ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 16. Ma pháp kỹ năng: Nghiên Cứu

Chương 16: Ma pháp kỹ năng: Nghiên Cứu

Hiện tại, Nguyễn An Bình thét toáng lên đầy kinh ngạc khi thấy thực lực của bản thân tăng nhanh như phi tiễn. Quay đi quẩn lại, chẳng biết từ bao giờ, thiếu niên đã đột phá trở thành một pháp sư cấp độ 2, vượt qua cả một đại cảnh giới.

Thế nhưng khi đang hưng phấn, hắn bỗng bắt gặp vẻ mặt đầy vẻ khinh bỉ của cha mình. Nguyễn An Thành nhìn hắn như thể nhìn một kẻ ngu si thiếu hiểu biết. Vốn đã ôm cục tức với ông già từ trước, thiếu niên lạnh lùng quay sang hỏi:

“Cha, một pháp sư đột nhiên đột phá cả đại cảnh giới như thế này, chẳng phải là chuyện vô cùng bất thường hay sao? Tại sao cha lại chẳng chút để tâm vậy? Tình tiết này nếu xuất hiện trong mấy cuốn tiểu thuyết của ngài, chắc chắn sẽ bị độc giả mắng là buff bẩn đấy.”

Nghe nhi tử nói vậy, Nguyễn An Thành chỉ nở một nụ cười đầy vẻ trào phúng:

“Haha, đúng là như vậy thật. Nhưng nếu tác giả nói rằng từ pháp sư cấp độ 1 đến cấp độ 5 chỉ là tiểu cảnh giới trong một đại cảnh giới, thì mọi thứ lại đâu vào đấy thôi. Nhỡ đâu phía trên Pháp Sư cảnh còn có Đại Pháp Sư, Pháp Vương, Pháp Tôn, Pháp Hoàng, Pháp Đế gì đó thì sao?”

Nghe cha mình nói năng hàm hồ, gương mặt Nguyễn An Bình sạm lại, hắn nhìn ông bằng ánh mắt hình viên đạn. Thấy vậy, Nguyễn An Thành mới nghiêm túc trở lại để trả lời câu hỏi của con trai:

“Chuyện này vốn dĩ vô cùng đơn giản. Từ pháp sư cấp độ 1 đột phá lên cấp độ 2 chỉ cần chất lượng tinh thần lực đủ mạnh, cộng thêm cấu trúc ma pháp trận đủ vững chắc. Khi đó, chuyện đột phá chỉ là nước chảy thành sông, chẳng có gì lạ lùng cả.”

Nguyễn An Bình lập tức giật mình sau khi nghe những lời ấy. Hắn bắt đầu nhìn nhận lại bản thân. Vừa rồi, nhờ vào pháp thuật vô danh do mình tự sáng tạo cài thẳng vào não bộ, tinh thần của hắn đã có một sự lột xác về chất vô cùng mạnh mẽ. Điều đó khiến tinh thần lực vốn đã kinh khủng của thiếu niên nay lại càng trở nên cường đại hơn gấp bội.

Bên cạnh đó, cấu trúc ma pháp trận của Nguyễn An Bình nhờ được cha mẹ chia sẻ và biến đổi nên cực kỳ phức tạp so với những người cùng cảnh giới. Dựa vào những yếu tố đó, đúng như lời Nguyễn An Thành nhận xét, việc hắn đột phá quả thực là nước chảy thành sông.

Tuy nhiên lúc này, Nguyễn An Bình lại cảm nhận được đầu óc mệt mỏi hơn bao giờ hết. Tuy cảnh giới đã đạt tới cấp độ 2, nhưng mức năng lượng trong người vẫn đang dừng lại ở cấp độ 1, việc thiếu hụt ma lực là điều khó tránh khỏi.

Thấy con trai suy yếu, Nguyễn An Thành lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một lọ thuốc khôi phục rồi ném qua. Dù đang mệt lả, Nguyễn An Bình vẫn kịp phản xạ bắt lấy lọ thuốc. Hắn mở nắp thủy tinh, uống cạn dòng chất lỏng xanh thẳm như đáy đại dương. Cảm nhận được ma lực sôi trào, tưới tiêu cho thân thể khô kiệt, thiếu niên thấy mình như vừa được hồi sinh.

Gạt đi những chuyện xúi quẩy vừa rồi, trong đầu hắn bắt đầu nảy ra một loạt ý tưởng mới. Điều đầu tiên mà vị pháp sư nhỏ tuổi này nhớ tới chính là trong thế giới giả lập này, hắn là một quý tộc, là người thừa kế hợp pháp của lãnh địa Ngọc Lục Bảo. Sớm muộn gì vùng đất dưới chân cũng sẽ đến lượt hắn cai quản.

Thế nhưng theo tầm nhìn tiên tri kia, trong vài năm tới, rất có thể lãnh địa của hắn sẽ bị đủ loại thế lực vây công. Một kịch bản nhà tan cửa nát như vậy, Nguyễn An Bình làm sao có thể chấp nhận? Thay vì nơm nớp lo sợ kẻ địch đánh tới cửa, thiếu niên muốn đánh cho chúng phải thoi thóp trở về.

Với quy mô cuộc chiến lớn như vậy, một mình hắn rất khó lòng xoay chuyển. Để làm được điều đó, người thừa kế lãnh địa phải có một đội quân đủ mạnh. Nếu như toàn bộ người trong lãnh địa Ngọc Lục Bảo đều tu luyện loại ma pháp mới do hắn sáng tạo, thì trong nháy mắt, nơi này sẽ có một đội quân cả ngàn pháp sư cấp độ 2. Đây chính là sức mạnh đủ để răn đe các thế lực xung quanh. Dù vẫn còn nhỏ bé so với toàn thế giới, nhưng có thể phản kháng vẫn tốt hơn ngồi yên chờ người khác xâu xé.

