Chương 9: Tơ Tuyến Ma Pháp
Suy đi tính lại, Nguyễn An Bình cảm thấy rất khó tìm được loại ma pháp nào hoàn toàn hợp ý mình.
Nếu y sử dụng ma pháp khôi phục, nhưng khi trở lại thế giới thực mà cha mẹ đã không còn thì cũng vô dụng. Nhưng nếu tu luyện ma pháp tử linh để hồi sinh người chết, mà cha mẹ y vẫn còn giữ được một hơi tàn thì cũng chẳng để làm gì. Thậm chí, hai người họ còn có thể mắng y một trận nếu dám để họ tồn tại dưới hình thái của những sinh vật tử linh kinh tởm.
Sau một hồi cân nhắc, lục tìm lại tất cả những kiến thức ma pháp còn lưu giữ trong đầu, cuối cùng Nguyễn An Bình cũng tìm ra được loại ma pháp thích hợp nhất.
Tơ Tuyến Ma Pháp – một loại pháp thuật vốn bị xem là tầm thường, rất ít khi được các pháp sư chính thống để mắt tới.
Về mặt chữa thương, loại ma pháp này chỉ có thể dùng để khâu lại vết thương, nhưng sau khi lành lại thường để lại những vết sẹo vô cùng xấu xí, kém xa những ma pháp trị liệu thần kỳ khác tại đại lục Alrat. Về phương diện chiến đấu, Tơ Tuyến Ma Pháp có sức sát thương không mấy ấn tượng, khả năng khống chế cũng chỉ ở mức trung bình, không có gì nổi bật so với các hệ ma pháp khác.
Vậy nó có điểm gì đặc biệt nhất? Thứ ma pháp ấy vốn là một phần không thể thiếu khi các tử linh pháp sư hoặc tà giáo đồ muốn chế tạo ra đám "quái vật khâu vá" – những sinh vật đầy kinh tởm được lắp ghép từ bộ phận của vô số xác chết khác nhau.
Tuy nhiên, đối với yêu cầu của Nguyễn An Bình, Tơ Tuyến Ma Pháp lại chính là sự lựa chọn tối ưu. Sau một hồi đắn đo, thiếu niên cuối cùng cũng quyết định cắn răng, nhất quyết học cho bằng được thứ ma pháp này.
Rất nhanh chóng, cả ba vị trí trống trên ma pháp trận đều được lấp đầy bởi những cấu trúc ma pháp mới. Khi đường nét cuối cùng của ba ma pháp được tinh thần lực của Nguyễn An Bình phác họa thành công, một cảm giác mát lạnh đột ngột xuất hiện trong đại não. Cảm giác ấy khiến thiếu niên tám tuổi có ảo giác như mình vừa thực sự tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài đằng đẵng.
Từ giờ trở đi, y đã chính thức trở thành một ma pháp sư, một kẻ nắm giữ sức mạnh siêu phàm.
Giống như bao pháp sư khác, Nguyễn An Bình lập tức muốn thử nghiệm pháp thuật phổ biến nhất: Hỏa Cầu Thuật. Nhưng ngay khi ngọn lửa vừa bùng lên, cả căn phòng đột ngột rực sáng bởi vô số phù văn khác nhau. Uy lực của chúng khiến pháp thuật trong tay y còn chưa kịp hình thành đã bị đánh tan hoàn toàn.
Nhìn những phù văn đang phát sáng rực rỡ được điêu khắc trên tường và trần phòng minh tưởng, Nguyễn An Bình mới chợt nhớ ra đây là nơi để tu luyện, không phải nơi để các pháp sư thoải mái thi triển ma pháp.
Bước ra khỏi pháo đài, cảm nhận những tia nắng dịu nhẹ chiếu lên gương mặt, thiếu niên khẽ nheo mắt lại như thể đã cả năm trời chưa từng tiếp xúc với ánh sáng mặt trời. Dựa vào ký ức của nguyên chủ, y tìm đến sân tập của pháo đài – một thao trường nhỏ với đầy đủ bia ngắm và thiết bị tập luyện.
Thế nhưng, ngay khi đặt chân tới khu vực dành cho pháp sư nhập môn, Nguyễn An Bình lập tức giật mình. Y cảm nhận được có vài ánh mắt đang chằm chằm nhìn vào mình từ trong bóng tối. Thiếu niên nhìn quanh một lượt, nhưng mọi thứ vẫn vô cùng bình thường. Xung quanh chẳng hề có kẻ nào khả nghi, ai nấy đều đang làm việc của riêng mình.
Thực tế, quanh người Nguyễn An Bình lúc này đang bủa vây bởi đủ loại ma pháp giám sát bí mật. Có kẻ sử dụng Thiên Nhãn Pháp, tạo ra hình chiếu một con mắt từ trên cao để dò xét toàn bộ thao trường. Trên gốc cây, trong bụi cỏ, ngay cả các loại côn trùng hay chim chóc cũng không ngừng dõi theo vị quý tộc nhỏ tuổi. Quá nửa người hầu và vệ binh trong pháo đài đều có vấn đề, trên người họ đều mang theo những ma pháp đạo cụ có khả năng che giấu khí tức.
Ai nấy đều nhận ra rằng, đứa trẻ tám tuổi ấy giờ đây đã không còn là một người tầm thường, y đã trở thành một ma pháp sư.
