Chương 27: Ma Vương
Sau một hồi đất rung núi chuyển, chốn vốn có tiềm năng trở thành thiên đường nghỉ dưỡng nay đã hóa thành địa ngục trần gian. Nguyễn An Thành và Chu Thị Minh Anh đứng đó, nhìn ngắm thành quả do chính tay mình gây ra mà khẽ gật đầu hài lòng.
“Tốt lắm, hoàn cảnh xung quanh Ma Vương thành đã được thiết kế xong rồi, giờ chúng ta chỉ cần chờ pháp tắc trong khu vực này hoàn toàn đồng bộ với pháp tắc bên ngoài thế giới. Khi đó, chúng ta sẽ cho các pháp sư ngoài kia cảm nhận thế nào là nỗi sợ hãi bị Ma Vương chi phối. Và giờ, chúng ta cần có một nhân vật chính làm chủ nhân cho pháo đài này…”
Nói đoạn, Nguyễn An Thành lập tức lấy ra từ trong nhẫn trữ vật một bức tượng đá cao hơn ba mét. Nhìn kỹ có thể thấy đó là hình dáng một chiến binh khoác lớp giáp trụ nặng nề và hoa lệ, đầu đội mũ giáp hình đầu dê được chạm trổ cầu kỳ.
Sau khi đặt bức tượng xuống đất, Nguyễn An Thành ngắm nghía một hồi rồi búng tay, một tia sáng từ đầu ngón tay hắn bắn thẳng vào bức tượng. Những vết nứt trên bề mặt đá càng lúc càng lan rộng cho đến khi toàn bộ lớp vỏ nổ tung, để lộ ra con quái vật to lớn ẩn giấu bên trong. Cùng lúc đó, hắn thi triển một đạo pháp thuật chữa trị, khôi phục lại thần trí cho sinh vật này.
Vừa thoát khỏi lớp vỏ đá, con quái vật lập tức gầm vang đầy phẫn nộ. Không còn Nguyễn An Bình ở đây, chẳng còn ai có thể kiềm tỏa, nó muốn thỏa thích giải phóng cơn thịnh nộ sau những ngày bị nô dịch. Trước đó, vì bị áp súc hình thể xuống ba mét nên nó cảm thấy vô cùng khó chịu. Lúc này thấy kẻ khống chế mình không có mặt, nó liền thả lỏng cơ bắp, khôi phục lại bản thể khổng lồ cao tới tám mét.
Gào!
Từ cái miệng rộng hoác của con quái vật, một tiếng gầm chấn động cả vùng không gian tĩnh lặng, khiến đất đá cũng phải dậy sóng. Thế nhưng, ngay khi vô số ánh mắt đầy thù địch từ bốn phương tám hướng đổ dồn về phía này, con quái vật – dù đã không còn là sinh vật sống đúng nghĩa – vẫn không nhịn được mà run rẩy liên hồi. Khí tức từ những ánh nhìn ấy quá đỗi mạnh mẽ, áp đảo đến mức khiến nó không thể thở nổi.
Đó mới chỉ là khí tức của những sinh vật tầm thường trên hòn đảo địa ngục này, chưa nói đến những bá chủ đang ẩn sâu trong rừng đen c·hết chóc. Lúc này, con quái vật đầu dê mới nhận ra khu rừng nó từng sinh sống trước kia chỉ là trò trẻ con nếu so với hoàn cảnh khắc nghiệt nơi đây.
Bỗng chốc, nó nhìn xuống dưới chân và thấy hai bóng người nhỏ bé. Nhận ra đó là những sinh vật yếu ớt nhưng lại cùng chủng tộc với kẻ từng hành hạ mình, cơn giận trong lòng nó bùng lên dữ dội. Nó muốn xé nát hai kẻ trước mặt để báo thù.
Thế nhưng, khi nó còn chưa kịp ra oai, Nguyễn An Thành chỉ khẽ liếc mắt một cái. Một áp lực khủng khiếp đột ngột giáng xuống, đè bẹp thân hình ngang ngửa ngôi nhà ba tầng của con quái vật khiến nó phải phủ phục xuống đất, ngay cả việc ngẩng đầu cũng trở nên vô cùng khó khăn.
Giờ đây, thứ v·ũ k·hí sống do Nguyễn An Bình tạo ra bắt đầu hoài nghi nhân sinh. Trong mắt nó, giống loài hai chân nhỏ bé kia dường như đều mạnh mẽ đến mức đáng sợ, dù là tên nhóc trước đó hay hai kẻ trưởng thành này.
Cảm nhận được sự sợ hãi của đối phương, Nguyễn An Thành gật đầu hài lòng. Hắn bắt đầu quan sát thân thể to lớn ấy bằng ánh mắt hưng phấn:
“Nhìn ngoại hình ngươi xem. Ngoài thực lực hơi yếu ra thì tạo hình này quả thực rất sát với hình tượng Ma Vương rồi, chỉ thiếu một đôi cánh dơi nữa là đủ.”
