Chương 19: Thí nghiệm ma pháp.
Lần đầu tiên đoạt đi sinh mạng của sinh vật khác, Nguyễn An Bình vẫn cảm thấy tâm tình vô cùng bình thản, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Dẫu mang hình hài một đứa trẻ tám tuổi, nhưng y lại sở hữu tới mười tám năm kinh nghiệm sống và học tập từ tiền kiếp. Cộng thêm tu vi hiện tại đã đạt tới cấp độ Pháp sư cấp 2, ý chí và tâm lý của y đã vượt xa người thường. Đó là chưa kể đến cảnh tượng rùng rợn mà y từng chứng kiến ngay khi vừa đặt chân lên lục địa Alrat. Bởi vậy đối với Nguyễn An Bình, máu tanh giờ đây chẳng thể khiến y nảy sinh chút biểu lộ sợ hãi nào.
Nhìn vào những vết cắt do chính tay mình gây ra, đó là những đường rạch vô cùng sắc bén khiến cho lớp lông cứng như hợp kim, làn da dai hơn cao su tổng hợp cùng xương thịt rắn chắc của ma thú cũng trở nên vô dụng.
“Xem ra uy lực sau khi được gia trì ma pháp Sắc Bén thật không thể xem thường.”
Nhưng bấy nhiêu đó sao có thể khiến Nguyễn An Bình thỏa mãn? Lần này, y vận dụng thêm ma lực của Tử Vong Hơi Thở lên trên những sợi tơ ma pháp. Những sợi chỉ đen nhanh chóng bắn xuyên qua một mảng rừng, đâm thấu cây cối đất đá nhẹ nhàng như thể không gặp bất kỳ trở ngại nào. Không dừng lại ở đó, bất cứ nơi nào sợi chỉ đen đi qua, dù là thực vật hay đá tảng đều bị tàn dư ma lực như khói đen ám lên, khiến vạn vật đều trở nên hủ bại.
Nguyễn An Bình khẽ gật đầu, cảm thấy khá hài lòng trước những gì ma pháp trụ cột của mình có thể làm được. Bỗng nhiên, y cảm nhận được mặt đất dưới chân đang rung lắc nhẹ. Quay người lại phía sau, thân xác không đầu của con khỉ đột vốn đã bị khí tức tử linh từ ma pháp vừa rồi ô nhiễm, biến nó thành một xác sống. Thân thể nặng nề của nó từ từ bò dậy.
Đối mặt với một xác chết chồm lên như vậy, Nguyễn An Bình vốn dĩ muốn hét toáng lên và bỏ chạy, nhưng ý định ấy vừa nảy ra đã lập tức bị các ma pháp trụ cột chuyên về tinh thần như Tự Nhiên Linh Cảm và Nghiên Cứu trấn áp hoàn toàn. Lúc này, y cảm giác mình không còn là chính mình nữa. Trong nháy mắt, vô số quyết định được đưa ra vô cùng nhanh chóng và chuẩn xác, không hề có một giây phút chần chờ hay động tác thừa thãi.
Lần này, vẫn là những sợi tơ ma pháp được bắn ra, nhưng khi kết hợp thêm thuộc tính Thánh Quang, Nguyễn An Bình cảm thấy thứ mình vừa giải phóng không còn là ma pháp đơn thuần nữa, mà gọi là súng laser thì đúng hơn. Từng sợi tơ nhiễm ma lực thánh quang bắn đi với tốc độ cực nhanh, dù chưa đạt tới vận tốc ánh sáng nhưng cũng đủ để chuẩn xác đánh tan những tụ điểm ma lực tử linh trong người cái xác sống kia. Vốn là một quái vật có khả năng sống dai như gián, nay xác sống của con khỉ đột trắng lập tức gục ngã như con rối bị cắt dây.
Sau khi thử nghiệm xong khả năng tiến công của Tơ Tuyến Ma Pháp phiên bản 2.0, Nguyễn An Bình muốn kiểm tra xem khả năng chữa lành của ma pháp này có thể mạnh tới mức nào. Y đưa mắt nhìn xuống mặt đất, nơi đầu của hai con ma thú vẫn đang mở mắt trừng trừng.
“Chậc, quả nhiên là ma thú, sức sống đúng thật mãnh liệt.”
Tấm tắc trước việc con ma thú đầu dê kia vẫn còn thoi thóp, Nguyễn An Bình quyết định thử cứu một sinh vật vừa bị chặt đầu. Từng sợi tơ ma lực một lần nữa bay múa trong không gian, linh hoạt như những xúc tu kéo đầu con dê lên và nhanh chóng ghép nối vào thân thể. Lúc này, y nhận thấy khả năng đâm xuyên của những sợi tơ ma lực rất tốt, có thể đi xuyên qua cơ thể rắn chắc của ma thú một cách thuận lợi. Với lực tính toán kinh khủng từ ma pháp Nghiên Cứu, Nguyễn An Bình cảm thấy mình có thể khâu lại từng tế bào bị tổn thương một cách dễ dàng.
