Chương 3: Cuộc đời của cha
Từ khi lên năm tuổi cho tới nay, Nguyễn An Bình luôn sống trong nỗi mặc cảm tội lỗi và không ngừng tự trách bản thân. Đứa trẻ ấy luôn cho rằng mọi tai họa ập đến với gia đình đều do mình đã nhìn thấy chúng trước, chính sự tò mò vô tình đó đã khiến tai ương chú ý đến nơi này.
Và rồi, vận xui như loài quỷ dữ đánh hơi được mùi con mồi, chúng tìm đến, ám ảnh lấy thực tại và tạo nên những định mệnh nghiệt ngã không thể tránh khỏi. Nếu viễn cảnh tương lai đen tối kia thực sự diễn ra, khi cả thế giới chìm trong khói lửa, từng khối lục địa bị xé toạc, lơ lửng giữa hư không rồi bị chắp vá lại một cách thô bạo, có lẽ y sẽ chẳng bao giờ tha thứ được cho chính mình. Y lo sợ rằng chính mình là kẻ đã dẫn lối cho ác quỷ định mệnh giáng lâm.
Nỗi sợ hãi này không hẳn xuất phát từ lòng cao thượng của Nguyễn An Bình đối với thế giới, mà đơn giản vì trong viễn cảnh hoang tàn đó, cha mẹ y đã không còn tồn tại.
Khi ý thức trở về với thực tại, đôi mắt non nớt của Nguyễn An Bình mở ra, y không khỏi sững sờ nhìn về phía thiên thạch vừa rơi xuống. Tại đó, một bia đá thần bí đang cắm sâu vào lòng đất. Trên thân bia chằng chịt những vết nứt ngang dọc, từ trong những khe hở đó, luồng ánh sáng trắng đang tỏa ra ngày một chói lòa.
Ngay sau đó, bia đá nổ tung, giải phóng một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn cả ánh mặt trời, nhấn chìm cả vùng rừng núi trong sắc trắng mênh mông. Trong khoảnh khắc vụ nổ thứ hai đột ngột ập tới, Nguyễn An Bình hoàn toàn mất đi thị giác, trước mắt y chỉ còn là một vùng trống rỗng.
Chưa kịp thích nghi với bóng tối vĩnh viễn, một cơn đau xé lòng ập đến khiến đứa trẻ muốn lịm đi. Bả vai trái truyền đến những cơn đau nhức nhối khiến y chỉ trực thét gào. Thế nhưng, ngay khi sự đau đớn định hành hạ nạn nhân của nó, một luồng sức mạnh kỳ lạ bỗng dâng lên trong lòng, nhẹ nhàng xoa dịu cơ thể nhỏ bé.
Một lần nữa mở mắt, Nguyễn An Bình kinh ngạc nhận ra mình không còn đứng giữa khu rừng hoang vắng. Y đang lạc bước trong một chiều không gian kỳ lạ, xung quanh chỉ bao phủ bởi bóng tối thăm thẳm. Bỗng nhiên, hai giọng nói vang lên ngay sau lưng khiến y giật mình thót tim.
"Chậc, Minh Anh, tôi cũng không ngờ lần luân hồi tại dị giới này của hai ta lại kết thúc nhanh đến vậy."
Nghe giọng nói thản nhiên ấy, Nguyễn An Bình lập tức nhận ra đó chính là cha mình, Nguyễn An Thành.
Ngay sau đó, giọng một người phụ nữ vang lên đáp lời: "Cái này cũng đành chịu thôi ông xã. Dù sao chúng ta cũng là người xuyên việt thuộc Vĩnh Hằng Phi Hạm. Danh tiếng của hạm đội nhà mình trong chư thiên vạn giới chẳng mấy tốt đẹp gì, việc bị thế giới này nhắm vào cũng là chuyện thường tình thôi."
Chu Thị Minh Anh vừa nói vừa nhún vai. Hình bóng của cặp vợ chồng lúc này mờ ảo như những hồn ma, lời nói của họ nhẹ tựa lông hồng, như thể cái chết đối với họ chẳng có gì đáng sợ. Hoặc có lẽ, họ đã trải qua sinh tử quá nhiều lần đến mức không còn cảm giác kính sợ trước t·ử v·ong.
Thấy hai người thân quen ở ngay bên cạnh, Nguyễn An Bình vui mừng đến suýt khóc. Dù có chín chắn đến đâu, y vẫn chỉ là một đứa trẻ tám tuổi, chưa thể rời xa vòng tay cha mẹ. Thế nhưng, khi y tiến lại định chạm vào linh hồn mờ ảo của cha, một lượng thông tin khổng lồ đột ngột tràn tới khiến đầu óc y như muốn nổ tung.
Cả một biển trời hồi ức tràn về, nhấn chìm tia ý thức nhỏ bé. Những luồng ký ức xa lạ xuất hiện nhưng lại chân thực đến mức khiến y cảm thấy như đang sống lại quá khứ của chính mình. Trong tầm nhìn ấy, Nguyễn An Bình thấy mình đang ở trong góc nhìn của một người khác, chứng kiến mọi sự việc diễn ra mà không thể can thiệp.
Y thấy quá trình trưởng thành của một thiếu niên từ thuở nhỏ cho đến lúc lớn khôn. Nguyễn An Bình nhanh chóng nhận ra người thiếu niên này có điểm rất khác thường. Ngay từ nhỏ, người đó đã có thể bay lượn, sử dụng đủ loại pháp thuật thần kỳ. Thế giới mà người ấy sinh sống cũng vô cùng kỳ lạ, nơi ma pháp và tiên thuật hiện hữu khắp nơi, các loại truyền thừa siêu phàm có thể tùy ý học tập.