Nghe đến chữ “gắn”, con quái vật lập tức xù lông, phát ra những tiếng kêu gào đau đớn. Trong ký ức của nó hiện về hình ảnh đứa trẻ từng may vá, cắt ghép khiến một bá chủ như nó rơi vào cảnh sống không bằng c·hết. Mỗi khi bị dày vò, nó luôn khắc sâu những từ như “may, vá, ghép, gắn…”. Vì thế, khi nghe Nguyễn An Thành nhắc lại, nó phản ứng vô cùng dữ dội. Nếu không bị áp chế đến mức bất động, có lẽ nó đã la hét mà chạy trốn từ lâu.
Dù không rõ vì sao v·ũ k·hí sống này lại sợ hãi đến thế, Nguyễn An Thành cũng chẳng bận tâm. Hắn khẽ chạm tay vào nó, con quái vật đầu dê cảm thấy cảnh vật xung quanh dần nhạt nhòa, ý thức chìm vào giấc ngủ sâu. Trước khi hoàn toàn b·ất t·ỉnh, nó vẫn nghe thấy giọng nói trầm thấp của người đàn ông kia:
“Từ giờ trở đi, ngươi sẽ có tên là Azarel – vị Ma Vương cai trị vùng đất bóng tối này…”
Kể từ đó, từ sâu trong linh hồn, con quái vật đã nhận thức được danh xưng mới của mình: Ma Vương Azarel.
Trong khi Nguyễn An Thành và Chu Thị Minh Anh còn bận cải tạo Ma Vương, thì từ đáy hòn đảo địa ngục, vô số dòng dung nham theo chỉ dẫn của hai ma pháp trận liên tục phun trào, bồi đắp và dần tạo thành một lục địa mới. Dù sao đi nữa, một Ma Vương không thể chỉ chiếm cứ một vùng đất nhỏ bé làm căn cứ địa.
Việc xuất hiện một vùng đất mới tuy không ảnh hưởng đến sự tồn vong của thế giới, nhưng lại gây ra biến động cực lớn đối với đại lục Alrat. Đầu tiên là những trận đ·ộng đ·ất khiến các thành thị ven biển kinh hoàng, ngay sau đó là những cơn s·óng t·hần khổng lồ nhất lịch sử, cao hàng cây số, quét sạch mọi thứ trên đường đi.
Những nơi có pháp sư thủ hộ thì may mắn sống sót, nhưng những vùng đất không người hoặc thiếu sự bảo vệ đều bị đại dương nhấn chìm và xóa sổ hoàn toàn. Ngay cả địa hình của các vương quốc nằm sâu trong lục địa cũng bị thay đổi dưới t·hảm h·ọa này.
Chưa dừng lại ở đó, lớp tro bụi dày đặc từ các miệng núi lửa không ngừng phun ra, bao phủ gần như toàn bộ phương Đông, khiến nhiều khu vực chìm trong bóng tối. May mắn thay, dường như có một lực lượng kỳ bí nào đó can thiệp, nếu không cả thế giới đã phải đối mặt với kỷ băng hà.
Trong lúc thế gian còn đang bàng hoàng, một số pháp sư có khả năng bói toán đều đồng loạt cảm nhận được một điềm báo bất an. Họ sử dụng những nghi thức đặc biệt và đạo cụ quý giá để tìm kiếm chân tướng. Và từ ngày đó, một lời tiên tri bắt đầu lan truyền trong nội bộ các thế lực lớn nhỏ: Ma Vương đã xuất thế, mang theo t·hảm h·ọa diệt vong cho lục địa Alrat.
Tại một pháo đài ở vùng phía Tây, nơi cách xa vùng t·hảm h·ọa, Nguyễn An Bình đang cau mày. Mỗi khi có dự cảm không lành, y thường nhìn thấy một tương lai tăm tối. Tuy nhiên, tại thế giới này, viễn cảnh nhà mình bị vây công vẫn chưa xảy ra, nên y cho rằng những chuyện không hay này sẽ không ảnh hưởng đến mình trong ít nhất sáu năm nữa.
Gạt đi những chấn động bất thường vừa rồi, Nguyễn An Bình bắt đầu kiểm tra lại bản thân. Kể từ khi đột phá cảnh giới mới, y đã giậm chân tại chỗ khoảng một tuần. Nguyên nhân chính là do y quá tập trung vào việc phát triển thế lực và chế tạo v·ũ k·hí sống mà bỏ qua việc tu luyện cá nhân.
Nhận thức được điều này, Nguyễn An Bình một lần nữa mở ra ma pháp trận của mình. Một vòng tròn ma pháp với bốn trụ cột đang xoay tròn liên tục. Trên pháp trận ấy, vùng dành cho Tơ Tuyến Ma Pháp đã hoàn toàn được thắp sáng. Ánh mắt y chuyển sang ba ma pháp còn lại, cân nhắc nên nâng cấp loại nào trước.
Sau một hồi suy nghĩ, y quyết định lựa chọn Tự Nhiên Linh Cảm. Trong mấy ngày qua, nhờ vào ma pháp tăng cường ngộ tính này mà mọi hành động nghiên cứu, thí nghiệm của y mới có thể diễn ra trơn tru và ít sai sót. Do đó, việc nâng cấp ma pháp này chắc chắn là lựa chọn đúng đắn nhất.