ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 11. Sao càng lúc càng nhiều thế này?

Chương 11: Sao càng lúc càng nhiều thế này?

Trong căn phòng nồng đượm mùi giấy mực.

Những viên tinh thể ma pháp quý giá được khảm trên tường thay thế hoàn toàn cho đèn dầu, khiến thư viện luôn ngập tràn ánh sáng bất kể ngày đêm. Thế nhưng bên dưới vầng sáng ấy, bầu không khí tĩnh lặng thường thấy của nơi này đã không còn nữa.

Hiện tại, từng chồng sách vở đều đã được dời khỏi giá, chất thành những ngọn núi nhỏ. Tiếng lật sách sột soạt vang lên không ngừng nghỉ, phá tan sự tịch mịch vốn có.

Đứng giữa đống sách hỗn độn ấy là một đứa trẻ tám tuổi đang liên tục lật mở các trang giấy. Nhìn thế nào đi nữa, đứa nhỏ này giống như đang "xem" sách chứ không phải là đọc. Từng trang giấy bị lướt qua vội vã, mỗi cuốn sau khi xem xong lại bị ném sang một bên, tạo thành những đống bản thảo bừa bộn.

Suốt năm ngày liên tiếp, Nguyễn An Bình vẫn duy trì việc học tập dưới áp lực cực cao, không ngừng hấp thụ đủ loại tri thức khác nhau. Sau khi đột phá trở thành pháp sư cấp một, vị quý tộc nhỏ tuổi này đã sử dụng chính loại ma pháp mà cha hắn từng dùng lên người mình để duy trì trạng thái học tập tốt nhất.

Tất nhiên, Nguyễn An Bình cũng ý thức được bản thân không thể dung nạp và thấu hiểu toàn bộ kiến thức này ngay lập tức. Nhưng pháp sư vốn là những kẻ mạnh lên nhờ tích lũy tri thức, nên họ luôn có các loại ma pháp phụ trợ cực kỳ hiệu quả cho việc học tập.

Trước khi Nguyễn An Bình nhập môn, cha hắn là Nguyễn An Thành đã thi triển đủ loại ma pháp tăng tốc độ tư duy lên người hắn. Bởi vậy, khi bắt đầu lao vào học một lần nữa, hắn không chỉ dùng những pháp thuật phụ trợ kia mà còn thi triển thêm một loại ma pháp bị động mang tên "Cung Điện Ký Ức" để tạo ra một bộ nhớ tạm thời trong não bộ.

Chỉ cần hàng ngày Nguyễn An Bình cung cấp đầy đủ ma lực cho cấu trúc ma pháp ấy, kho lưu trữ này sẽ mãi tồn tại. Nhờ vào phương pháp này, vốn tri thức trong đầu đứa trẻ càng lúc càng trở nên đồ sộ.

Khi cuốn sách cuối cùng trên tay được lật xong, Nguyễn An Bình mới có thể rời khỏi thư viện. Hắn đặt cuốn sách lên đỉnh một "ngọn núi" nhỏ, hai tay bắt đầu xoa nắn huyệt thái dương như một người lâu ngày không ngủ.

Nhưng vừa nhắm mắt rồi mở ra, không biết từ lúc nào, trước mặt hắn đã xuất hiện thêm một chồng sách ma pháp mới. Nhìn mười lăm cuốn sách lù lù ngay trước mắt, Nguyễn An Bình dụi mắt liên tục, không tin vào tầm nhìn của mình.

“Quái lạ, rõ ràng vừa rồi mình đã đọc hết sách trong thư viện rồi mà nhỉ?”

Bỗng nhiên, ánh mắt hắn thoáng thấy bóng dáng cha mình lướt qua cánh cửa thư viện đang dần khép lại. Cảm nhận được ánh mắt có phần oán trách của con trai, Nguyễn An Thành vẫn chỉ mỉm cười vẫy tay rồi rời đi.

