự cân bằng, cả bản tôn lẫn hóa thân đều phải kiềm chế hết mức, không cho quá nhiều sức mạnh đi qua.

Vì chỉ cần một giây mất cân bằng, rất có thể liên kết giữa hai bên sẽ hoàn toàn bị chặt đứt.

Khi đó, Nguyễn An Bình nhiều khả năng sẽ mất đi vĩnh viễn một vận mệnh hóa thân.

Ngược lại, tà thần vận mệnh cũng mất đi khả năng được bản tôn lựa chọn, để trở thành “chính hắn” vào tương lai xa xôi nào đó.

Nhưng giờ, khi có thêm “nguyên vật liệu” là vận mệnh của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần.

Một liên kết mới, mạnh mẽ, bền vững hơn cũng được xây dựng và hoàn tất trong tích tắc.

Ngay lập tức, Nguyễn An Bình thấy được hình dạng những vận mệnh hóa thân của hắn đang dần trở nên rõ ràng.

Từ giờ trở đi, khi hắn và các Vận Mệnh Hành Giả muốn mượn sức từ những tà thần này, số lượng vận khí họ cần chi trả cũng sẽ giảm đi được phần nào.

Đồng thời, nếu lúc trước, giới hạn cao nhất mà Nguyễn An Bình có thể mượn sức từ các hóa thân cùng lắm là hai đại cảnh giới.

Còn hiện tại, nhờ vào một cầu nối vững chắc, hắn có thể tạm thời vay mượn sức mạnh chênh lệch ít nhất ba đại cảnh giới, từ những “chính mình” đã thành đạo trong các tuyến thời gian khác.

Nhưng để mượn được thực lực nghiền ép mọi đối thủ như vậy sẽ luôn cần phải trả giá cao.

Và cái giá hắn cần trả chính là sự tan vỡ của những cầu nối vừa được xây dựng.

May mắn, loại bí thuật liều mạng đó sẽ không khiến mối liên kết giữa Nguyễn An Bình và vận mệnh hóa thân của hắn tan biến, khi vẫn tồn tại một cầu treo gỗ kết nối hai bên.

Với bảy tà thần vận mệnh, thì tương ứng, hắn cũng sẽ có bảy lần mượn sức từ các hóa thân ấy.

Sau một hồi dùng vận mệnh của thần linh, cải tạo lại chính bản thân mình.

Trên gương mặt vị lãnh đạo tối cao của Liên Minh Nhân Loại, một vẻ tham lam dần xuất hiện.

“Chỉ là một tên Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần, thế mà cũng có một lượng lớn sức mạnh vận mệnh như vậy.

Giờ, ta rất tò mò, nếu như ta xử lý toàn bộ thần linh bên phía Oreka đại lục, ta có thể kiếm được bao nhiêu đây?” – Nguyễn An Bình vừa xoa tay như ruồi vừa nói.

Nhưng hắn chợt nhận ra, dù cho có tham tới mấy mà không tìm được lối tới Oreka đại lục thì cũng là vọng tưởng.

Chẳng khác nào trăng trong gương, hoa trong nước.

“Chậc, thôi vậy, ta không cần bó buộc tầm nhìn của mình trong một thế giới làm gì, dù sao, tại liên minh vẫn còn có hàng ngàn thế giới đang giáng lâm.

Và có khi, ta tìm được nguồn tài nguyên tương ứng trong vô số thế giới đó cũng không chừng.”

Sau khi tự thôi miên bản thân bằng luận điệu “không ăn được nho thì nói nho xanh”.

Nguyễn An Bình dần bình tĩnh lại và suy ngẫm.

“Hừm, ta cảm giác, mình vừa bỏ quên điều gì đó rất quan trọng, rất đáng nghi thì phải.”

Nghĩ mãi vẫn chưa tìm ra đáp án, vị lãnh đạo này lập tức kết nối với Hoàng Đế Của Ký Ức, lấy khả năng tính toán cùng kho lưu trữ ký ức từ vận mệnh hóa thân này, để tìm ra điều bất thường mà hắn đã bỏ sót.

