ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 20: Tư binh

Vẫn là mỏm đá nơi Nguyễn An Bình đã chọn để dựng trận pháp che giấu tai mắt người đời. Nhưng giờ này, tại nơi đây không chỉ có riêng một mình y nữa. Xuất hiện trước mặt là một sinh vật khâu vá khổng lồ, một quái vật cao hơn bảy mét với cái đầu dê trông vô cùng đáng sợ.

Sau khi được Nguyễn An Bình cải tạo lại lần thứ hai, dáng vẻ của quái vật này đã khá hơn trước rất nhiều. Thân thể nó trở nên cân đối, không còn mắc kẹt trong hình dạng bất tiện đầu to thân nhỏ như dạo nọ. Giờ đây, khi nhìn vào tạo vật của mình, chính Nguyễn An Bình cũng không biết nên gọi thứ ấy là sinh vật hay không. Đừng nhìn con quái vật ấy cử động được mà cho rằng nó là sinh linh sống. Dù máu thịt vẫn còn chút hoạt tính yếu ớt, nhưng về cơ bản, thân xác này đang trong giai đoạn chết dần chết mòn.

Nếu có ai đứng đủ gần, người đó sẽ không cảm nhận được nhiệt độ, tiếng tim đập hay hơi thở từ con quái thú. Nó vốn không còn là một sinh mệnh. Thế nhưng hiện tại, Nguyễn An Bình vẫn cảm giác được tạo vật của mình đang chịu cơn đói cồn cào. Nó cần ăn uống để duy trì sự tồn tại. Đương nhiên, thứ mà nó cần không phải là đồ ăn thông thường, mà là năng lượng cùng tất cả những vật thể ẩn chứa linh khí.

Dẫn con quái vật tới gần mỏm đá, Nguyễn An Bình tháo chiếc mặt nạ trắng ra. Ngay lúc chiếc mặt nạ được lấy xuống, thân hình và chiều cao của y một lần nữa trở lại dáng vẻ của một đứa trẻ thông thường. Nhận thấy sự biến đổi trên thân kẻ đã khống chế mình, con quái vật lập tức nhận thức được người đứng trước mặt chỉ là một nhân loại con non, không phải đối thủ quá mạnh mẽ. Ngay lập tức, nó lao lên, muốn xử lý luôn đứa trẻ trước mặt.

Nhưng khi con quái vật còn đang cố gắng vồ tới, bỗng nhiên trong đầu óc nó, từng sợi tơ ma pháp vô hình đâm xuyên qua não bộ, cưỡng chế khóa cứng tư duy. Dù sao đây cũng là tạo vật do chính tay Nguyễn An Bình tạo ra, y có thể nắm giữ và biết được mọi suy nghĩ của thứ vũ khí sống này. Nguyễn An Bình vừa thở dài mệt mỏi vừa từ từ quay người lại. Trong giọng điệu của y hiện rõ sự thất vọng.

“Chậc, quả nhiên là vậy. Đầu óc của đám quái vật này quá đơn giản, quá hoang dã, suy cho cùng không có tiềm năng để ta phải lãng phí thời gian đầu tư.”

Dứt lời, những sợi tơ ma pháp đâm sâu vào não bộ, hoàn toàn chiếm quyền điều khiển con quái vật. Một cảm giác như đang điều khiển con rối xuất hiện trong lòng y. Ban đầu, những chuyển động còn vô cùng cứng nhắc, nhưng sau vài lần thử nghiệm, thiếu niên đã có thể làm chủ được nó, khiến những sợi tơ kết nối trong hệ thần kinh trở nên linh hoạt hơn vô số lần.

Đủ loại tư thế, kiểu dáng được bày ra, thậm chí con quái vật còn quay đầu nhảy nhót ngay giữa rừng sâu núi thẳm. Vòng xoay nhanh kết hợp với cái đầu cứng rắn lập tức biến nó thành một mũi khoan sống xoáy sâu vào lòng đất. Kết quả là phải mất năm phút, Nguyễn An Bình mới vớt được thứ vũ khí này ra khỏi cái hố vừa đào.

Hiện tại, y phân vân không biết nên kiểm soát con quái vật này thế nào cho hiệu quả. Sau khi đánh tan ý chí và cắt đứt vài dây thần kinh não, nó đã hoàn toàn biến thành một con rối đúng nghĩa đen. Nó chỉ có thể hoạt động nếu có người trực tiếp điều khiển, bằng không sẽ đứng yên như pho tượng vô hồn. Nếu đem thứ này lên chiến trường, nó quả thực là một vũ khí không tệ. Nhưng nghĩ đến việc một mình phải điều khiển cả trăm con rối, Nguyễn An Bình lập tức thấy đau đầu vì chuyện đó quá bất khả thi.

Đang lúc bế tắc, một cảm giác mát lạnh quen thuộc lại xuất hiện. Ma pháp bị động “Tự Nhiên Linh Cảm” một lần nữa phát huy tác dụng. Ngay lập tức, một ý tưởng về việc lập trình mệnh lệnh trong não bộ quái vật hiện ra trong đầu y. Dù sao nơi đây cũng là thế giới ma pháp, những pháp thuật đọc não hay để lại ấn ký vốn không thiếu. Vì vậy, chỉ cần khống chế khéo léo, y hoàn toàn có thể lập trình cho thuộc hạ một trí tuệ nhân tạo đơn giản nhất.

