Chương 12: Tiếng gió.
Sau một ngày nghỉ ngơi thư thái, Nguyễn An Bình một lần nữa sải bước trên những hành lang dài dằng dặc của pháo đài.
Mục tiêu lần này của hắn rất rõ ràng, đó chính là đi thẳng về phía phòng trưng bày, nơi đặt lối vào của căn hầm bí ẩn kia. Dưới căn hầm đó không chỉ có một mật thất, nơi diễn ra những thí nghiệm tối mật nhất của pháo đài, mà nó còn kết nối với một hệ thống mật đạo chằng chịt. Kèm theo đó là một không gian ngầm rộng lớn đủ để một ma pháp sư cấp thứ ba có thể thỏa thích thi triển bản lĩnh.
Chính vì vậy, nếu nói nơi nào phù hợp nhất để nghiên cứu ma pháp vào lúc này, nơi đó chắc chắn là không gian dưới lòng đất kia. Thế nhưng, trước khi tiến vào mật đạo, Nguyễn An Bình không khỏi kinh ngạc khi thấy một người đã ngồi chờ sẵn tại nơi này.
Người đó không phải ai khác ngoài cha hắn, Nguyễn An Thành.
Đó là một người đàn ông khoác trên mình bộ đồ quý tộc hoa lệ, nhưng gương mặt lại như thể vừa bị ai đó đánh cho tơi bời bầm dập.
"Cha, đã xảy ra chuyện gì ở nơi này vậy?" Nguyễn An Bình nhìn cha mình, nghi hoặc hỏi.
Ngay lập tức, bóng dáng mẹ hắn xuất hiện phía sau đã giải đáp tất cả. Dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên hắn chứng kiến cha mình ở thế yếu như vậy.
"Đi theo ta."
Giọng nói lạnh lùng như gió rét mùa đông nhưng vẫn ẩn chứa sự ấm áp của người mẹ nhẹ nhàng vang lên. Thấy bóng dáng bà biến mất sau cơ quan dẫn vào mật thất, Nguyễn An Bình cũng nhanh chóng bước theo.
Nhìn hai mẹ con lần lượt đi xuống hầm, Nguyễn An Thành chỉ biết lắc đầu nhẹ, thở dài: "Ai nha, nhắc bài cho thằng bé ngay từ đầu như vậy thì còn gì là thú vị nữa."
Nói đoạn, vị bá tước của pháo đài cũng nhanh chóng xuống tầng hầm cùng vợ con.
Khi tiến vào không gian dưới lòng đất, bước qua căn hầm đang không ngừng tỏa ra mùi máu tanh nồng — nơi không biết bao nhiêu vật thí nghiệm đã phải bỏ mạng — hai người cùng một bóng ma nhanh chóng tiến vào một hang động ngầm khổng lồ.
Diện tích của hang động này vô cùng kỳ vĩ, không gian rộng lớn đến mức có thể đặt cả một thành phố nhỏ vào cũng không thành vấn đề. Đây không chỉ đơn thuần là một hang động tự nhiên, nếu nhìn kỹ, ai cũng có thể thấy rõ những vết tích đục đẽo nhân tạo của những người đi trước. Để giữ cho hang động khổng lồ này không bị sụp đổ, hàng chục cột đá lớn như những ngọn sơn phong được dựng lên để chống đỡ. Trên từng cột đá đều khắc vô số ma pháp trận huyền ảo, khiến người nhìn vào không khỏi hoa mắt.
Ban đầu, Nguyễn An Bình không thể đoán được những trận văn kia là gì, nhưng sau khi sử dụng Cung Điện Ký Ức để tìm kiếm, hắn nhanh chóng có được đáp án. Quả không ngoài dự đoán, đó đều là những trận văn về kiên cố, giúp gia tăng độ cứng và khả năng phòng ngự cho những trụ đá ấy.
Bước vào hang ngầm lúc này, Nguyễn An Bình cảm thấy mình đã đến đúng nơi. Tại đây, hắn có thể thoải mái sử dụng đủ loại ma pháp có sức công phá cao mà không sợ bị ai phát hiện bí mật.
Đúng lúc này, mẹ hắn — Chu Thị Minh Anh — cất tiếng, thu hút toàn bộ sự chú ý của thiếu niên: "An Bình, chắc con cũng đã xem qua mấy cuốn sách ma pháp mà cha con đưa cho rồi chứ? Hãy nhắc lại toàn bộ nội dung của chúng cho ta xem."
Nghe mẹ hỏi, Nguyễn An Bình lập tức hắng giọng đáp: "Thưa mẹ, trong mười lăm cuốn sách ma pháp mà cha đưa, phần lớn là tri thức về đồng thuật, bao gồm năm ma pháp bị động và bảy ma pháp tấn công chủ động liên quan đến đôi mắt. Bên cạnh đó còn có khoảng hai mươi ba ma pháp bị động tăng cường các loại sức mạnh khác nhau, bảy loại ma pháp công kích, cùng nhiều tri thức đi kèm vô cùng khó hiểu khác."
Dù không rõ mẹ hỏi điều này để làm gì, Nguyễn An Bình vẫn nhanh chóng liệt kê toàn bộ nội dung trong những cuốn sách ấy. Gật đầu trước đáp án chính xác của con trai, người mẹ vốn chỉ còn là một linh hồn bắt đầu giải thích về mối quan hệ giữa các ma pháp:
"Được rồi, xem ra ma pháp Cung Điện Ký Ức giúp ích cho con rất nhiều trong việc ghi nhớ. Nhưng bây giờ, con thử sắp xếp lại trình tự học tập của những cuốn sách này đi. Sắp xếp từ cuốn ít trang nhất cho tới cuốn nhiều trang nhất."