“Khi ta cố dùng giọng nói để điều khiển tâm trí Lâm Kình Thiên, đáng lẽ ra, bản tôn như ta phải có quyền chi phối tuyệt đối với cái hóa thân đó.

Như vậy, tại sao thằng nhóc đó vẫn có thể nổi lên được một vài suy nghĩ đi ngược với mệnh lệnh của ta?”

Tìm ra được nút thắt, ngay lập tức, một lớp màng về nhận thức giống như phá toái trong đầu óc Nguyễn An Bình.

“Phải rồi! Đây chính là điểm bất thường mà ta đã quên không để ý tới.”

“Như vậy, có ai đó, hoặc thứ gì đã can thiệp vào nhận thức của ta đây?

Nếu có một thực thể cũng điều khiển Lâm Kình Thiên, khiến thằng nhóc để mặc vận mệnh của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần tan biến vào trời đất.

Khi đó, ai mới là người hưởng nhiều lợi ích nhất?”

Trong đầu Nguyễn An Bình, vô số những đáp án khác nhau liên tục xuất hiện và dần bị loại bỏ.

Nhưng rồi, khi hắn chứng kiến những đám mây lôi kiếp vẫn còn chưa tiêu tan.

Giờ, người lãnh đạo Liên Minh Nhân Loại cũng đoán được một thực thể khác muốn nhúng tay vào kế hoạch này.

“Khi vận mệnh của một vị thần tiêu tán.

Nhìn qua, có vẻ thứ bảo vật quý giá như vậy đã bị phí phạm để tan biến vào không gian.

Tuy khí vận tiêu tan như sương khói, nhưng suy cho cùng, sương khói không hề biến mất, mà nó chỉ trở thành một phần trong vòng tuần hoàn của thế giới.

Như vậy, kẻ xúi giục Lâm Kình Thiên để mặc vận mệnh thần linh tan biến,… chính là thiên đạo.”

Nghĩ tới đây, có thể thấy sắc mặt Nguyễn An Bình dần trở nên âm trầm.

“Dạo gần đây, thế giới ý chí càng lúc càng thông minh hơn thì phải.

Chậc, đây cũng không phải điều tốt lành gì a.” – Người đứng đầu Liên Minh Nhân Loại than ngắn thở dài.

Hắn than thở như vậy không phải vì lo ngại đoạt thức ăn trước miệng cọp, khi đã chiếm lấy hơn 9 phần khí vận mà thiên đạo mong muốn.

Cái mà Nguyễn An Bình lo lắng là thiên đạo có thái độ không hề tốt đẹp với các chức nghiệp giả.

Dù sao vẫn chưa tới nửa giờ kể từ lúc hắn bói toán thành công, thấy được tiên đạo giáng lâm, nên vẫn còn nhớ như in cảnh tượng Liên Minh Nhân Loại khổng lồ sụp đổ.

Trong con mắt lãnh đạo tối cao của liên minh dần nổi lên sát khí.

Sát khí của hắn không nhắm tới bất cứ ai, mà nó dành cho chính thiên đạo của thế giới này.

“Phải rồi a.

Nếu những gì ta chứng kiến là tương lai, là định mệnh.

Như vậy, mục đích cuối cùng mà thế giới ý chí nhắm tới chính là tiên đạo giáng lâm, để thời đại tu tiên kéo tới.

Nhưng chỉ nhìn qua, ta cũng thấy được viễn cảnh đó là chuyện không thể nào.”

“Nếu đống tiểu thuyết của cha mẹ ta miêu tả không sai.

Thì tu tiên giả cần có tư chất tốt để đạp vào cánh cửa tu hành, cần ngồi bế quan nhiều năm để có được sức mạnh.

Nhìn lại một hướng khác thì cánh cửa dành cho chức nghiệp giả lại thấp hơn rất nhiều.

Không cần linh căn, thể chất hay huyết mạch đặc thù nào.

Chỉ cần là con người và chạm được vào Bia Đá Giác Tỉnh, họ sẽ lập tức có trong tay chức nghiệp và thiên phú, cùng những chỉ số đủ để biến người phàm thành siêu nhân trong tích tắc.

