ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 21. Giờ thì đem đám này về kiểu gì nhỉ?

Chương 21: Giờ thì đem đám này về kiểu gì nhỉ?

Giữa căn phòng thí nghiệm ngập tràn mùi máu tanh nồng.

Một pháp sư trẻ tuổi đang nhanh chóng phóng ra từ lòng bàn tay vô số sợi tơ ma pháp, nhắm thẳng về phía con sói ma thú đang thoi thóp nằm dưới mặt đất.

Sợi tơ đầu tiên dễ dàng xuyên qua lớp da, cắm thẳng vào não bộ con vật, cắt đứt toàn bộ hoạt động thần kinh trong tích tắc. Ngay sau đó, những sợi tơ còn lại treo thân xác con thú lên giữa không trung. Dựa vào sự sắc bén tới khó tin của những tơ tuyến này, y nhanh chóng lột da, lóc thịt con ma thú.

Đồng thời, những sợi tơ ấy cũng nhanh chóng thay đổi cấu trúc xương, biến nó thành hình dạng của một sinh vật hình người. Trong chớp mắt, phần da thịt vừa bị tách rời đã được đắp nặn lại trên khung xương mới, mọi bộ phận đều được sắp xếp vô cùng tài tình.

Tơ Tuyến Ma Pháp vừa phân tách ma thú, nhưng cũng đồng thời tái cấu trúc, phẫu thuật và khâu lại đối phương chỉ trong vài nhịp thở. Bởi vậy chỉ sau chưa đầy mười giây, trước mặt Nguyễn An Bình không còn là hình bóng của con sói nào nữa. Nơi đó chỉ còn lại một sinh vật thân người đầu sói với cơ bắp phát triển cuồn cuộn.

Trước khi hoàn thiện thứ vũ khí sống này, Nguyễn An Bình đặt vào trong xương sọ của con vật một cấu trúc ma pháp mới, bao gồm ba ma pháp trụ cột khác nhau. Giờ đây, con quái vật này không chỉ là một chiến binh với sức mạnh thể chất phi phàm, mà còn là một pháp sư với vô số thủ đoạn quỷ thần khó lường.

Sở dĩ thiếu niên này có thể làm được như vậy là nhờ vào ma pháp Tự Nhiên Linh Cảm. Kể từ khi có thêm ma pháp Nghiên Cứu, càng suy nghĩ sâu, vô số linh cảm lại trào dâng trong đầu y. Do đó, việc Nguyễn An Bình nảy ra ý tưởng sao chép cấu trúc ma pháp của bản thân rồi nhét vào đầu đám vũ khí sống này cũng là điều dễ hiểu.

Sau khi thực hiện xong những thí nghiệm ấy, Nguyễn An Bình thở phào nhẹ nhõm. Y cảm thấy may mắn khi đám ma thú chỉ là loài sinh vật vô tri. Nếu chúng sở hữu trí tuệ, con người trên thế giới này rất có thể đã bị gạt ra khỏi vũ đài lịch sử từ lâu.

Càng nghiên cứu sâu về việc vũ khí hóa ma thú, y lại càng phát hiện ra những sự thật đáng sợ. Dù chỉ là một con sói cấp thấp nhất, tiềm năng ma pháp của nó cũng tương đương với một pháp sư thiên tài sở hữu ba ma pháp trụ cột. Chúng chỉ thiếu lý trí và tri thức để tự tạo ra các cấu trúc ma pháp trận cho riêng mình.

Nhờ vào sự vô tri ấy, Nguyễn An Bình có thể thoải mái nhồi nhét cấu trúc ma pháp trận từ thời y còn là pháp sư cấp một vào đầu chúng. Từ đó, vị quý tộc trẻ tuổi này đã sở hữu một lực lượng tư binh cho riêng mình. Đây chính là bước chuẩn bị của y cho tương lai.