Nguyễn An Bình ngoan ngoãn làm theo. Ngay sau đó, hắn lập tức nhận ra điều ẩn giấu bên trong mười lăm cuốn sách kia. Có lẽ số lượng ma pháp không nhiều như hắn từng ghi chú. Khi đọc theo thứ tự mà Chu Thị Minh Anh chỉ dẫn, thiếu niên dần nhận ra: mười lăm cuốn sách đó thực chất đều là từng phần của một loại ma pháp duy nhất.
Thấy con trai sau khi được gợi ý đã bắt đầu tính toán, phác họa, cặp vợ chồng khẽ gật đầu nhìn nhau. Hai người quay bước rời đi, nhưng trước khi khuất dạng, bá tước Nguyễn An Thành vẫn quay đầu dặn dò:
"An Bình, dù nghiên cứu ma pháp có nhập tâm thế nào thì cũng đừng quên ăn uống, tắm rửa và gia tăng cảnh giới. Ở thế giới này, sở hữu ma pháp mạnh đúng là có ưu thế, nhưng nếu gặp kẻ có cảnh giới cao hơn thì mọi thủ đoạn hoa mỹ cũng đều vô ích mà thôi."
Nguyễn An Bình dừng lại một chút, vẫy tay ra hiệu đã biết. Thấy con trai hiếu học như vậy, hai vợ chồng không làm phiền thêm nữa mà trở lại pháo đài.
Ngay khi Nguyễn An Thành bước chân lên phòng trưng bày của gia tộc, hắn liền phát hiện bóng dáng tên phụ tá thường ngày đã không còn túc trực ở đây. Quản gia của lãnh địa Ngọc Lục Bảo, hay chính xác hơn là hắc ma pháp sư Bram, đã hoàn toàn biến mất không một dấu vết. Có vẻ như lão già đó sau khi đạt được mục đích, nắm trong tay trường sinh ma pháp, đã lựa chọn bỏ trốn ngay lập tức.
Nhìn vào tình huống trước mắt, Nguyễn An Thành không những không giận dữ, trái lại còn cảm thấy vô cùng mừng rỡ. Dù sao đi nữa, bất cứ pháp sư nào bước ra từ pháo đài Ngọc Lục Bảo này đều sẽ nhanh chóng bị vô số thế lực khác để mắt tới. Đang lúc yên ổn, có công việc với thu nhập ổn định mà lại bí mật rời đi, bất cứ ai cũng có thể nhận ra kẻ chạy trốn này có vấn đề.
Và quả đúng như hai vợ chồng dự đoán. Tại khu rừng vắng vẻ bên ngoài pháo đài, hắc ma pháp sư Bram hiện đang bị truy đuổi ráo riết. Từ trăm năm trước, bên ngoài pháo đài họ Nguyễn luôn có một lực lượng thám báo đông đảo giám sát. Lời đồn về trường sinh ma pháp bên trong pháo đài có sức hút quá lớn, mà loại ma pháp này hi hữu tới mức nào thì không cần phải bàn cãi. Vì thế, bất cứ kẻ hầu người hạ nào định rời khỏi pháo đài đều trở thành con mồi của những thế lực đang chực chờ.
Hơn nữa, sau khi tin đồn về việc lãnh chúa lãnh địa Ngọc Lục Bảo phát điên vì lụy tình sau cái chết của vợ lan ra, số lượng và thực lực của thám báo tại đây ngày càng cao hơn. Bram vốn là một ma pháp sư cấp thứ ba, một cường giả có thể dễ dàng bay đi với tốc độ siêu âm chỉ trong một ý niệm, nhưng giờ đây lão lại phải chạy bộ, cố gắng hết sức né tránh ánh mắt của những kẻ truy đuổi.
Càng đi sâu vào rừng vắng, Bram càng cảm thấy hối hận. Nếu biết trước chuyện này, có đánh chết hắn cũng không rời khỏi pháo đài. Hắn biết các thế lực khác thèm khát trường sinh ma pháp, nhưng hắn cứ ngỡ họ chỉ cử đám pháp sư cấp thứ hai là cùng. Ai mà ngờ được, có kẻ lại phát rồ đến mức đưa cả những pháp sư cấp thứ ba — cấp độ trụ cột của một thế lực — ra chỉ để làm thám báo.
Nguyên nhân khiến các nhân vật cấp bậc gia chủ, trưởng môn này phải ra tay cũng rất đơn giản: họ sợ một tên ma pháp sư nào đó ẩn mình trong pháo đài sẽ ôm theo bí mật trường sinh chạy mất.
"Đứng lại đó cho ta!"
"Đứng lại, hắc pháp sư Bram! Con chuột cống nhà ngươi đã bị bao vây, còn không mau giơ tay chịu trói!"
Ngoảnh đầu nhìn lại hướng phát ra âm thanh, Bram thấy trên bầu trời có năm bóng người đang bám đuổi không buông. Không chỉ vậy, trong cảm nhận của lão, phía trước khoảng mười lăm cây số cũng đang có thêm ba kẻ khác chặn đường. Bị hai mặt giáp công, việc chạy trốn giờ đây đã trở thành chuyện không tưởng.
Lão biết mình đã lâm vào cảnh lên trời không đường, xuống đất không cửa. Giờ đây không đánh không được, mà lùi cũng không xong.
Cắn chặt răng, từng phù văn đen kịt như màn đêm bắt đầu xuất hiện, lan tỏa và phủ kín cả cánh tay lão. Ngày hôm đó, một chiếc lồng bóng đêm khổng lồ như bát úp ngược bao phủ cả một mảng rừng rộng lớn. Những chấn động liên tục bùng phát, cày xới và hủy diệt cả một khu rừng trong bán kính hàng trăm cây số.