Nghĩ là làm, ngay lập tức Nguyễn An Bình chia sẻ viễn cảnh tương lai mà mình chứng kiến với cha mẹ, đồng thời đề xuất kế hoạch gia tăng thực lực cho người dân lãnh địa. Nghe tin lãnh địa sẽ bị vây công và bản thân sẽ vắng mặt trong tương lai, Nguyễn An Thành và Chu Thị Minh Anh chẳng hề bất ngờ. Đây là chuyện tất yếu khi hai người đã để lộ tin tức về trường sinh ma pháp ra bên ngoài.

Về kế hoạch đào tạo binh lính của Nguyễn An Bình, hai người họ nghe xong liền vỗ vai hắn. Ánh mắt họ vừa như khẳng định chí khí của con trai, nhưng gương mặt lại đang cố kiềm chế để không bật cười thành tiếng.

Thấy biểu hiện của cha mẹ, Nguyễn An Bình nghiêng đầu khó hiểu. Tại sao nghe một tin tình báo quan trọng như vậy mà họ lại coi như việc nhỏ không đáng nhắc tới? Hơn nữa, cái biểu cảm kia là có ý gì?

Không để nhi tử phải nghi hoặc thêm, Nguyễn An Thành ghé tai hắn thì thầm giải thích:

“Haha, có chí khí lắm con trai. Chỉ tiếc là thứ ma pháp con vừa chế tạo có hiệu quả mạnh như vậy là do nó tương thích nhất với con, không phải ai cũng làm được điều đó. Nếu truyền thụ cho người khác, việc tăng thêm được 20% độ sống động của não bộ đã là tạ ơn trời đất rồi. Hơn nữa, con có thực sự sẵn sàng truyền thụ tri thức ấy cho những kẻ không đáng tin hay không? Phải biết rằng phân nửa người hầu và cận vệ trong pháo đài Ngọc Lục Bảo này đã bị kẻ khác thẩm thấu vào rồi. Tất cả đều vì trường sinh ma pháp mà đến…”

Nguyễn An Thành phân tích tình hình cho con trai, đương nhiên hắn đã giấu nhẹm việc mình cố tình lộ tiếng gió để tăng độ khó cho hành trình của đứa trẻ.

Nghe cha nói một hồi, Nguyễn An Bình mới phát hiện ý tưởng của mình nực cười đến mức nào khi mà cứ mỗi mét vuông trong pháo đài lại có thể đào ra vài tên gián điệp. Trong tương lai, khi chiến tranh nổ ra, đám người đó không quay lại đâm người nhà hắn một đao đã là có đạo đức lắm rồi, đừng mong chúng sẽ trợ giúp hắn chống lại kẻ thù.

Chán nản, Nguyễn An Bình muốn rời đi để về phòng nghỉ ngơi. Trước khi đi, thiếu niên chợt nhớ ra một việc:

“Đúng rồi, thứ ma pháp mà con vừa chế tạo, cha nghĩ nên đặt tên là gì?”

Nguyễn An Thành phẩy tay, tùy tiện đặt bừa:

“Gọi là Nghiên Cứu đi. Còn tại sao tên lại đơn giản như vậy thì trong tiểu thuyết, những bộ công pháp tên càng bình thường thì lại càng lợi hại.”

Gương mặt Nguyễn An Bình sạm lại, rõ ràng là không thích cái tên này. Thứ ma pháp ấy có thể che giấu sóng ma lực, thao túng tinh thần, tăng cường ngộ tính… vậy mà cha hắn lại chỉ lấy duy nhất đặc tính nghiên cứu ra để đặt tên. Nhưng đã lỡ xin ý kiến, hắn chỉ đành chấp nhận rồi quay đầu rời đi. Sau cả tuần chui lủi dưới hang động sâu thẳm dưới đáy pháo đài, cuối cùng thiếu niên cũng quyết định đi ra ngoài để đón ánh mặt trời.

Tại hang động, cặp vợ chồng Nguyễn An Thành và Chu Thị Minh Anh lại tiếp tục bàn luận. Vị bá tước nhìn vợ mình với ánh mắt đầy khó hiểu:

“Bà xã, tại sao không để nó an tâm tu luyện cho đến khi trưởng thành? Lúc đó nó sẽ tự lĩnh ngộ được công thức chế tạo hệ thống mà chúng ta đã cài vào. Phá rối quá trình nhận hệ thống như vậy, chẳng lẽ bà không định để con trai cùng chúng ta trở về Vĩnh Hằng Phi Hạm sao? Hay bà sợ việc tuồn công nghệ hệ thống ra ngoài sẽ bị cấp trên trách phạt? Đám người đó sao có thể phạt chúng ta, họ còn mừng khi tri thức được rải khắp chư thiên vạn giới ấy chứ.”

Trầm ngâm một lúc, linh hồn Chu Thị Minh Anh mới lên tiếng:

“Không phức tạp như vậy đâu. Ta thấy con trai chúng ta có khí chất của người làm việc lớn, không phải loại lười biếng như cha mẹ nó. Ta chỉ muốn để nó được tự do phát huy mà thôi.”

Giây phút này, không gian ngầm sâu trong lòng đất trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có.