Nghĩ là làm, thiếu niên lại đi theo linh cảm mà hành động. Từng sợi tơ ma pháp trong đầu con quái vật đâm xuyên qua từng tế bào não, nhìn qua thì có vẻ lộn xộn nhưng thực tế lại đang lợi dụng bộ não để chế tạo ra một cấu trúc tương tự máy tính. Sau khoảng một tiếng liên tục lập trình, Nguyễn An Bình đã có được thành quả ban đầu.

Dẫn con quái vật đi dạo trong rừng, y bắt đầu đưa ra những chỉ lệnh:

“Xông lên.”

“Tập trung săn giết con đầu đàn…”

“Đánh không lại, rút lui…”

Ngày hôm đó, cả khu rừng bên ngoài pháo đài Ngọc Lục Bảo lâm vào cảnh gà bay chó chạy. Con quái vật đầu dê dưới sự điều khiển của Nguyễn An Bình đánh đâu thắng đó, không sợ đau đớn, không chút e dè trước mọi đối thủ. Nó đáng sợ hơn cả những loài hung dữ nhất. Hiện tại, một mình nó đang đối đầu với cả đàn sói ma thú. Nó lao lên như một cỗ xe tăng không thể ngăn cản, mặc kệ cây cối hay vật cản đường. Tất cả đều hóa thành gỗ vụn và bọt máu trước đợt xung kích đầy bất ngờ ấy.

Chỉ trong vòng chưa đầy ba giây, con quái vật đã đánh xuyên qua đội hình, xuất hiện ngay trước mặt sói đầu đàn – một con ma thú cấp hai có cảnh giới ngang ngửa nó. Nhưng con thú đó hoàn toàn bất lực, không ngờ đối thủ lại liều lĩnh đến vậy. Khi nó chưa kịp lấy lại tinh thần, quái vật kỳ lạ đã áp sát. Với kích thước áp đảo, vũ khí sống của Nguyễn An Bình trong nháy mắt đã tóm lấy đầu và hông của sói đầu đàn, sau đó xé đôi nó ngay trên không trung. Máu và nội tạng vương vãi khắp nơi khiến bầy sói hoảng loạn tan rã.

Trước một thứ vũ khí cao hơn chúng cả một đại cảnh giới, bầy ma thú nhanh chóng bị đánh cho tàn phế và gom lại một chỗ. Không bao lâu sau, trước mặt Nguyễn An Bình là thân xác đang sống dở chết dở của sáu mươi con sói ma thú cấp một, chất cao như một ngọn núi nhỏ.

“Tốt lắm, như thế này chắc là đủ nguyên liệu để tiến hành thí nghiệm rồi.”

Trên gương mặt nghiêm túc của đứa trẻ tám tuổi hiện lên một nụ cười nhạt, nụ cười khiến đám ma thú nhìn vào cũng phải kinh hồn bạt vía.

Ba ngày sau, vẫn là mỏm đá giữa rừng sâu núi thẳm ấy, cảnh vật cơ bản không có thay đổi gì lớn. Nhưng nếu có ai đào sâu vào lòng đất, người đó sẽ phát hiện ra một căn cứ ngầm được xây dựng từ bao giờ. Trong căn cứ ấy, tiếng rên rỉ thê lương của đủ loại ma thú không ngừng vang lên như tiếng than khóc của oan hồn dưới địa ngục. Quả thực, nơi đây cũng có thể coi là một địa ngục trần gian.

Dưới ánh đèn mờ nhạt từ ma pháp thủy tinh, đủ loại khí quan của ma thú được treo đầy trong phòng thí nghiệm, biến nơi này thành một lò mổ nồng nặc mùi máu tanh. Bên ngoài những khí quan ấy là một lớp nước thánh chứa sinh mệnh lực và thánh quang bao quanh để duy trì hoạt tính, đảm bảo việc cấy ghép có thể diễn ra thành công.

Đi xuyên qua hành lang đầy những nội tạng ấy là một quảng trường với đội quân hàng trăm binh sĩ. Ai nấy đều cao lớn trên hai mét, cơ bắp cuồn cuộn, nghiêm chỉnh xếp hàng chờ lệnh. Ở nơi hẻo lánh này, Nguyễn An Bình lấy đâu ra nhiều thuộc hạ như vậy?

Nếu nhìn kỹ, sẽ thấy chúng không phải con người. Đó là những con sói lông lá, trên người đầy những vết sẹo phẫu thuật ngang dọc, minh chứng cho việc đã trải qua đủ loại cải tạo từ cấu trúc xương đến cơ bắp. Chúng là những tác phẩm do chính tay Nguyễn An Bình nhào nặn, biến đổi từ thú thành hình người. Đội quân người sói này chính là tư binh, là quân bài tẩy để vị quý tộc nhỏ tuổi ứng phó với những biến cố trong tương lai.