ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 13. Con mắt và hệ thống

Chương 13: Con mắt và hệ thống

Đứng trên đỉnh tòa tháp cao nhất của pháo đài Ngọc Lục Bảo, Nguyễn An Thành tay cầm ly rượu vang, khẽ nhấp một ngụm. Hắn nhìn về phía xa, nơi màn đêm đang bao phủ, đôi môi nở một nụ cười thâm trầm.

Đối với những pháp sư khác, dù có đạt đến cấp độ 3 đi chăng nữa, việc nhìn xuyên qua màn khói đen đặc quánh kia là điều bất khả thi. Thế nhưng với Nguyễn An Thành, chỉ cần vài ma pháp cơ bản, hắn đã có thể thu hết mọi cảnh tượng bên trong vào tầm mắt.

Hắn chứng kiến một đội hình gồm tám ma pháp sư cấp độ 3 đang bị một kẻ cùng cảnh giới trêu đùa như lũ trẻ. Trong màn khói ấy, mọi thủ đoạn dò xét đều trở nên vô hiệu, khiến bọn họ hoàn toàn mất đi phương hướng. Ai nấy đều vô cùng kiềm chế, không dám tùy tiện ra tay, bởi bọn họ thừa hiểu sức công phá của cấp độ 3 lớn đến nhường nào. Chỉ cần một người mất bình tĩnh phát động tấn công, một cuộc hỗn chiến đẫm máu sẽ bùng nổ ngay tức khắc. Trong giây phút căng thẳng này, kẻ nào nổ súng trước sẽ lập tức trở thành mục tiêu chung của tất cả những kẻ còn lại.

Giữa màn đêm do chính mình tạo ra, Bram nở nụ cười nhạt nhìn về phía đối thủ. Y vốn là một dã pháp sư, hạng người tự mình mày mò tu luyện mà thành tài. Cũng chính vì không có sư thừa chỉ dạy, y giống như bao pháp sư tầm thường khác, chỉ sở hữu duy nhất một pháp thuật trụ cột mang tên Bóng Tối Lĩnh Vực. Đây là một loại pháp thuật bao trùm, có khả năng tước đi ngũ giác của bất cứ ai bước chân vào.

Hiện tại, Bram đang kiên nhẫn chờ đợi một cơ hội để thoát khỏi vòng vây ngặt nghèo. Tuy nhiên, đám pháp sư đối diện xem chừng không hề dễ mắc mưu như y tưởng tượng. Dẫu vậy, vì chỉ tu luyện duy nhất một pháp thuật trụ cột nên Bram đã dành toàn bộ tâm huyết để cải tiến nó trở nên vô cùng quỷ quyệt. Giờ đây, Bóng Tối Lĩnh Vực không chỉ cản trở mà còn có thể đánh lừa ngũ giác của kẻ địch.

Cùng một thời điểm, cả tám ma pháp sư đều cảm nhận được có pháp thuật đang oanh tạc về phía mình. Trong tình thế hỗn loạn, bọn họ không kịp suy nghĩ mà lập tức phản công theo bản năng. Một trận hỗn chiến cứ thế nổ ra ngay trong lòng lĩnh vực bóng tối.

Thấy kẻ địch đã bắt đầu tàn sát lẫn nhau, Bram nhanh chóng tìm đường tháo chạy. Y hiểu rõ Bóng Tối Lĩnh Vực không thể duy trì quá lâu, hơn nữa ma pháp trụ cột này vốn dĩ vô cùng mong manh. Lúc này, trên bề mặt lĩnh vực đã xuất hiện vô số vết rạn, ánh sáng từ đủ loại ma pháp cuồng bạo bên trong len lỏi qua từng khe nứt, chực chờ bùng phát.

Chỉ ba giây sau khi cuộc hỗn chiến bắt đầu, Bóng Tối Lĩnh Vực hoàn toàn vỡ vụn. Đêm đen tan biến, để lộ ra một khung cảnh chiến trường khốc liệt. Khu rừng xanh tốt khi xưa giờ chỉ còn là một mớ hỗn độn với đủ loại địa hình kỳ quái từ núi lửa, băng địa cho đến sa mạc bị khâu lại với nhau một cách khiên cưỡng. Năng lực của pháp sư quả thực mạnh mẽ, có thể xoay chuyển địa hình trong tích tắc, nhưng nếu ma pháp không đánh trúng mục tiêu thì tất cả cũng chỉ là vô nghĩa.

Khi ánh sáng trở lại và các giác quan được khôi phục, một đám ma pháp sư rách rưới, đầy rẫy vết thương hiện ra. Nhìn bộ dạng thảm hại của họ, người ngoài có lẽ sẽ lầm tưởng đây là một cuộc đại chiến giữa những kẻ hành khất. Pháp sư vốn là chức nghiệp có sức tấn công cao nhưng phòng ngự yếu ớt, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, vì ra tay quá hung ác mà ai nấy đều trọng thương, suýt chút nữa đã mất mạng.

Ngay khi lấy lại được tầm nhìn, ánh mắt của cả đám lập tức khóa chặt về phía hắc ma pháp sư Bram đang chạy trốn. Cảm nhận được vô số luồng sát khí rợn người vây hãm, Bram không nhịn được mà hét lên:

"Đám các ngươi điên rồi sao? Chỉ vì vài trang sách mà t·ruy s·át ta đến mức này? Đây, trường sinh ma pháp đây, muốn thì tự đi mà lấy!"