Nếu ta đoán không sai, có lẽ, chỉ với thời gian chưa đầy một giây, các chức nghiệp giả đã có thể sánh ngang Luyện Khí tu sĩ, đạt thành tựu mà người tu hành cần tốn nhiều năm để hoàn thành.

Và đánh quái thăng cấp vốn là một công năng bình thường của chức nghiệp giả, nhưng đặt ở bên tiên đạo, thứ này có thể được xem như một loại “kim thủ chỉ”.

Đó còn chưa kể, các chức nghiệp giả còn có thể tu luyện, đánh bóng từng chỉ số, khiến ai cũng thuộc dạng thiên tài chuyên vượt cấp chiến đấu.

Có đường tắt tăng cường sức mạnh nhanh như vậy, ai muốn đi theo con đường tu tiên mà thiên đạo chọn?” – Nguyễn An Bình không ngừng phân tích.

“Để đánh vỡ thế cục, thế giới ý chí chắc chắn sẽ phải lên một kế hoạch nhằm phá vỡ Liên Minh Nhân Loại, ngăn chặn ảnh hưởng từ Bia Đá Giác Tỉnh.

Và ta, người vừa là chủ nhân của bia đá, vừa là lãnh đạo đứng đầu liên minh…”

Nghĩ tới đây, Nguyễn An Bình cũng phải trầm mặc.

Những phân tích trên, kết hợp thêm với việc hắn vừa đoạt vận mệnh tà thần mà thiên đạo đã để ý.

Có dùng đầu ngón chân, vị lãnh đạo của liên minh cũng có thể đoán được, hắn giờ đã rơi vào danh sách đen của thế giới ý chí.

Hiện tại, dù đã rất mạnh chăng nữa, nhưng Nguyễn An Bình cũng tự biết bản thân, hắn giờ không đáng để làm đối thủ của cả một thế giới.

Nên tránh voi chẳng xấu mặt nào.

“Để giải quyết được vấn đề này, có lẽ nên bắt đầu từ lý do thiên đạo muốn xóa bỏ thể hệ chức nghiệp giả…”

Chợt, Nguyễn An Bình dần nhớ lại chỗ tài nguyên khổng lồ mà hắn đã tiêu tốn, để có thể bồi đắp lên thực lực kinh khủng, tương đương hàng triệu pháp sư cấp độ hai cộng lại.

Và trong Liên Minh Nhân Loại, tất cả chức nghiệp giả không ít thì nhiều đều bỏ ra tài nguyên để nâng cấp chỉ số.

“Chậc, nếu đám chức nghiệp giả chúng ta đánh quái thăng cấp như bình thường, có lẽ thế giới ý chí sẽ mở một con mắt, nhắm một con mắt.

Nhưng một khi chúng ta bắt đầu tu luyện, lượng tài nguyên cần phải tiêu tốn…

Ai nha, nếu ta là thiên đạo, ta cũng phải chơi c·hết cái thể hệ tu hành như nuốt vàng này.”

Sau một hồi suy nghĩ mà vẫn chưa tìm được phương án để điều hòa, Nguyễn An Bình cũng hất bàn vì hết kiên nhẫn.

“Thôi mặc kệ vậy, đi được tới đâu thì hay tới đó.

Còn giờ, thân là người đứng đầu liên minh, ta cũng nên đi dạo một vòng qua chiến trường một lát.”

Trên bình nguyên hắc diệu thạch, nơi vài phút trước vẫn còn là đại dương dung nham.

Khi Richard cùng Lâm Kình Thiên đang dần làm quen với thực lực hiện tại.

Chợt, từng tiếng vang như sấm nổ bên tai làm đất trời rung chuyển.

Hai người ngẩng đầu, thấy được từng vết rách đang nhanh chóng lan tràn.

“Chậc, lãnh đạo của chúng ta đúng là quá chậm a.

Gần 10 phút trôi qua kể từ khi con heo mập giáng lâm thì ngài mới thò mặt tới.” – Richard ngước nhìn nơi Nguyễn An Bình chuẩn bị xé rách không gian mà lắc đầu.