Chương 10: Lại một tương lai mới
Mười con hỏa mãng xà rực lửa cuốn lấy nhau, điên cuồng nghiền ép mục tiêu ở giữa. Nhiệt độ tại lõi quả cầu lửa ấy không ngừng tăng vọt, từ một ngàn, hai ngàn rồi lên đến ba ngàn độ...
Dù đứng ở khoảng cách khá xa, Nguyễn An Bình vẫn cảm nhận rõ sức nóng kinh người. Hắn biết rõ nếu cứ tiếp tục duy trì loại sức mạnh này, ngay cả bản thân kẻ thi triển là hắn cũng sẽ bị thiêu thành tro bụi. Việc một pháp sư t·ử v·ong vì chính ma pháp của mình thật sự là một trò cười không hơn không kém.
Vì vậy, chỉ bằng một ý niệm, những con hỏa mãng nhanh chóng hạ nhiệt rồi tan biến vào hư không, để lại một vùng đất đã bị nung chảy thành dung nham.
Chứng kiến ma pháp uy lực như thế, đám gián điệp từ các thế lực thù địch đang rình rập quanh lãnh địa Ngọc Lục Bảo đều phải kinh hãi, lập tức dẹp bỏ ý định á·m s·át vị thiên tài này. Chúng nhận ra rằng, dù đứa trẻ tám tuổi này mới bước chân vào ngưỡng pháp sư cấp một, nhưng nếu xét về sức mạnh ma pháp thuần túy, hắn đã có thể sánh ngang với pháp sư cấp hai — tương đương với những kẻ mạnh nhất trong hàng ngũ gián điệp tại đây.
Kẻ có tâm địa á·m s·át thì sợ không đánh lại, sợ b·ị b·ắt sống rồi khiến bá tước Nguyễn An Thành nổi giận dẫn đến c·hiến t·ranh toàn diện. Còn những pháp sư cấp hai có đủ thực lực gây uy h·iếp thì lại không có gan ra tay, bởi y sợ viễn cảnh bị một đứa trẻ tám tuổi g·iết ngược. Suy cho cùng, pháp sư cấp hai đã là những người có chút danh tiếng, không còn là loại tốt thí có thể tùy ý hy sinh. Việc đặt cược sinh mạng và danh dự để đổi lấy mạng của một kẻ ngang hàng với mình rõ ràng là một cuộc giao dịch không hề có lợi.
Chưa kể trong lâu đài Ngọc Lục Bảo này, ngoài đám gian tế còn có rất nhiều gia thần trung thành của Nguyễn An Thành. Tổng hợp tất cả yếu tố đó khiến những kẻ nằm vùng không ai dám manh động.
Tuy nhiên, thông qua biểu hiện vừa rồi, thám báo của các thế lực đều có chung một nhận thức: Ma pháp trụ cột của Nguyễn An Bình bao gồm Hỏa Cầu Thuật, một ma pháp liên quan đến loài rắn chưa rõ tên và một loại sức mạnh bí ẩn khác vẫn đang được giấu kín. Việc truyền tin tức này về cho chủ nhân phía sau đã được coi là một thành công rực rỡ.
Khi không còn cảm nhận được những ánh mắt đầy sát ý xung quanh, Nguyễn An Bình mới thấy toàn thân thoải mái hơn đôi chút. Thế nhưng ngay lúc này, hắn chợt nhận thấy Chiêm Tinh Thuật — một trong những pháp thuật trụ cột của mình — đang có phản ứng dữ dội.
Chưa kịp kiểm tra xem có vấn đề gì, một viễn cảnh tương lai mới đã lập tức hiện ra ngay trước mắt hắn.
"Không lẽ lại nữa sao?"
Đột nhiên, Nguyễn An Bình nhận ra điểm khác biệt. Trong trạng thái đặc biệt này, hắn đã có thể nói chuyện và cử động. Trước kia, mỗi khi nhìn thấy tương lai, hắn chỉ có thể đứng yên như một pho tượng, lặng lẽ quan sát mọi thứ diễn ra. Nhưng hiện tại, hắn không chỉ có thể lên tiếng mà còn có thể tự do đi lại trong viễn cảnh ấy.
Nếu là trước đây, hẳn hắn đã mất bình tĩnh trước phát hiện kinh người này. Nhưng sau chuỗi ngày trải qua hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, đứa trẻ ấy đã nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. Hắn hiểu rằng tương lai mình nhìn thấy tuy là tai ương, nhưng nó sẽ chỉ thực sự trở thành thảm họa nếu hắn không nhìn thấu được định mệnh không thể tránh khỏi kia.
Trong viễn cảnh này, Nguyễn An Bình thấy bản thân đã trở thành một thiếu niên khoảng mười bốn đến mười sáu tuổi, khoác trên mình bộ giáp toàn thân vô cùng chắc chắn. Xung quanh hắn vẫn là tòa lâu đài của gia tộc, nhưng giờ đây kiệt tác ấy lại đang chìm trong khói lửa mịt mù.
Pháo đài Ngọc Lục Bảo đã bị công phá, cha hắn không rõ tung tích. Thật khó để xác định người đó có còn trên chiến trường này hay không, khi bao quanh vị thiếu niên là hàng trăm chiến binh hung hãn. Nhìn trang phục của chúng, có thể thấy rõ chúng đến từ đủ mọi thế lực: chính nghĩa có, tà ác có, lính đánh thuê hay quý tộc sa sút đều đủ cả. Tương lai khốc liệt hiện ra rõ mồn một khi cả gia tộc của hắn bị quần hùng vây công.
