ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 18. Thuộc tính: Sinh Tử

Chương 18: Thuộc tính: Sinh Tử

Trước mắt Nguyễn An Bình, cấu trúc ma pháp trận càng lúc càng mở rộng. Hiện tại, mọi cấu trúc khác đều đã thu nhỏ tới cực hạn, chỉ còn lại các phù văn cùng cấu trúc của Tơ Tuyến Ma Pháp cùng ba ô trống xung quanh là được phóng đại tối đa. Lấy tinh thần lực làm bút, hắn bắt đầu tỉ mỉ khắc từng nét vào những ô trống xung quanh ma pháp trụ cột.

Tuy nhiên, ngay từ lúc bắt đầu, hắn đã phải nhíu mày. So với lần khắc ấn ma pháp trụ cột hồi còn là pháp sư học đồ, lần này cấu trúc ma pháp trận đã trở nên cứng rắn hơn gấp nhiều lần. Nếu chỉ dùng lực nhẹ như trước, hắn khó lòng để lại dấu vết trên pháp trận, chứ đừng nói đến việc khắc họa thành công. Nguyễn An Bình lập tức tăng cường tinh thần lực lên gấp khoảng hai mươi lần, cảm giác trơn tru mới bắt đầu xuất hiện.

Rất nhanh sau đó, ma pháp bổ sung đầu tiên là Thánh Thủy Khôi Phục Thuật đã được điêu khắc thành công. Ngay khi hoàn tất, hắn liền cảm nhận được một sự suy yếu rõ rệt. Ước tính hắn đã tiêu tốn khoảng một phần ba tinh thần lực chỉ để khắc họa ma pháp này. Nhẩm tính một lát, Nguyễn An Bình chỉ có thể lắc đầu tiếc nuối:

"Chậc, thật đáng tiếc. Xem ra ngày hôm nay ta chỉ có thể bổ sung cho mỗi Tơ Tuyến Ma Pháp mà thôi."

Nếu có một ma pháp sư khác ở đây, họ chắc chắn sẽ vô cùng chấn động, thậm chí muốn lao tới dạy cho hắn một bài học. Với những pháp sư bình thường, kể cả là bậc thầy với ba ma pháp trụ cột, việc khắc họa ma pháp mới chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Quá trình này vốn cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cấu trúc ma pháp sụp đổ hoàn toàn. Do đó, mỗi pháp sư cấp 2 thường phải mất từ ba tháng đến nửa năm mới có thể khắc họa xong một ma pháp mới. Không ai có thể ngờ được thiếu niên này chỉ tốn chưa đầy ba phút để hoàn thành.

Sau khi điêu khắc xong ma pháp đầu tiên, Nguyễn An Bình cảm thấy mình đã nắm vững kỹ thuật điều khiển tinh thần lực. Hắn tự tin rằng lần khắc họa tiếp theo sẽ nhanh hơn gấp đôi. Quả nhiên, ma pháp Sắc Bén cũng sớm được hoàn tất. Lần này, hắn không vội vàng khắc họa Tử Vong Hơi Thở ngay. Thay vào đó, bằng khả năng điều khiển ma pháp điêu luyện như cánh tay của chính mình, hắn gom toàn bộ các phù văn và cấu trúc liên quan tới thuộc tính Thánh Quang và Sinh Mệnh lại, tạm thời chuyển chúng tới trú ngụ tại ma pháp Sắc Bén.

Sau đó, Nguyễn An Bình vô cùng cẩn trọng bắt đầu khắc họa ma pháp cuối cùng: Tử Vong Hơi Thở. Nếu như Thánh Thủy Khôi Phục Thuật mất ba phút, Sắc Bén mất hai phút, thì lần này hắn phải tiêu tốn hơn mười phút mới có thể hoàn thành. Bởi lẽ, hắn vừa phải khắc họa, vừa phải dốc sức khống chế thuộc tính Thánh Quang và Sinh Mệnh, ngăn không cho chúng chạy loạn rồi va chạm với thuộc tính Tử Linh.

Vào khoảnh khắc ma pháp hoàn thành, ma pháp trận của Nguyễn An Bình rung chuyển dữ dội như một ngọn núi lửa chực chờ phun trào. Tưởng chừng mọi thứ sẽ kết thúc bằng một vụ nổ khiến cấu trúc ma pháp sụp đổ và vị thiên tài trẻ tuổi phải ngã xuống khỏi thần đàn, nhưng cuối cùng, tất cả những thuộc tính trái ngược kia đều bị Tơ Tuyến Ma Pháp kiềm chế, trở thành một phần của nó.

Lúc này, Nguyễn An Bình có thể khẳng định rằng ma pháp trụ cột của hắn đã nâng cấp thành công rực rỡ. Ngay lập tức, hắn ngồi bệt xuống tảng đá dưới chân, đôi mắt thâm quầng như thể vừa thức trắng đêm. Từ miệng một đứa trẻ tám tuổi phát ra chất giọng khàn khàn, mệt mỏi:

"Ai nha, tinh thần lực tiêu tốn nhiều hơn ta tưởng."