Y tự tin rằng, với thân thể cường hãn của ma thú kết hợp cùng khả năng sử dụng ma thuật của pháp sư, quân đoàn vũ khí sống do chính tay y cầm quân có thể càn quét bất cứ lực lượng quân sự nào trên thế giới.

Khi đã chế tạo xong một binh lính mới, Nguyễn An Bình vẫy tay theo thói quen để những sợi tơ lôi một con ma thú khác tới. Nhưng đáng tiếc, lần này thứ y cảm nhận được chỉ là sự trống rỗng. Thiếu niên nhíu mày nhìn về phía trước. Nơi đó chỉ còn lại một đống lông rụng của đám sói ma thú, chẳng còn sinh vật nào để y cải tạo nữa.

— “Chậc, hết nguyên liệu rồi sao? Không biết lúc nào mấy tên kia mới đem hàng mới tới cho ta?”

Y đứng dậy vươn vai sau nhiều giờ ngồi yên một chỗ, ánh mắt quét qua đội quân người thú vừa được sáng tạo.

— “Ai nha, nếu ở bên giới tu tiên, có lẽ lưu phái mà ta theo đuổi sẽ bị người đời gọi là luyện thi mất.”

Vị pháp sư trẻ tuổi không khỏi cảm thán khi nhìn vào những thứ vũ khí sống trước mặt. Chúng đứng yên tại chỗ, không hít thở, không sinh cơ, bất động như những pho tượng đá. Nếu tiến lại gần, người ta có thể cảm nhận được những luồng gió mang theo đủ loại thuộc tính khác nhau đang vờn quanh thân thể chúng.

Đám người sói này đứng yên không phải vì mệnh lệnh, mà là vì chúng đang tu luyện, hòng sớm ngày đột phá cảnh giới mới. Thân thể ma thú vốn vô cùng mạnh mẽ, dễ dàng bóp chết pháp sư khi cận chiến. Để phát huy hết tiềm năng ấy, Nguyễn An Bình đã cố gắng tìm kiếm những truyền thừa liên quan tới luyện thể trong kho tàng tri thức của mình.

Đáng tiếc, dù đã lục tung cả kho sách trong đầu, y vẫn chẳng thể tìm thấy một hệ thống tu luyện thân thể nào. Vì vậy, không còn cách nào khác, y đành cho đám tư binh này tu luyện theo hướng pháp sư cận chiến.

Tuy nhiên, ma lực trong không khí có hạn, không đủ để những binh sĩ này đột phá nhanh chóng. Phải mất ba ngày sau khi được tạo ra, những binh sĩ đầu tiên của y mới bắt đầu chạm tới ngưỡng pháp sư cấp một, cho dù chúng đều là những thiên tài sở hữu ba ma pháp trụ cột.

Cậu quý tộc trẻ cũng từng định để đám người sói này tản ra khắp rừng nhằm phân tán tu luyện. Chỉ là thực lực pháp sư cấp một ở chốn rừng sâu này vô cùng khó sống. Không chỉ có thám báo của các thế lực lớn nhỏ mai phục khắp nơi, mà bản thân khu rừng với đủ loại ma thú hung dữ cũng là mối nguy hiểm đối với những vũ khí sống mới được tạo ra này.

Bởi vậy, Nguyễn An Bình đành phải để chúng tụ tập lại một chỗ để tu luyện.

Gác lại vấn đề tu vi của đám quái vật, vị pháp sư nhỏ tuổi nhìn về phía những nguyên vật liệu còn dư thừa và những phần máu thịt đang treo khắp phòng. Nhìn lại quy mô quân đoàn đã lên tới hàng trăm người, y cảm thấy quân số hiện tại đã là quá đủ. Nếu chế tạo thêm, e rằng ma lực quanh khu vực này sẽ cạn kiệt, không đủ cho tất cả tu luyện.