“Không cần phải cảm ơn ta đâu con trai. Biết tự giác học tập là có chí khí lắm, cố gắng học cho giỏi nhé.”

Tuy người đã biến mất nhưng giọng nói của y vẫn vang vọng khắp hành lang, truyền sâu vào tâm linh của Nguyễn An Bình, khiến đứa nhỏ vốn đã căng thẳng như dây đàn suốt năm ngày qua suýt nữa hóa điên. Hắn hận không thể lôi ông bố kia lại để đơn đấu một trận.

Nhưng khi người đã đi xa, tâm tình của hắn cũng dần bình ổn lại. Dù sao cha hắn xuất hiện lúc này cũng có thể coi là kịp thời, bởi Nguyễn An Bình quả thực đang cần những cuốn sách mới để bổ sung cho kho tàng tri thức của mình.

Hơn nữa, tri thức từ một người xuyên việt đã sống qua vài triệu năm chắc chắn phải khác biệt so với những pháp sư chỉ sống vài trăm năm. Nghĩ vậy, Nguyễn An Bình không khỏi tò mò, muốn biết nội dung trong những cuốn sách đó là gì.

Thế nhưng khi vừa cầm cuốn sách đầu tiên lên, hắn đã phải kinh ngạc trước sức nặng của nó. Dù pháp sư không phải nghề nghiệp thiên về sức mạnh thể chất, nhưng sau khi được ma lực tẩm bổ, lực cánh tay của hắn cũng có thể nâng một vật nặng hai trăm cân dễ dàng. Vậy mà giờ đây, đôi tay của một pháp sư lại không thể nâng nổi một cuốn sách?

Không tin vào chuyện lạ, Nguyễn An Bình lập tức thi triển một ma pháp thông dụng: "Cự Lực Thuật". Vì mới nhập môn nên pháp thuật này chỉ có thể tăng gấp đôi sức mạnh cánh tay. Dẫu vậy, hắn vẫn không thể dùng một tay nhấc nó lên mà phải thành thành thật thật dùng cả hai tay.

“Sách gì mà nặng thế này? Chắc cũng phải tới năm trăm cân mất.”

Nhận thức được độ nặng kinh người đó, Nguyễn An Bình không cưỡng cầu việc đọc theo cách thông thường nữa. Hắn thi triển "Trôi Nổi Thuật", khiến cuốn sách nặng ngang một con trâu lập tức lơ lửng giữa không trung.

Việc đọc sách lúc này đối với hắn đúng là một thách thức cực hạn. Hiện tại, hắn vừa phải duy trì ma pháp ổn định tinh thần, vừa phải bơm ma lực cho "Cung Điện Ký Ức", lại phải tiêu tốn thêm một khoản không nhỏ để duy trì "Trôi Nổi Thuật". Áp lực kinh khủng đè nặng, ma lực trong cơ thể có dấu hiệu không khôi phục kịp so với tốc độ tiêu hao.

Từng trang giấy nhanh chóng được lật ra và ghi nhớ. Nhưng không hiểu sao, số lượng trang của cuốn sách trông có vẻ bình thường này lại như vô tận, mở mãi không hết.

“Không ổn, có gì đó rất không ổn. Tại sao càng lúc càng nhiều thế này?”

Một trăm trang, một nghìn trang, mười nghìn trang… và cuối cùng là hơn hai mươi lăm vạn trang. Đến lúc này, Nguyễn An Bình mới hiểu tại sao nó lại nặng tới nửa tấn.

Hóa ra cha hắn, Nguyễn An Thành, đã chơi khăm hắn một vố. Y đã viết ra những cuốn sách nhìn bề ngoài rất bình thường nhưng thực chất đều là ma pháp thư, bên trong nén hàng trăm ngàn trang giấy khác nhau. Tuy nhiên, lượng tri thức được ghi chép trong đó không hề có vấn đề gì. Nguyễn An Bình cảm thấy giá trị của chúng còn cao hơn toàn bộ thư viện này cộng lại, nhờ vậy mà hắn cũng được an ủi phần nào.

