Chương 17: Thánh quang và tử linh.
Ba ngày sau.
Tại khu rừng nằm bên ngoài pháo đài Ngọc Lục Bảo.
Sau vài ngày làm quen với cảnh giới mới, Nguyễn An Bình cuối cùng cũng rời khỏi phủ và bí mật tiến vào rừng sâu.
Nguyên do của chuyến đi này vô cùng đơn giản. Hắn nhận ra pháo đài đã không còn là nơi an toàn khi hàng tá gián điệp đã trà trộn vào trong. Bên cạnh đó, nhờ vào việc đột phá cảnh giới, thiếu niên cũng nhìn ra được nhiều thứ mà một pháp sư cấp độ 1 không thể thấy được.
Lúc này, hắn mới giật mình phát hiện ra một sự thật đáng sợ. Chỉ cần hắn vừa ló mặt ra khỏi cửa sổ, vô số thủ đoạn giám sát lập tức được triển khai, khiến giác quan của Nguyễn An Bình cảm thấy khó chịu khôn cùng. Hắn hiểu rằng nếu cứ tiếp tục ở lại pháo đài, sớm muộn gì thực lực thật sự của mình cũng bị kẻ khác dò xét ra.
Nguyễn An Bình vốn hiểu rõ đạo lý cây cao đón gió lớn. Dù biết rằng dù thông tin có bại lộ thì bản thân vẫn có thể sống sót cho tới ngày đại chiến nổ ra, và chắc chắn không có cuộc ám sát nào có thể thành công, nhưng hắn vẫn lựa chọn rời đi để tu luyện trong thầm lặng. Sống sót tới khi trận chiến diễn ra là một chuyện, nhưng có thể tồn tại sau khi cuộc chiến ấy kết thúc hay không lại là chuyện hoàn toàn khác. Vì vậy, trong quá trình tu luyện, Nguyễn An Bình càng che giấu được nhiều bí mật về ma pháp của mình bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu.
Giữa rừng núi bạt ngàn, trên một mỏm đá lớn như ngôi nhà hai tầng, vị pháp sư trẻ tuổi đứng đó, ánh mắt nhìn ra xa bao quát phạm vi vài dặm xung quanh. Sau khi xác nhận không có bất cứ ai, cũng không có ma pháp hay đạo cụ kỳ lạ nào bám theo, hắn mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó, thiếu niên lấy từ nhẫn trữ vật ra một bộ dụng cụ với đủ loại vật phẩm hỗn tạp. Một luồng ma lực được đánh vào, khiến đống đồ vật ấy bắt đầu lơ lửng giữa không trung như thể trọng lực đã biến mất. Rất nhanh chóng, chúng dung hợp lại với nhau trong tích tắc, tạo thành một vật phẩm ma thuật có hình dạng tương tự như đồng hồ mặt trời cổ đại.
Đây là một loại trận bàn quân dụng được cất giấu trong kho của gia tộc, một đạo cụ vô cùng quan trọng trong chiến tranh khi có thể che chắn cả một đội quân khỏi ánh mắt kẻ thù. Nhưng hiện tại, một bảo vật như vậy lại bị một đứa trẻ đem đi chỉ để luyện tập ma pháp thì quả thực là điều phí phạm. Tuy vậy, cả Nguyễn An Bình lẫn Nguyễn An Thành đều không mấy bận tâm đến giá trị của nó.
Một ma pháp trận vô hình nhanh chóng được dựng lên giữa khu rừng hoang vắng. Từ giờ trở đi, mọi sinh vật đều không thể phát hiện được điều bất thường bên trong, trừ khi có vị pháp sư nào đủ mạnh mẽ để vượt qua được ảnh hưởng của trận pháp. Tuy nhiên, trong phạm vi lãnh địa Ngọc Lục Bảo, có vẻ không có ma pháp sư cấp độ 4 nào hiện diện để nhìn xuyên qua lớp ngụy trang này.
Giờ đây, Nguyễn An Bình có thể thoải mái thực nghiệm đủ loại ma pháp mà không lo bị những ánh mắt soi mói rình mò. Điều đầu tiên hắn làm sau khi đột phá ma pháp sư cấp độ 2 chính là kiểm tra lại cấu trúc ma pháp của bản thân. Thế nhưng, khi nhìn vào nội tại, hắn không khỏi kinh ngạc khi thấy cấu trúc ấy đã hoàn toàn thay đổi.
Hắn không nhịn được mà thốt lên: “Thế quái nào?! Tại sao ma pháp trận của ta lại thành ra như thế này?”
Lúc này, Nguyễn An Bình không còn là một pháp sư với ba ma pháp trụ cột thông thường, mà hắn đã trở thành một dị loại với tận bốn trụ cột. Thứ mới xuất hiện kia không phải gì khác, chính là ma pháp "Nghiên Cứu" do chính hắn sáng tạo ra. Bên cạnh việc có thêm một trụ cột mới giúp căn cơ vững chắc hơn, xung quanh phù văn của các ma pháp trụ cột cũ còn xuất hiện thêm ba ô trống mới.
Khi một pháp sư đột phá cảnh giới, cấu trúc ma pháp của họ sẽ có những thay đổi khác biệt. Nếu ví ma pháp trận và các pháp thuật trụ cột ở cấp độ 1 là hạt giống, thì khi lên cấp độ 2, hạt giống ấy đã bắt đầu nảy mầm. Theo lẽ thường, khi đột phá, mỗi pháp thuật trụ cột đều sẽ mọc ra ba nhánh mới. Mỗi nhánh này có thể đặt thêm các pháp thuật bổ trợ, khiến uy lực tăng lên gấp bội.
