ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 14. Hệ thống bán thành phẩm

Chương 14: Hệ thống bán thành phẩm

Trận chiến trong khu rừng ngoài pháo đài Ngọc Lục Bảo đã kết thúc với một kết cục không ai ngờ tới. Khi một nửa số ma pháp sư cấp ba tử trận trong cuộc hỗn chiến, khoảng bảy mươi lăm pháp sư cấp hai cũng trở thành pháo hôi, hóa thành tro tàn trên chiến trường.

Còn về cuốn sổ tay ghi lại trường sinh ma pháp? Chất lượng giấy của nó vô cùng tốt, sau khi được Nguyễn An Thành cường hóa đã trở thành một trong những vật liệu dẻo dai nhất lục địa Alrat này. Tuy nhiên, bìa sách và những sợi dây buộc lại không được bền chắc như vậy. Kết cục, cuốn sổ tay khoảng bốn mươi lăm trang bị phân tán khắp nơi, rơi vào tay đủ hạng người. Những tàn trang đó hiện đang nằm trong tay ai, thuộc về thế lực nào, vợ chồng Nguyễn An Thành và Chu Thị Minh Anh vốn chẳng hề bận tâm.

Ba ngày sau, khi bước chân vào mật đạo tối tăm một lần nữa, hai người bắt gặp Nguyễn An Bình đang điên cuồng tô vẽ, cố gắng giải mã toàn bộ bí mật trong những cuốn sách ma pháp mà cha y đã giao cho. Hiện tại, nhu cầu lớn nhất của Nguyễn An Bình không phải là tìm ra loại pháp thuật phức tạp ẩn giấu bên trong những truyền thừa ấy. Thiếu niên thừa biết bản thân chỉ là một pháp sư mới nhập môn vài ngày, y không ngốc đến mức phí công vô ích vào những việc quá tầm. Thứ mà Nguyễn An Bình nhắm tới chính là một loại ma pháp có thể biến y trở thành thiên tài, giúp y có đủ bản lĩnh để thấu hiểu những tri thức cao thâm hơn.

Nếu là trước kia, thiếu niên chắc chắn không có đủ tri thức tích lũy để tự nghiên cứu ra ma pháp mới. Nhưng nhờ vào những cuốn sách có thể đọc hiểu bằng cách dán lên mi tâm — tương tự như ngọc giản của các tu tiên giả — lượng tri thức của một đứa trẻ tám tuổi như Nguyễn An Bình lúc này đã có thể sánh ngang với một pháp sư tích lũy hàng trăm năm. Nhờ những tri thức đã khắc sâu vào linh hồn không thể xóa nhòa ấy, Nguyễn An Bình cảm thấy việc sáng tạo ra một ma pháp mới theo ý muốn hoàn toàn nằm trong tầm tay, chỉ là hơi tốn thời gian mà thôi.

Chứng kiến nhi tử điên cuồng làm việc như thể ngày mai là tận thế, vợ chồng Nguyễn An Thành đều xác định chắc chắn rằng đứa trẻ này đã nhìn thấy một tương lai tăm tối nào đó. Nếu không, với tính cách lười biếng vốn có, còn lâu y mới chăm chỉ đến mức này.

Ban đầu, hai người còn lo lắng thái độ cực đoan của y sẽ ảnh hưởng đến tiến độ tu luyện. Dù hệ thống pháp sư vốn thiên về công kích và thủ đoạn mạnh mẽ nhưng bản thân lại yếu đuối, mỗi lần đột phá vẫn là một lần lột xác về tinh thần và tâm linh. Nếu không thể đột phá cảnh giới thì quả là một sự lãng phí. Nhưng khi tới nơi, họ mới nhận ra thứ Nguyễn An Bình đang nghiên cứu không phải mớ tri thức họ đã đưa, mà là một loại ma pháp mới có khả năng phân chia não bộ con người ra làm nhiều phần tách biệt.

Nhìn vào mô hình ma pháp ấy, hai người thấy nhi tử đang hoàn thiện thuật pháp giúp pháp sư vĩnh biệt giấc ngủ. Theo cấu trúc đó, Nguyễn An Bình muốn biến não bộ thành một dây chuyền hoạt động liên tục, gồm bốn phần chính:

Thứ nhất là tạo ra hai ngăn thức tỉnh và nghỉ ngơi để não bộ thay ca liên tục. Thứ hai là một bộ não ma pháp, tích hợp dữ liệu từ ma pháp Cung Điện Ký Ức, biến khu vực này thành một dạng ổ cứng lưu trữ vô số dữ liệu. Thứ ba là khu vực xử lý chung, được cải tạo thành thiết bị hoạt động suốt hai mươi bốn giờ. Cuối cùng là một công tắc an toàn, giúp ngăn chặn ma pháp nếu xảy ra trục trặc.