Thế nhưng, khi đọc đến trang cuối cùng, mặt Nguyễn An Bình lập tức đỏ tía tai, chỉ muốn xé tan cuốn sách cho bõ tức.

“Hướng dẫn đọc sách: Cuốn sách này được tích hợp công nghệ ngọc giản của tu tiên giới, chỉ cần áp bìa sách lên giữa trán, sau đó tập trung quan tưởng một lát là có thể thu nhận toàn bộ nội dung. Ký tên: Cha của đứa nhỏ nào đọc tới đoạn này.”

Dù máu trong người đang sục sôi vì tức giận, Nguyễn An Bình vẫn phải hít sâu, cố gắng bình tĩnh lại. Rút kinh nghiệm, lần này hắn lập tức dùng "Trôi Nổi Thuật" đưa cuốn sách tiếp theo áp vào trán mình.

Rất nhanh chóng, chỉ sau ba giây ngắn ngủi, hắn đã nhíu mày nhìn cuốn sách trước mắt. Khác với cuốn đầu tiên, nội dung cuốn thứ hai này ít hơn hẳn. Hắn giải trừ pháp thuật, cầm cuốn sách lên tay thì thấy sắc mặt sạm lại, bởi cân nặng của nó hoàn toàn bình thường.

Hắn ném cuốn sách sang một bên, lấy cuốn tiếp theo. Lần này, gương mặt đứa trẻ đã trở nên chai sạn khi thấy một cuốn nặng tương đương cuốn đầu tiên. Nhưng sau khi xem xét, nội dung của nó cũng chỉ ngang ngửa cuốn thứ hai.

Đến lúc này, Nguyễn An Bình đã chắc chắn cha mình lại đem con trai ra làm trò cười. Những cuốn sách sau đó, có cuốn chỉ có thể đọc theo cách bình thường mà không thể dùng thần thức quét qua, lại có những cuốn bìa rất nặng nhưng nội dung chỉ có duy nhất một trang.

Mọi chiêu trò đó dường như không còn làm khó được Nguyễn An Bình nữa. Sau khi xem xong toàn bộ số sách ma pháp mà cha mang tới, hắn cảm thấy đầu óc vô cùng mệt mỏi. Mệt đến mức hiện tại hắn chỉ muốn quay về phòng ngủ một giấc thật say, chẳng còn hơi sức đâu mà nghĩ đến chuyện trả thù ông già Nguyễn An Thành kia nữa.

Hắn dùng chút ma lực cuối cùng để duy trì "Cung Điện Ký Ức" trong vòng ba ngày, sau đó những tiếng ngáy bắt đầu phát ra từ phòng riêng của hắn.

Từ một góc tối, Nguyễn An Thành và Chu Thị Minh Anh bước ra. Người mẹ nhìn về phía phòng con trai với ánh mắt vô cùng xót xa. Dù sao thái độ của Nguyễn An Bình những ngày qua quá mức điên cuồng, cường độ học tập như vậy đủ khiến bất cứ bậc phụ huynh nào cũng phải kinh hãi.

Thế nhưng khi quay sang bên cạnh, thấy nụ cười đắc ý của Nguyễn An Thành vì đã "hố" được con trai, người vợ không nhịn được nữa. Bà lập tức lôi chồng vào góc tối, ngay sau đó là những tiếng đấm đá vang lên kèm theo những chấn động rung chuyển cả pháo đài Ngọc Lục Bảo.

Tiếng kêu la đau đớn vang vọng khắp hành lang khiến đám người hầu trong pháo đài được một phen khiếp sợ. Và nếu có nơi nào còn giữ được sự bình yên trong ngày hôm đó, có lẽ chỉ có căn phòng đang vang lên tiếng ngáy đều đặn của Nguyễn An Bình mà thôi.