ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 15. Thế quái nào cảnh giới đột phá rồi?

Chương 15: Thế quái nào cảnh giới đột phá rồi?

“Ahaha, ta không nhìn nhầm đấy chứ? Đây chẳng lẽ chính là hệ thống trong truyền thuyết hay sao?”

Chứng kiến dòng số liệu hiện ra, Nguyễn An Bình lập tức dụi mắt nhìn cho thật kỹ để xác nhận bản thân không hề nhìn lầm. Thế nhưng ngay khi y vừa nhìn lại vào bảng trạng thái, thứ đó bỗng chốc biến mất không để lại dấu vết.

Thấy bảng trạng thái vừa xuất hiện đã tan biến, gương mặt đang vô cùng kích động của Nguyễn An Bình đột ngột nghệch ra.

“Đâu rồi? Một cái bảng hệ thống to đùng như vậy sao bỗng dưng lại biến mất rồi?”

Lúc này, y giống như một đứa trẻ hoang tưởng, liên tục tìm kiếm khắp nơi, lật tung mọi ngóc ngách khả nghi. Thế nhưng, tất cả những gì vừa thấy dường như chỉ là một ảo giác thoáng qua.

“Ơ kìa, rốt cuộc là ở đâu?”

Nguyễn An Bình thất vọng ngồi bệt xuống đống tài liệu mà y đã dày công tính toán suốt mấy ngày qua, vẻ mặt đầy mệt mỏi.

“Chậc, xem ra vừa rồi chỉ là ảo giác mà thôi.”

Nhìn con trai nằm trên đống tài liệu với ánh mắt đầy vẻ tiếc nuối, cặp vợ chồng đứng bên cạnh bắt đầu truyền âm bàn bạc với nhau.

“Hazzi, cha nó này, xem ra con trai chúng ta đã thất bại trong việc tạo ra hình thái ban đầu của hệ thống rồi.”

“Chuyện này cũng thường thôi. Nếu thằng bé làm đúng theo những gì ghi trong sách giáo khoa ta đưa, việc ngưng tụ hệ thống chắc chắn không thành vấn đề. Nhưng An Bình lại chỉ sử dụng một phần tri thức rồi tự ý chỉnh sửa lung tung. Biến công nghệ tên lửa xuyên lục địa thành pháo hoa thì còn nói gì được nữa? Nếu vừa rồi ta không ra tay can thiệp, e rằng ngay cả một góc hệ thống thằng bé cũng chẳng thấy được trước khi nó tự hủy. Khi chế tạo ra loại ma pháp này, chắc nó cũng không ngờ bản thân chỉ có một cơ hội duy nhất khi áp dụng tri thức của Vĩnh Hằng Phi Hạm chúng ta.”

Cuộc truyền âm kết thúc, hai người chỉ có thể trầm mặc nhìn nhau.

Thực chất, những gì Nguyễn An Bình nhìn thấy không phải là ảo giác. Một bảng hệ thống đã thực sự xuất hiện trong võng mạc của y, thậm chí là thứ mà bất kỳ ai cũng có thể nhìn thấy. Dù sao đó cũng chỉ là một bán thành phẩm lỗi, không có các biện pháp phòng chống thăm dò, nên bị người khác phát hiện là chuyện bình thường.

Nghĩ lại, một hệ thống lỗi như vậy để nó tan biến có khi lại tốt hơn. Nếu không, trong tương lai, tiểu tử này chắc chắn sẽ bị người đời truy đuổi, g·iết người đoạt bảo không dứt.

Thấy con trai đã bình tĩnh lại, vị Bá tước mới bắt đầu lên tiếng hỏi thăm:

“Thế nào rồi con trai, cảm giác sau khi sử dụng ma pháp mới ra sao?”

Nghe cha hỏi, Nguyễn An Bình nhíu mày, nói ra tất cả những gì mình cảm nhận được:

“Cảm giác rất tốt thưa cha…”

Vừa nói được nửa câu, một dự cảm bất ổn bỗng nảy sinh trong lòng y. Vô số dữ liệu trong đầu bắt đầu được phân tích và tính toán, cuối cùng đưa ra một kết luận: Thứ ma pháp mà cha y cố tình ẩn giấu vốn không dành cho hiện tại, mà là loại ma pháp phù hợp nhất cho tương lai.

Nếu Nguyễn An Bình sử dụng nó ngay lúc này, uy lực phát ra chưa tới một phần ngàn hiệu quả thực sự. Nhận ra bản thân vừa biến một ma pháp cực kỳ cường đại thành phế vật, y quay sang nhìn Nguyễn An Thành, đôi mắt rưng rưng như muốn tìm kiếm một đáp án khác.

“Cha, ma pháp con vừa dùng là bản không hoàn chỉnh, đúng không?”

Nguyễn An Thành mỉm cười, khẽ gật đầu.

“Vậy sau này con có thể sử dụng lại phiên bản hoàn chỉnh của nó được không?”

Lần này, cha y chỉ bày ra vẻ mặt nuối tiếc, nhưng nụ cười trào phúng vẫn treo trên môi. Cái lắc đầu của ông đã phủ định toàn bộ hy vọng của con trai, khiến Nguyễn An Bình có cảm giác mình vừa đốt sạch cả trăm triệu chỉ để tìm lại tờ một ngàn lẻ.