Ví dụ, một pháp sư có trụ cột là Hỏa Cầu Thuật, khi thăng cấp có thể chọn thêm Truy Tung Thuật để pháp thuật có khả năng tầm nhiệt, hoặc kết hợp với Phi Thạch Thuật để biến nó thành ma pháp triệu hồi thiên thạch. Số lượng pháp thuật cơ bản trên lục địa Alrat mỗi ngày đều tăng thêm, khiến thủ đoạn của các pháp sư trở nên vô cùng đa dạng, không ai giống ai.
Lúc này, Nguyễn An Bình chợt nhớ tới lão hắc ma pháp sư Bram. Nghe nói khi lão đột phá cấp độ 2, lão đã cải tạo "Bóng Tối Lĩnh Vực" – pháp thuật trụ cột của mình – bằng cách kết hợp với Phong Cấm Giác Quan, Nỗi Sợ Vô Danh và Nguyền Rủa Suy Yếu. Nhờ tổ hợp này, dù lão chỉ là một pháp sư có trụ cột bình thường, nhưng hễ kẻ địch cùng cảnh giới nào lọt vào lĩnh vực của lão thì cơ hội sống sót chưa tới một phần mười. Kẻ thù sẽ phải trải qua ác mộng trong màn đêm, giác quan bị tước đoạt, sự sợ hãi đè nặng tâm lý, các chỉ số cơ thể dần bị cắn nuốt, để rồi cuối cùng bị một mũi tên bắn lén kết liễu một cách dễ dàng.
Có thể nói, những pháp sư biết tận dụng ưu thế của mình đều là những kẻ vô cùng nguy hiểm.
Không suy nghĩ quá nhiều về những tiền bối đi trước, Nguyễn An Bình cảm thấy việc trở thành một pháp sư chiến đấu trực diện hoàn toàn không phù hợp với mình. Khoảng sáu năm sau, khi liên quân khắp nơi kéo đến thảo phạt lãnh địa Ngọc Lục Bảo, lúc đó hắn cũng chỉ là một thiếu niên mười bốn tuổi. Một đứa trẻ xuất hiện giữa chiến trường sẽ là mục tiêu vô cùng nổi bật, nếu còn trực diện nghênh chiến thì e rằng sẽ bị bao vây tới chết.
Giải pháp tốt nhất mà hắn nghĩ ra chính là ẩn thân sau màn, điều khiển kẻ khác tiến lên chiến đấu. Hơn nữa, mục tiêu cao nhất của hắn khi bước vào thế giới giả lập này chính là tìm cách cứu lấy cha mẹ đang hấp hối ở thế giới thực.
Nghĩ tới đây, trong đầu thiếu niên bỗng hiện lên vô số linh cảm và ý tưởng mới. Hắn biết đây chính là tác dụng từ ma pháp trụ cột bị động "Tự Nhiên Linh Cảm". Nhờ nó, hắn đã lập tức tìm ra giải pháp để hoàn thành tất cả mục tiêu.
Trong tâm trí hắn, ma pháp "Cung Điện Ký Ức" vốn luôn tiêu hao ma lực để duy trì giờ đây cũng bắt đầu vận hành mạnh mẽ. Từ mớ thông tin khổng lồ và hỗn tạp, Nguyễn An Bình nhanh chóng chọn lọc ra ba loại ma pháp mới để bổ sung cho trụ cột của mình.
Pháp thuật đầu tiên được dùng để nâng cấp "Tơ Tuyến Ma Pháp" chính là Thánh Thủy Khôi Phục Thuật – một loại pháp thuật tạo ra nước thánh mang sinh mệnh lực nồng đậm cùng thuộc tính thần thánh, thường dùng để trị thương hoặc gây sát thương lên sinh vật hắc ám.
Thứ hai là Sắc Bén, có tác dụng đơn giản nhưng hiệu quả là khiến các vật thể được phụ ma trở nên bén nhọn, dễ dàng xuyên thấu vật chất hay pháp thuật khác.
Và thứ cuối cùng chính là Tử Vong Hơi Thở – ma pháp tạo ra sương mù mang tử khí để đầu độc kẻ thù hoặc biến thi thể thành quái vật tử linh.
Nếu có ai biết Nguyễn An Bình muốn cải tạo ma pháp trụ cột bằng hai loại pháp thuật mang thuộc tính hoàn toàn xung khắc như vậy, họ chắc chắn sẽ lắc đầu tiếc nuối cho một thiên tài nhưng lại mắc chứng điên khùng. Trên lục địa Alrat, lịch sử đã chứng kiến nhiều kẻ thử kết hợp các thuộc tính trái ngược, và kết quả chỉ có hai: một là thuộc tính tương khắc khiến ma pháp bị suy yếu thảm hại, hai là ma pháp trở nên mất kiểm soát và phát nổ ngay khi thi triển, uy lực không khác gì ôm bom tự sát. Với thể chất yếu ớt của pháp sư, họ thường sẽ mất mạng ngay lập tức.
Nguyễn An Bình không phải không biết những điển tích đó, nhưng hắn không hề sợ hãi. Một phần là vì "Tự Nhiên Linh Cảm" và ma pháp nghiên cứu đã chỉ ra con đường trung hòa các thuộc tính đối lập. Phần khác chính là viễn cảnh tương lai nơi hắn vẫn còn sống sót – vận mệnh ấy giống như một loại bảo hiểm, đảm bảo rằng hắn sẽ bình an vô sự cho tới sáu năm sau. Vì vậy, chẳng có lý do gì để hắn phải chần chừ trong việc nâng cấp sức mạnh của mình.
Hắn trầm mặc một hồi lâu, sau đó bắt đầu dẫn dắt ma lực để thực hiện quá trình dung hợp đầy mạo hiểm này.