Sau một hồi quá nhập tâm vào việc khâu vá thân thể quái vật, Nguyễn An Bình mới nhận ra có điểm không đúng. Y đã khâu nhầm đầu của con dê vào thân thể của con khỉ đột. Kết quả là một sinh vật quái dị đã thành hình. Trong tình huống bình thường, chuyện này chắc chắn không thể xảy ra, hoặc nếu có thành công thì các phản ứng bài xích cũng sẽ khiến vật thí nghiệm chết ngay lập tức. Nhưng hiện tại, nhờ khả năng nối từng bó dây thần kinh cộng thêm sự chữa lành từ Thánh Thủy Khôi Phục Thuật, lại tận dụng thân thể đã chết của con khỉ đột khiến mọi thứ thuận lợi đến không tưởng. Vì là một thân xác đã chết nên các phản ứng bài dị gần như không đáng kể.
Tất cả những yếu tố trên đã giúp cuộc phẫu thuật của Nguyễn An Bình thành công rực rỡ. Trước mắt y, con ma thú đầu dê đang mang gương mặt ngơ ngác nhìn về thân thể mới, rồi lại nhìn kẻ vừa lấy đầu mình cách đây không lâu. Theo bản năng, nó chỉ muốn quay đầu bỏ chạy ngay lập tức khi đối mặt với kẻ nguy hiểm gấp nhiều lần bản thân.
Rất tiếc, con quái vật ấy muốn chạy cũng không được. Kích thước của con dê vốn lớn hơn khỉ đột, nay cái đầu lại bị ghép vào một bộ thân thể nhỏ bé hơn, sự mất cân đối khiến việc di chuyển trở nên vô cùng khó khăn. Đó là chưa kể cách vận động của loài dê và khỉ đột hoàn toàn khác biệt, cộng thêm thân thể đã bị khí tức tử vong xâm nhiễm nên vô cùng cứng đờ.
Thấy con ma thú ngoan ngoãn ở lại làm thí nghiệm, Nguyễn An Bình gật đầu hài lòng. Nhìn vào tạo vật trước mắt, y cảm nhận được vô số thông số tính toán đang truyền vào não bộ, và tất cả đều dẫn tới một kết luận chung: thứ y vừa tạo ra chỉ là một phế vật. Dù sở hữu cơ thể ma thú cấp 2, nhưng sự khác biệt về cấu tạo đã khiến sức chiến đấu bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Hơn nữa, việc thân thể này từng chết đi một lần khiến ma lực thất thoát, tiềm lực suy giảm vô số lần.
Những số liệu này khiến Nguyễn An Bình cảm thấy vô cùng khó chịu, giống như một người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) phải chứng kiến thứ không hoàn hảo. Vì vậy, những sợi tơ một lần nữa được phóng ra từ lòng bàn tay y, sắc bén hơn cả dao phẫu thuật tinh vi nhất. Dù chỉ mới đọc lướt qua tri thức về giải phẫu ma thú, nhưng khi tuân theo cảm giác được Tự Nhiên Linh Cảm tăng cường, y tin rằng lần giải phẫu này sẽ thành công mỹ mãn.
Trong ánh mắt đầy sợ hãi của con ma thú, tầm nhìn của nó hoàn toàn bị nhuộm đỏ bởi máu. Những tiếng thét kinh hoàng liên tục vang lên giữa rừng sâu, nhưng ở nơi dã ngoại này, tiếng thét thảm thương là chuyện thường tình nên chẳng mấy sinh vật chú ý tới.
Nhìn đống thịt đang lúc nhúc trước mặt, vốn được giữ hoạt tính nhờ ma pháp Thánh Thủy Khôi Phục Thuật, Nguyễn An Bình hít một hơi thật sâu. Một câu hỏi chợt lóe lên trong lòng:
“Haiz, một đứa trẻ tám tuổi như ta có nên làm những thí nghiệm này không nhỉ?”
Y nhắm nghiền mắt suy tư, nhưng khi mở ra, đôi đồng tử ấy chỉ còn lại sự lạnh nhạt đến thấu xương.
“Haha, ta sao lại phải tự lừa dối mình là con trẻ nữa? Chẳng phải mười tám năm mắc kẹt trong mớ ký ức của cha đã là quá đủ rồi sao? Hơn nữa, vài năm nữa thôi sẽ có kẻ đánh tới tận cửa để hủy diệt gia đình ta, chúng sẽ chẳng quan tâm đến trẻ con hay người lớn. Dù sao thế giới này cũng đâu phải thực tại? Nó chỉ là một trò chơi… Phải rồi, một trò chơi thôi…”
Ánh mắt Nguyễn An Bình giờ đây không còn chút do dự, không sợ hãi, cũng chẳng bị ràng buộc bởi đạo đức. Đó tuyệt đối không phải ánh mắt ngây thơ của một đứa trẻ, mà chỉ có chỗ cho lý trí tuyệt đối. Ý chí sắt đá ấy chi phối toàn bộ thân thể, khiến mọi động tác của y trở nên nhanh chóng và chuẩn xác.
Vài giờ sau, Nguyễn An Bình thong dong bước đi trong khu rừng vắng. Phía sau lưng y là một con quái vật cao tới bảy mét, hình người đầu dê. Trên thân thể nó là hai loại lông khác biệt đan xen. Điều này cũng không có gì bất ngờ khi toàn bộ thể xác con dê ban nãy giờ chỉ còn lại vài mảng da thịt. Toàn bộ “vật liệu” từ con ma thú ấy đã được Nguyễn An Bình khâu vá lại, tạo thành một bộ thân thể mới mạnh mẽ hơn cho tạo vật của mình.