Chứng kiến cảnh tượng này, Nguyễn An Bình không khỏi hoài nghi. Dù đã xuyên không vào một thế giới giả lập tương tự như trò chơi, nhưng vận xui bị cả thế giới nhắm vào của cha mẹ hắn vẫn chẳng hề thay đổi.
Hắn muốn đi xa hơn để tìm hiểu kỹ những gì đã xảy ra, nhưng khi vừa bước quá trăm bước, một bức tường không khí vô hình hiện ra ngăn cản. Thấy giới hạn của góc nhìn định mệnh, Nguyễn An Bình đang định đổi hướng tìm thêm manh mối thì một lực kéo khủng khiếp ập tới. Viễn cảnh chiến trường trước mắt vỡ vụn như gương soi, hắn lập tức bị kéo trở về thực tại.
Sau khi tận mắt chứng kiến tương lai tăm tối ấy, gương mặt đứa trẻ không còn chút hưng phấn nào của một kẻ vừa tu luyện thành công ma pháp cấp hai. Về thảm cảnh kia, hắn đã có một vài suy đoán. Nguyên nhân rất có thể bắt nguồn từ những thí nghiệm bí mật dưới tầng hầm lâu đài bị bại lộ.
Hắn vẫn còn nhớ rõ những cảnh tượng kinh khủng khi mới đặt chân đến thế giới này. Những nghiên cứu máu tanh, trái với luân thường đạo lý như vậy, thì việc lãnh địa Ngọc Lục Bảo bị vây công cũng không có gì lạ.
Tuy nhiên, Nguyễn An Bình không có ý định can thiệp hay ngăn cản cha mình dừng các thí nghiệm đó lại. Hắn hiểu rằng dù có cố gắng thay đổi thế nào, việc các thế lực tìm đến cửa vẫn là điều tất yếu. Nhưng tương lai ấy không có nghĩa là lãnh địa Ngọc Lục Bảo sẽ hoàn toàn bị hủy diệt. Chiến tranh xảy ra luôn có ba kết quả: thắng, hòa hoặc bại. Kết cục thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào bản lĩnh của đôi bên.
Chỉ cần hắn trở nên mạnh mẽ hơn, hắn có thể nắm chắc phần thắng trong tay.
Nghĩ đến đây, đứa trẻ tám tuổi bỗng tràn đầy quyết tâm. Hắn không dừng lại ở sân tập nữa, cũng chẳng bận tâm đến những kẻ đang rình rập. Với Nguyễn An Bình, hắn luôn tin vào khả năng tiên tri của mình như một lời nguyền định mệnh. Mọi thứ hắn nhìn thấy đều không thể tránh khỏi, và việc hắn xuất hiện trên chiến trường sáu năm sau mà không có lấy một v·ết t·hương cũng chính là một phần của định mệnh đó.
Nếu bây giờ có kẻ địch nào nhảy ra gây thương tích cho hắn, đó lại là tin tốt, vì điều đó chứng tỏ vận mệnh có thể b·ị đ·ánh vỡ.
Khi hắn đi ngang qua đám hầu cận và những tên lính đánh thuê mới gia nhập, tất cả đều cảm thấy bối rối. Không một ai dám ra tay trước một đứa trẻ có đôi mắt đầy áp lực như vậy. Có vài kẻ nảy sinh ý định hành thích, nhưng chẳng hiểu sao lại cảm thấy bất an, sau vài giây ngập ngừng liền lập tức từ bỏ.
Nguyễn An Bình hiên ngang đi qua những góc sân, băng qua các hành lang dưới ánh nhìn của bầy lang sói xung quanh. Nhưng cuối cùng, mọi thứ vẫn bình yên vô sự.
"Quả nhiên là vậy..." Vị quý tộc nhỏ tuổi thở dài một tiếng đầy u uất. "Vận mệnh thật không dễ dàng b·ị đ·ánh vỡ như thế."
Nếu cuộc đời là một cuốn tiểu thuyết thì vận mệnh chính là ý chí của tác giả. Nó kiềm chế mọi thứ, khiến dòng thời gian dù chảy trôi thế nào, những con cá trong đó có vùng vẫy ra sao cũng đều phải hội tụ về một điểm duy nhất.
Không suy nghĩ thêm nữa, người kế thừa lãnh địa Ngọc Lục Bảo lập tức lao vào thư viện của pháo đài — nơi mà vài hôm trước hắn từng thề sẽ không bao giờ quay lại. Học tập quả thực đáng sợ, nhưng thứ đáng sợ hơn chính là sự bất lực do thiếu hụt sức mạnh. Pháp sư muốn mạnh mẽ bắt buộc phải nắm giữ nhiều tri thức hơn. Vì vậy, dù có đau khổ hay ám ảnh đến đâu, đứa trẻ ấy vẫn phải dốc sức mà học.
Mọi hành động bất thường của Nguyễn An Bình đều được thám tử các phương ghi lại không sót chi tiết nào.
Từ trên tháp cao, bá tước Nguyễn An Thành mỉm cười nhìn bóng dáng con trai mình từ xa:
"Chậc, tính tự giác của thằng nhóc này khá đấy chứ? Xem ra ta không cần phải dùng đến roi vọt để thúc ép nó học hành nữa rồi."