Dứt lời, Bram lập tức ném cuốn bút ký của Nguyễn An Thành lên không trung để đánh lạc hướng. Với y, chỉ cần bản thân nắm được bí mật trường sinh là đủ, còn kẻ khác sống c·hết ra sao y chẳng hề bận tâm.

Thấy cuốn sổ chứa đựng tri thức quý giá bị ném ra, bốn vị ma pháp sư lập tức lao tới tranh giành. Họ tin rằng chỉ cần có được nó, thế lực của mình sẽ nhanh chóng quật khởi. Tuy nhiên, vẫn có những kẻ tỉnh táo hơn, họ tin vào pháp thuật sưu hồn của bản thân hơn là mấy trang giấy lộn kia. Dẫu vậy, với thân thể đã trọng thương, chỉ cần Bram tung ra vài pháp thuật diện rộng cũng đủ khiến bọn họ phải chùn bước.

Cuộc săn đuổi hắc ma pháp sư kết thúc trong thất bại, và mọi sự chú ý cuối cùng đều đổ dồn vào cuốn sổ tay. Trong lúc các pháp sư cấp độ 3 còn đang gườm ghè nhau chuẩn bị cho một cuộc tranh đoạt mới, thì từ trong rừng sâu, vô số tiếng động lạ vang lên. Hàng chục pháp sư cấp độ 2 đang lầm lũi tiến lại gần với ánh mắt đầy tham vọng.

Tám vị pháp sư cấp độ 3 nhìn lại bản thân, ai nấy đều mình đầy thương tích, kẻ thiếu tay người mất chân. Trong giới tu hành này, nhục thể yếu đuối luôn là điểm yếu chí tử. Một khi đã trọng thương, dù là cấp độ 3 cũng có thể bị cấp độ 1 đánh lén mà mất mạng. Chính vì lẽ đó, đám pháp sư cấp độ 2 chẳng có lý do gì để không ra tay cướp đoạt.

Một cuộc chiến mới lại bùng nổ. Giữa lúc hỗn loạn, một vài kẻ bất giác nhìn về phía pháo đài Ngọc Lục Bảo với ý định lẻn vào đó đánh cắp bí mật. Thế nhưng, khi nhìn thấy tòa tháp cao nhất, tất cả đều rùng mình khựng lại, không một ai dám bước qua ranh giới địa phận dù chỉ nửa bước. Tòa tháp ấy không phải công trình thông thường, mà là một Pháp Sư Tháp do một vị đại pháp sư cấp độ 5 để lại. Tại nơi đó, ngay cả một pháp sư cấp thấp cũng có thể mượn uy lực của tháp để chống lại cường giả cấp 5. Đó là vũ khí tối thượng, là thần khí hộ mệnh đã bảo vệ lãnh địa Ngọc Lục Bảo suốt hàng trăm năm qua.

Trên đỉnh tháp lúc này, đứng cạnh Nguyễn An Thành còn có vợ hắn, Chu Thị Minh Anh. Nàng vốn là một linh hồn nhưng lại có thể tự do đi lại dưới ánh nắng chiều, một cảnh tượng khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải kinh ngạc. Tuy nhiên, với một người xuyên việt như nàng, việc sở hữu công pháp giúp âm hồn lột xác thành dương thần là điều không quá khó khăn.

Nhìn chiến trường đang không ngừng thu hút thêm nhiều kẻ tham mưu, cặp vợ chồng nọ khẽ gật đầu hài lòng. Kế hoạch của họ đã thành công, lãnh địa Ngọc Lục Bảo sớm muộn cũng sẽ trở thành một vòng xoáy khổng lồ cuốn phăng tất cả. Chợt, Chu Thị Minh Anh như nhớ ra điều gì, khẽ hỏi:

"An Thành, việc chúng ta cài cắm công thức chế tạo hệ thống vào mấy cuốn sách ma pháp đó liệu có ổn không? Đó dù sao cũng là tri thức từ Vĩnh Hằng Phi Hạm, liệu con trai chúng ta có bị ảnh hưởng gì không?"

Nguyễn An Thành vẫn thản nhiên quan sát cuộc chiến phía xa, hắn cười gian xảo đáp:

"Ha ha, thứ ta truyền cho con trai là Vận Mệnh Thần Nhãn do chính ta tự chế, đâu có liên quan gì đến mấy cái hệ thống kia? Một bên là pháp thuật nhãn thuật thuộc về huyền học, một bên lại mang hơi hướng khoa học, làm sao mà liên quan được? Hơn nữa, thế giới giả lập này được tạo ra từ một Thần Khí, ta tin chắc thực thể của nó đủ mạnh để ngăn chặn mọi sự dò xét từ Vĩnh Hằng Phi Hạm."

Nghe chồng khẳng định đầy tự tin, Chu Thị Minh Anh trầm ngâm một lúc rồi thở dài:

"Ông xã, hy vọng mọi chuyện đúng như anh nói."

Nguyễn An Thành cười nhẹ, trấn an vợ:

"Chắc chắn là vậy. Mà nếu lỡ có chuyện gì thì cũng chẳng sao cả. Cùng lắm khi trở về, chúng ta nhân cơ hội này mà đột phá lên cảnh giới nửa bước siêu thoát. Khi đó, hai ta sẽ có đặc quyền truyền thụ tri thức cho cả những người không được sinh ra trên Vĩnh Hằng Phi Hạm."