Theo thường thức của thế giới này, việc tiếp xúc với ma pháp quá sớm chưa bao giờ là điều tốt. Tinh thần lực của con người thường mạnh mẽ nhất ở độ tuổi từ mười sáu đến mười tám, đó mới là thời điểm thích hợp nhất để bắt đầu con đường pháp sư. Vì vậy, trước trường hợp của Nguyễn An Bình, người ta chỉ có thể suy đoán: Có lẽ vị Bá tước cai trị lãnh địa này đang gặp vấn đề, và hắn cần phải bồi dưỡng người kế nghiệp một cách nhanh nhất có thể.
Tài năng của người thừa kế lãnh địa Ngọc Lục Bảo chắc chắn là thứ mà mọi thế lực lớn nhỏ đều quan tâm. Tất cả đều tò mò không biết người thừa kế này sẽ thể hiện thiên phú ma pháp ra sao. Nhưng ngay khi thấy Nguyễn An Bình có cảm giác nhạy bén đến mức phát hiện ra sự hiện diện của những kẻ có đại cảnh giới cao hơn mình, đám người đó lập tức sử dụng ma pháp bí ẩn để che giấu hoàn toàn tung tích.
"Quái lạ, chẳng lẽ cảm giác gai người sau lưng vừa rồi chỉ là ảo giác sao?"
Tìm mãi không thấy nguồn gốc của những ánh mắt theo dõi, Nguyễn An Bình chỉ đành nhún vai bỏ qua. Thấy vị thiếu gia dường như không còn nhận thức được việc bị theo dõi, đám gián điệp mới thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, chúng không thể biết được rằng sau gương mặt non nớt ấy, Nguyễn An Bình đang khẽ nhíu mày. Sau mười tám năm mắc kẹt trong ký ức của cha mình, dù tư duy chưa hoàn toàn lột xác nhưng y vẫn đủ nhạy cảm để nhận ra mình đang bị giám sát. Cộng thêm kinh nghiệm đọc đủ loại tiểu thuyết từ khi biết chữ, Nguyễn An Bình lập tức nảy ra ý định phải che giấu thực lực trước mặt đối thủ.
Thế nhưng khi thi triển ma pháp, phía sau lưng y không tự chủ mà hiện lên một ma pháp trận với ba ma pháp trụ cột đang không ngừng luân chuyển. Cảm nhận được điều này, Nguyễn An Bình dù không muốn cũng đành bất lực. Với cấp độ của một pháp sư cấp một, y không thể nào ẩn giấu được cấu trúc ma pháp trận của mình. Thứ duy nhất y có thể làm là che giấu đi cấu trúc vô cùng phức tạp bên trong, khiến nó trông giống như ma pháp trận của một pháp sư ba trụ cột thông thường.
Dù vậy, chừng đó cũng đủ để khiến những kẻ đang theo dõi phải kinh hãi. Tại đại lục Alrat, ai cũng hiểu rằng pháp sư sở hữu ba ma pháp trụ cột chính là thiên tài trong số các thiên tài, là hạt giống của những cường giả đỉnh cấp trong tương lai.
Ngay khi gọi ra ma pháp trận, Nguyễn An Bình lại một lần nữa cảm nhận được những ánh mắt nóng bỏng hướng về phía mình, càng khẳng định thêm suy đoán trước đó của y.
Không thèm để ý đến đám người kia nữa, trong lòng bàn tay vị thiếu gia bắt đầu bùng lên một ngọn lửa. Ai cũng nhận ra đây chính là Hỏa Cầu Thuật phổ biến nhất. Nhưng khi sử dụng pháp thuật này, trong đầu Nguyễn An Bình lập tức nảy ra vô số linh cảm về cách vận hành nó.
"Đây chính là ảnh hưởng của Tự Nhiên Linh Cảm sao?" Nguyễn An Bình ngạc nhiên thì thầm.
Trong mắt thiếu niên, ngọn lửa trong lòng bàn tay dường như không còn là lửa thông thường. Nó hóa thành cây cỏ, hoa lá, rồi lại biến ảo thành đủ loại linh thú trong trời đất. Không hiểu sao, y cảm thấy nếu như bây giờ tạo hình ngọn lửa thành dạng sợi tơ, sức sát thương của nó sẽ được gia tăng đến mức cực hạn. Đó chính là sự cộng hưởng từ Tơ Tuyến Ma Pháp lên Hỏa Cầu Thuật.
Tuy nhiên, Nguyễn An Bình đã kịp kiềm chế sự hưng phấn đó lại. Những ma pháp thông thường có thể phô diễn, nhưng tuyệt đối không được để lộ bí mật về ma pháp trụ cột cho người khác thấy. Trong phút chốc, thay vì tạo ra những sợi tơ, y lại đắp nặn ngọn lửa thành hình dạng những con xà hỏa rực cháy.
Nếu là một pháp sư ba trụ cột khác, những con rắn lửa đó chắc chắn sẽ rất nhỏ bé. Nhưng với Nguyễn An Bình – người sở hữu ma pháp trận có độ phức tạp vượt xa cả pháp sư cấp năm – thứ y giải phóng ra là một bầy mãng xà khổng lồ, mỗi con đều thô to như vòng eo người trưởng thành.
Theo lệnh của y, bầy mãng xà mười con lập tức lao nhanh về phía trước. Nhiệt độ khủng khiếp của chúng thiêu rụi mọi thứ trên đường đi, chỉ để lại một nền đất đen ngòm tro xỉ. Những bia ngắm bằng kim loại nhanh chóng hóa thành nước thép khi bị lũ quái vật lửa này cuốn quanh nung chảy.
Nếu ma pháp này được giải phóng ra bên ngoài sân tập, nó có thể dễ dàng thiêu rụi cả một ngôi làng chỉ trong nháy mắt.