Y vẫn còn chút hy vọng, muốn lục tìm trong ký ức những tri thức đã dùng để chế tạo ma pháp kia nhằm phục dựng lại phiên bản hoàn hảo nhất. Tuy nhiên, dù đã lật tung cả Cung Điện Ký Ức, y vẫn không thể tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của mười lăm cuốn sách ma pháp đó.

Đơn giản là vì tri thức mà y thu nhận đã bị Nguyễn An Thành động tay chân; chúng sẽ tự hủy ngay khi một thành tựu nào đó được phát triển thành công. Kể cả đó là thứ ma pháp do một đứa trẻ tám tuổi phát minh ra cũng không ngoại lệ.

Thấy con trai suy sụp, Nguyễn An Thành vẫn nở nụ cười, vỗ nhẹ vai y:

“Rất tiếc con trai, việc lắp đặt hệ thống… à không, sử dụng siêu cấp ma pháp kia có trích dẫn tri thức từ Vĩnh Hằng Phi Hạm. Với người không thuộc về thế giới đó, được chạm vào tri thức ấy một lần đã là quá đủ rồi, đừng mơ tưởng đến lần thứ hai. Ta không dọa con đâu, bởi tri thức liên quan đến các thực thể siêu thoát không phải thứ có thể coi thường. Ta đã đi qua không biết bao nhiêu thế giới, chứng kiến biết bao thảm họa do những tri thức ấy gây ra. Hãy nhớ kỹ lời ta, An Bình.”

Nghe vậy, Nguyễn An Bình xìu xuống như một quả bóng xì hơi. Cha y dù có là một người không đáng tin, thích hố con cái, nhưng ông chưa bao giờ nói dối nửa lời. Những gì ông nói chắc chắn là thật.

Y ngẩng đầu, dùng ánh mắt đầy giận dỗi nhìn Nguyễn An Thành:

“Cha, có phải cha đã biết ma pháp của con là hàng lỗi ngay từ đầu rồi không?”

Trước thái độ của con trai, Nguyễn An Thành vẫn giữ nụ cười đầy khiêu khích rồi gật đầu xác nhận.

Thấy vậy, Nguyễn An Bình đỏ bừng mắt, mắm môi mắm lợi thốt ra đầy cay cú:

“Nếu cha đã biết nó sai lầm ngay từ đầu, tại sao không ngăn con lại? Thậm chí cha còn tham gia điều chỉnh nó nữa?”

Nguyễn An Thành tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa, dường như muốn trêu chọc cho đến khi con trai phát khóc mới thôi:

“Tại sao phải cản? Con cái có chí tiến thủ, muốn học tập để vươn lên thì cha mẹ nào lại nỡ ngăn cản? Hơn nữa, đây chẳng phải là quyết định của con sao? Với lại…”

Hắn lấy ra bìa của mười lăm cuốn sách ma pháp. Khi ghép chúng lại với nhau, những hoa văn trang trí trên bìa bỗng hóa thành một dòng chữ:

“Toàn bộ tri thức sau khi chuyển đổi sang thành tựu đều sẽ tự động mất đi.”

Nhìn thấy dòng chữ ấy, Nguyễn An Bình hoàn toàn cứng họng, không nói nên lời.

“Khà khà, thấy chưa con trai? Đây chính là sự khác biệt giữa việc có người chỉ dạy và tự học đấy. Khi nghiên cứu những tri thức lạ, con sẽ không biết được có bao nhiêu cạm bẫy tiềm ẩn bên trong. Vì vậy phải luôn cẩn thận. Vả lại, ta nhớ mình từng dùng trò vặt này với con rồi, không ngờ con vẫn mắc bẫy vì tội không đọc kỹ hướng dẫn sử dụng. Haha!”

Tiếng cười châm biếm của Nguyễn An Thành khiến Nguyễn An Bình tức đến mức thở dốc, gương mặt đỏ gay như sắp nổ tung. Nhưng sau một hồi cắn răng kìm nén, y cuối cùng cũng chấp nhận thực tại. Dù sao đi nữa, thứ ma pháp kia cũng do chính y tạo ra, và y đã nhận được thành quả tuy không phải mạnh nhất nhưng lại thích hợp nhất với bản thân.

Thấy con trai dần bình tĩnh lại, Nguyễn An Thành lại cảm thấy thất vọng. Từ nhỏ, vì nhìn thấy quá nhiều nguy cơ trong tương lai nên Nguyễn An Bình luôn mang bộ mặt thối, lúc nào cũng trầm ổn quá mức so với lứa tuổi. Điều này làm một người cha như hắn thấy vô cùng nhàm chán. Hắn vốn rất vui khi thấy con trai lộ ra đủ loại cảm xúc, nhưng giờ đây mọi thứ lại đâu vào đấy, khiến hắn không khỏi khó chịu.

Mặc kệ vẻ mặt của cha mình, Nguyễn An Bình không thèm để ý nữa. Nhưng khi nhìn lại bản thân, y không kìm được mà thốt lên:

“Cái quái gì thế này? Thế quái nào mà cảnh giới lại đột phá rồi?”