Hơn nữa, việc cứ để những bộ phận máu thịt treo vương vãi khắp nơi trông vừa mất thẩm mỹ, vừa lãng phí ma lực để duy trì độ tươi. Ngay lập tức, Nguyễn An Bình nghĩ tới con quái vật đầu dê — tạo vật đầu tiên mà y chế tạo.

Chỉ với một ý niệm truyền đi, gần như trong tích tắc, một bóng hình đã xuất hiện. Luồng khí áp sinh ra từ tốc độ di chuyển quá nhanh khiến cả phòng thí nghiệm trở nên hỗn loạn, bụi bặm thổi bay khắp nơi.

— “Khụ, xem ra hệ thống điều khiển của con dê này vẫn cần điều chỉnh lại, khả năng ứng biến đúng là quá kém.”

Y thi triển một pháp thuật gió đơn giản để thổi bay bụi cát, trả lại sự thông thoáng cho căn phòng. Đứng trước mặt Nguyễn An Bình lúc này không còn là con quái vật đầu dê cao bảy mét trước kia, mà là một thú nhân đầu dê cao hơn ba mét. Dù vẫn là một kẻ khổng lồ, nhưng nhìn vào, người ta sẽ thấy đây là một mãnh tướng thay vì một con quái vật gớm ghiếc.

Trong những ngày qua, tuy không tìm được hệ thống dùng ma lực luyện thể, nhưng bù lại Nguyễn An Bình đã phát hiện ra khá nhiều pháp thuật hay ho của các pháp sư cận chiến. Từ Cường Hóa Thân Thể, Cường Hóa Cơ Bắp cho tới những phép thuật có thể nén mật độ cơ bắp.

Y đã biến những pháp thuật ấy thành các ma pháp bị động rồi đưa vào cấu trúc ma pháp của đám quái vật. Nhờ đó, hình thể to lớn như những ngôi nhà của chúng đã thu nhỏ lại bằng kích thước người bình thường. Kích thước giảm đi không có nghĩa là sức mạnh suy yếu, trái lại, việc nén mật độ cơ bắp càng khiến sức mạnh của chúng trở nên đáng sợ hơn.

Nhìn quái vật đầu dê trước mắt, Nguyễn An Bình không chần chừ mà bắt đầu tiến hành cải tiến lần thứ tư. Mùi máu tươi một lần nữa bao phủ căn phòng. Từng sợi tơ ma pháp nhanh chóng thu lấy toàn bộ chỗ máu thịt đang treo lủng lẳng trên xích sắt. Các thao tác của y diễn ra nhanh thoăn thoắt.

Chỉ trong vài giây, tên thú nhân đầu dê đã biến mất, thay vào đó là một khối núi thịt đồ sộ với vô số mũi khâu chằng chịt. Những đường chỉ khâu vá kia chứa đầy sinh mệnh lực từ Thánh Thủy Khôi Phục Thuật. Khi những đường chỉ tan ra thành nước, các vết sẹo dữ tợn nhanh chóng được chữa lành. Nhìn qua, cơ thể đồ sộ của con quái vật trông vô cùng tự nhiên, như thể nó sinh ra vốn đã có dáng vẻ như vậy.

Sau khi hoàn tất việc nâng cấp sức mạnh, một cấu trúc ma pháp trận rực sáng trên đầu con quái vật, báo hiệu pháp sư đang vận hết công suất thi triển thuật pháp. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, từ một núi thịt cao gần chạm trần, tên thú nhân đầu dê lại hiện ra trong vóc dáng của một sinh vật hình người cao hai mét.

Lần này, khí tức mà hắn tỏa ra mạnh mẽ hơn trước hàng chục lần, khiến Nguyễn An Bình không thể không gật đầu hài lòng. Tuy nhiên, khi nhìn vào gã đầu dê và đội quân phía sau, y lại gặp phải một vấn đề mới khiến bản thân đau đầu.

— “Ờm, giờ thì đem đám này về pháo đài kiểu gì đây?”