Việc khắc họa Tử Vong Hơi Thở đã rút cạn tinh thần lực của Nguyễn An Bình, khiến hắn mười phần chỉ còn lại một. Tuy nhiên, nhờ hai pháp thuật bị động là Tự Nhiên Linh Cảm và Nghiên Cứu, cơn đau đầu của hắn nhanh chóng dịu đi. Dù vậy, tốc độ khôi phục vẫn quá chậm, không đủ để hắn tiếp tục khắc họa thêm hai ma pháp còn lại. Bù lại, hắn đã có đủ tinh lực để thử nghiệm Tơ Tuyến Ma Pháp sau khi được cải tạo.

Vì nơi này đã bị trận pháp của chính mình bao phủ nên không có đối tượng thích hợp để thí nghiệm, Nguyễn An Bình khẽ phẩy tay. Trận bàn đặt trên đỉnh tảng đá lập tức phân tách thành đủ loại linh kiện rồi thu hồi vào nhẫn trữ vật. Ngay sau đó, hắn lấy ra một ma đạo khí khác: một chiếc mặt nạ trắng tinh khiết, chỉ có hai lỗ hình tam giác ở vị trí mắt, không hề có hoa văn trang trí.

Khi đeo chiếc mặt nạ vào, chiều cao, dáng người và khí tức của Nguyễn An Bình lập tức thay đổi. Nhìn qua, người ta sẽ thấy đây là một người đã trưởng thành chứ không phải một đứa trẻ tám tuổi. Với lớp vỏ bọc này, hắn có thể thoải mái đi lại mà không lo bị lộ thân phận.

Dù là trung tâm của lãnh địa, nhưng pháo đài Ngọc Lục Bảo chưa bao giờ được xem là nơi an toàn nhất. Trái lại, nó là nơi nguy hiểm nhất vì nằm sát bên một khu rừng tràn đầy ma thú. Sở dĩ dinh thự quý tộc lại được xây dựng gần nơi nguy hiểm như vậy là vì ba lý do chính: ma thú không chỉ là mối đe dọa mà còn là nguồn tài nguyên vô giá; những nơi rừng sâu nồng độ ma lực thường đậm đặc hơn hẳn, rất hoàn hảo để tu luyện; và cuối cùng là trách nhiệm của quý tộc trong việc trấn thủ, bảo vệ cư dân tại đại lục Alrat.

Đối với Nguyễn An Bình, giữa lúc thám báo và gián điệp đang bủa vây pháo đài, việc có thể ẩn danh ra ngoài lịch luyện là một loại hạnh phúc. Chỉ đi vài bước trong rừng, hắn đã bắt gặp hàng chục loài sinh vật kỳ lạ. Tuy nhiên, với một pháp sư cấp 2 như hắn, đám ma thú cấp 1 này quá yếu ớt, không hề mang lại chút uy hiếp nào nên hắn trực tiếp bỏ qua. Ở chiều ngược lại, đám ma thú trong rừng dường như cũng đã quen với sự hiện diện của các pháp sư, dù có kích thước to lớn trên ba mét, chúng cũng không dám lảng vảng trước mặt kẻ mặc áo đen này.

Hắn cứ thế lang thang trong khu rừng vắng. Mười phút sau, Nguyễn An Bình cuối cùng cũng tìm thấy vật thí nghiệm hoàn hảo. Trước mặt hắn là hai con quái vật đang gầm gừ đe dọa nhau để tranh giành lãnh thổ. Một con là khỉ đột trắng cao hơn năm mét, con còn lại là một con dê lông rậm dài tới tám mét. So với chúng, kích thước của Nguyễn An Bình vô cùng nhỏ bé. Nhưng là bá chủ một phương với sức mạnh ngang ngửa pháp sư cấp 2, cả hai con ma thú lập tức cảm nhận được sự nguy hiểm từ sinh vật nhỏ bé kia.

Chúng liên tục gầm gừ uy hiếp. Trong mắt chúng, Nguyễn An Bình chính là kẻ ngoại lai đến tranh giành địa bàn. Đối mặt với ánh mắt đầy ác ý đó, vị pháp sư trẻ tuổi không chút sợ hãi. Khi hai con ma thú còn chưa kịp phản ứng, vô số sợi tơ ma pháp đã từ tay hắn bắn ra. Những sợi tơ này siêu mỏng, gần như vô hình trước mắt thường, nhưng tốc độ lại nhanh đến kinh người.

Chỉ trong nháy mắt, hai sợi tơ đã cuốn chặt lấy đầu hai con ma thú cấp 2. Phản ứng của đám ma thú vốn nhanh hơn pháp sư thông thường rất nhiều, vậy mà chúng vẫn bị hạ gục trong tích tắc. Điều này cho thấy những đối thủ cùng cảnh giới sẽ bất lực thế nào khi đối đầu với Nguyễn An Bình. Nhìn kết quả trước mắt, chính hắn cũng không ngờ trận chiến đầu tiên lại kết thúc chóng vánh đến vậy.