Bị thu hút bởi thế giới sức mạnh thần bí ấy, một đứa trẻ như Nguyễn An Bình làm sao cưỡng lại được khao khát nắm giữ quyền năng siêu nhiên. Y nghĩ rằng nếu mình có được sức mạnh này, việc thay đổi định mệnh tàn khốc kia sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều. Thế nhưng, dù y có cố gắng ghi nhớ đến đâu, những truyền thừa ấy vẫn như bị một lớp sương mù che phủ, khiến y chẳng thể giữ lại được chút gì.
Nỗi thất vọng tràn trề vây lấy đứa trẻ. Tuy nhiên, khi nhìn kỹ diện mạo của người thiếu niên trong ký ức, Nguyễn An Bình chợt thấy rất quen thuộc. Gương mặt đó có vài phần giống y, và càng nhìn lại càng giống người cha không mấy đáng tin của mình. Theo thời gian trôi đi, y càng chắc chắn rằng mình đang trải nghiệm lại cuộc đời của Nguyễn An Thành.
Chẳng mấy chốc, trong dòng ký ức, Nguyễn An Thành đã tròn mười tám tuổi. Sau khi đắm chìm trong biển ký ức ngần ấy năm, Nguyễn An Bình cũng dần trưởng thành theo năm tháng. Y cảm thấy nếu bây giờ trở lại cơ thể gốc, bản thân sẽ khó lòng chấp nhận được sự thật mình vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Gạt đi những suy nghĩ vẩn vơ, Nguyễn An Bình tiếp tục dõi theo câu chuyện của cha tại Vĩnh Hằng Phi Hạm. Nơi đó giống như một thế giới viễn tưởng với trình độ khoa học công nghệ vượt xa trí tưởng tượng. Không chỉ vậy, thế giới ấy còn chinh phạt khắp phương thiên địa, phá hủy vô số chiều không gian và đạp bằng ngàn vạn vị diện để tích lũy kho tàng tri thức khổng lồ.
Tiếc rằng, mọi kiến thức ấy y đều không thể nắm bắt. Đúng lúc đó, một bàn tay vỗ nhẹ lên vai y.
"Được rồi An Bình, xem ký ức của ta đến đây là đủ rồi. Giờ thì về thôi con."
Nghe giọng nói quen thuộc nhưng dường như đã cách biệt từ rất lâu, Nguyễn An Bình lập tức quay người lại. Trước mặt y là một người đàn ông trung niên với gương mặt thân thuộc. Đứa trẻ không khỏi run rẩy khi nhìn về phía ký ức, thấy cha mình thời trẻ đang ngồi trên ghế nhà trường và bắt đầu tán tỉnh một cô bạn gái xinh đẹp.
Chỉ là, cô gái đó không phải mẹ y. Đến lúc này, Nguyễn An Bình liền hiểu ý đồ của cha. Chắc hẳn ông đang muốn ngăn không cho con trai xem những cảnh không dành cho thiếu nhi. Với tâm trí đã trải qua gần mười tám năm trong biển ký ức, Nguyễn An Bình lúc này khó lòng xem là một đứa trẻ tám tuổi bình thường được nữa.
"Khụ, cha à, con cảm thấy ở lại đây giúp con hiểu cha hơn. Hơn nữa, con cũng muốn học thêm vài thủ đoạn siêu phàm để đối phó với tận thế sau này. Hay là cha cho con ở lại thêm chút nữa?"
Nhìn biểu cảm của đứa trẻ trước mặt, Nguyễn An Thành biết ngay con trai mình đã bị ký ức của mình làm cho "khôn lỏi" mất rồi. Với trách nhiệm của người cha, ông cần phải uốn nắn lại ngay lập tức. Thấy cha đột ngột hiện ra một cây roi mây trên tay, Nguyễn An Bình bất giác rùng mình. Bản năng khiến y run sợ trước thứ "vũ khí" có khả năng áp chế huyết mạch này.
"Sao nào con trai, có định về hay không thì bảo? Đừng có lấy lý do học lén tri thức của Vĩnh Hằng Phi Hạm ra nữa. Thế lực ở quê nhà ta là cấp độ siêu thoát, kẻ nào không có tên trong danh sách mà dám học trộm tri thức đều không có kết cục tốt đẹp đâu. Ta đã phải tốn bao công sức để che giấu những thứ đó nhằm bảo vệ con rồi, mau rời đi đi. Cuộc đời ta kéo dài hàng triệu năm, đầu óc của một đứa trẻ tám tuổi không chứa hết được đâu, cẩn thận kẻo tâm trí con bị loạn đấy."
Nguyễn An Thành vừa vung vẩy cây roi, vừa thong thả giải thích. Đối mặt với chiếc roi mây đang rít gào trong không khí, dù là trẻ ngoan hay trẻ hư thì Nguyễn An Bình cũng phải chọn cách rời khỏi những ký ức không thuộc về mình. Tuy nhiên, trước khi đi, ánh mắt y vẫn đầy vẻ tò mò khi thấy cha mình thời trẻ đang cùng một cô gái bước vào khách sạn.
"Cha, mẹ có biết cha từng có bạn gái cũ không? Bà ấy phản ứng thế nào ạ?"
Nghe câu hỏi của con trai, Nguyễn An Thành lại vung cây roi mây lên một lần nữa.
"Im lặng đi con trai!"
Nhìn thấy "thần khí" trên tay cha và ánh mắt nheo lại đầy đe dọa của ông, Nguyễn An Bình nuốt nước bọt sợ hãi, vội vã chạy trốn khỏi vùng ký ức: "Vâng, vâng, con biết rồi!"