Nguyễn An Thành và Chu Thị Minh Anh dễ dàng nhận ra đây chính là một phần tri thức từ những cuốn sách họ đã giao cho y. Nhìn những bản thiết kế nằm rải rác, Chu Thị Minh Anh mỉm cười nói:

“Chà, ông xã. Xem ra chúng ta không cần lo lắng về việc nhi tử học tập tri thức trong mấy cuốn sách đó nữa rồi. Trước kia anh sửa lại nội dung công nghệ chế tạo hệ thống khiến nó lệch quá xa so với nguyên bản, giờ lại thêm sự chỉnh sửa của thằng bé, không biết thứ công nghệ này sẽ biến thành hình dạng gì nữa.”

Nghe lời cảm thán của thê tử, Nguyễn An Thành cảm thấy nếu nhi tử đã muốn luyện lệch thì cứ để y tự ý tung hoành. Sau một hồi tô vẽ, thứ ma pháp của riêng Nguyễn An Bình cuối cùng cũng hoàn tất. Lúc này thiếu niên mới chú ý thấy cha mẹ đã đứng đó từ lâu.

“Cha, mẹ, hai người tới đây khi nào vậy?” Nguyễn An Bình với đôi mắt mệt mỏi nhìn về phía hai người.

Họ không nói quá nhiều mà tiến lại gần xem xét thuật pháp đang phủ kín mặt đất. Nguyễn An Thành bắt đầu nở nụ cười, chỉ điểm những thiếu sót trong ma pháp của nhi tử. Lúc này Nguyễn An Bình đã quá mệt mỏi nên không nhận ra sự thâm trầm trong nụ cười ấy. Vị bá tước cúi người, ôn tồn chỉ bảo:

“Phân chia não bộ làm bốn phần vẫn chưa đủ đâu. Nếu là ta, ta sẽ phân thêm một bộ phận nữa để tăng khả năng chống lại các đòn tấn công tâm linh. Hãy dùng thêm một chút ma pháp hệ bóng tối để che giấu tinh thần lực. Còn nữa, chẳng phải con có ma pháp trụ cột Tự Nhiên Linh Cảm sao? Chúng ta có thể kết hợp nó vào để cải tạo bộ não, giúp con luôn nảy sinh vô số ý tưởng...”

Dưới sự dẫn dắt của cha mẹ, ma pháp của Nguyễn An Bình nhanh chóng được hoàn thiện. Dù cảm thấy thuật pháp mới này có chút kỳ quái, nhưng sau khi kiểm tra kỹ mà không thấy lỗi lầm, lại được hai người xuyên việt có kinh nghiệm hàng triệu năm kiểm chứng, y không chút nghi ngờ. Y tin rằng cha mẹ sẽ không hại mình.

Sau khi nghỉ ngơi dưỡng sức, thiếu niên lập tức thi triển pháp thuật vừa tạo ra. Trong không gian tăm tối của hang động ngầm, vô số điểm sáng bắt đầu trôi nổi. Những tia ma lực thuần khiết nhất giải phóng từ thân thể vị pháp sư nhỏ tuổi, nhanh chóng tổ hợp thành các đường vân và phù văn giữa không trung. Nhìn quả cầu phù văn trước mặt, Nguyễn An Bình hít sâu một hơi, rồi đội nó lên đầu như một chiếc mũ bảo hiểm.

Ngay lập tức, các phù văn xuyên qua da thịt, thâm nhập thẳng vào não bộ. Một cảm giác đau nhói như bị khoét xương sọ xuất hiện khiến y bất an vô cùng. Nhưng lúc này hối hận đã muộn, y chỉ còn cách cắn răng chịu đựng đến cùng. Nếu là những đứa trẻ khác chắc chắn đã gào khóc bỏ cuộc, nhưng Nguyễn An Bình, với kinh nghiệm mười tám năm bị cha mình "rèn luyện", đã đủ sức vượt qua tác dụng phụ của thuật pháp.

Sau cơn đau buốt óc, Nguyễn An Bình tỉnh táo trở lại. Nếu việc trở thành pháp sư khiến y cảm thấy như vừa tỉnh mộng, thì ma pháp mới này lại giống như việc chuyển từ tính nhẩm sang sử dụng máy tính cầm tay. Cảm giác suy nghĩ nhanh nhạy chưa từng có khiến thiếu niên hưng phấn thốt lên:

“Cảm giác này... giống như con vừa lắp đặt một hệ thống máy tính vào đầu mình vậy.”

Ngay khi ý nghĩ đó nảy ra, trước mắt Nguyễn An Bình đột ngột xuất hiện một dòng số liệu. Đó là một bảng thông tin trông giống như giao diện trò chơi, nhưng lại có vẻ vô cùng cũ nát và loang lổ.