ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 28: Tâm Linh Đèn Cầy

Để cải tiến Tự Nhiên Linh Cảm, Nguyễn An Bình khép hờ đôi mắt, nương theo vô số cảm giác đang trào dâng trong lòng, hắn cố gắng tìm kiếm một con đường hoàn hảo nhất để thăng hoa pháp thuật này.

Dường như các ma pháp trụ cột như Chiêm Tinh Thuật có khả năng dự đoán tương lai, cùng với thiên phú nhìn thấu một phần vận mệnh, cộng thêm Tự Nhiên Linh Cảm chỉ đường dẫn lối đã tạo nên một sự cộng hưởng kỳ diệu. Trong khoảnh khắc vạn vật xung quanh lẫn tâm trí đều lắng xuống, Nguyễn An Bình giống như đang đối diện với một bầu trời sao mờ ảo.

Trong cảm giác của hắn, mỗi ngôi sao trên biển sao vô tận kia đều đại diện cho một tương lai khác nhau của chính mình. Khi mọi thứ chìm trong tĩnh lặng, y có thể nghe thấy những tiếng vọng từ vô số vì sao ấy truyền đến.

Những âm thanh sao trời phát ra vô cùng nhỏ bé, khiến Nguyễn An Bình không thể nghe rõ ràng. Nhưng đối với y, đây có lẽ là một chuyện vô cùng may mắn. Bởi lẽ dù âm lượng đã được tiết giảm xuống mức thấp nhất, Nguyễn An Bình vẫn cảm thấy khó chịu khôn cùng, giống như có vô số côn trùng đang kêu loạn bên tai.

Tuy không thể nghe được toàn bộ những gì tương lai nhắn nhủ, nhưng y cảm thấy bản thân không cần quá bận tâm đến những vấn đề đau đầu ấy. Theo trực giác, Nguyễn An Bình tập trung tinh thần vào ngôi sao sáng chói nhất giữa biển sao. Sức mạnh của nó rực rỡ và lóa mắt đến vậy, không chọn nó thì còn chọn ai?

Không chút chần chừ, Nguyễn An Bình dựa vào ma pháp Nghiên Cứu để gia tăng khả năng chuyên chú, gạt bỏ mọi âm thanh dư thừa từ những ngôi sao khác. Toàn bộ ý chí của hắn tập trung vào việc lắng nghe thứ âm thanh phát ra từ ngôi sao to lớn nhất kia.

Ngay khi nắm bắt được những âm thanh mờ nhạt ấy trong tích tắc, huyễn cảnh trời sao dường như đã mất đi ý nghĩa tồn tại và lập tức sụp đổ. Bừng tỉnh sau cơn mê, nhận ra mình đã trở lại thực tại, Nguyễn An Bình không khỏi cảm thấy tiếc nuối.

Nếu y có thể ở lại chiều không gian mộng cảnh kia lâu hơn, có lẽ không chỉ học được tri thức từ ngôi sao lớn nhất mà còn có thể thu thập tinh hoa từ tất cả những ngôi sao còn lại. Nhưng đáng tiếc, do ma pháp Tự Nhiên Linh Cảm vốn là một loại bị động không thể khống chế, Nguyễn An Bình cũng không biết khi nào mình mới có thể trở lại giấc mộng kỳ lạ kia một lần nữa. Hoặc có lẽ chuyện này cũng giống như cơ hội chế tạo hệ thống riêng, cả đời này y cũng chỉ có duy nhất một lần để thử nghiệm.

Gạt bỏ những tiếc nuối về những thứ ngoài tầm với, thiếu niên nhìn vào những gì mình vừa thu thập được khi lắng nghe âm thanh từ ngôi sao vĩ đại kia. Sau khi tiêu hóa xong thông tin xuất hiện trong đầu, ánh mắt Nguyễn An Bình chợt nheo lại. Y khó có thể tin nổi những gì mình cảm nhận được lại kỳ lạ đến thế.

Hít một ngụm khí lạnh, thiếu niên không kìm được mà thốt lên: “Tê... chỉ vài ma pháp sinh hoạt kết hợp lại mà có thể tạo ra hiệu quả mạnh mẽ đến mức này sao?”

Hoàn toàn tin tưởng vào linh cảm, Nguyễn An Bình bắt đầu quá trình khắc họa ma pháp.

Pháp thuật đầu tiên được kết hợp với Tự Nhiên Linh Cảm là Hỏa Cầu Thuật, một pháp thuật tấn công vô cùng đơn giản. Ngày thường, người ta hay dùng nó để thay thế cho bật lửa. Tiếp sau đó, pháp thuật thứ hai chính là Tạo Nến Thuật, một loại ma pháp có thể nén ma lực thành một trạng thái nửa năng lượng, nửa vật chất đặc biệt.

Nghe có vẻ nguy hiểm nhưng thực chất thứ vật chất ấy cuối cùng cũng chỉ được dùng để làm nến, vì khả năng duy nhất của nó là duy trì ngọn lửa trong thời gian dài. Thường thì rất ít pháp sư sử dụng pháp thuật này, nói chi đến việc coi nó là pháp thuật trụ cột hay dùng để nâng cấp ma pháp.

Cuối cùng là Phát Quang Thuật, một loại pháp thuật nghe qua cũng rất vô dụng khi tác dụng duy nhất là khuếch đại ánh sáng từ các nguồn sáng. Nghe nói lần gần nhất có người sử dụng pháp thuật này là một vị võ tăng, người đã dùng Phát Quang Thuật để khiến bản thân phát ra kim quang, khiến đối thủ phải mù tạm thời.

Giờ đây, khi ba pháp thuật này tổ hợp lại để nâng cấp cho Tự Nhiên Linh Cảm, Nguyễn An Bình cũng không đoán định được nó có thể mạnh đến nhường nào. Cấu trúc của ba loại pháp thuật nhanh chóng được khắc lên những khoảng trống bên cạnh ma pháp trụ cột.

Rất nhanh, trong tâm linh của Nguyễn An Bình, một tạo vật tinh thần từ mờ nhạt dần trở nên chân thực, sống động. Đó là một ngọn nến nhỏ, nhưng lại tỏa ra ánh sáng chói chang như mặt trời. Nếu là người thường nhìn trực diện, chắc chắn sẽ bị mù tạm thời. Nhưng vì đây là tạo vật của mình nên Nguyễn An Bình có thể nhìn thẳng vào nó, dù mắt có hơi đau nhức.

Vì là chủ nhân, cường độ sáng tối của ngọn nến đều được quyết định theo ý nghĩ của y. Ánh sáng lúc tăng lúc giảm, khi thì yếu ớt như đom đóm trong đêm, khi lại rực rỡ tựa nắng trưa hè.

“Khoan đã, nếu giờ gọi ma pháp này là Tự Nhiên Linh Cảm thì không còn phù hợp nữa, từ nay hãy gọi là Tâm Linh Đèn Cầy đi.”

Nguyễn An Bình tùy ý đặt cho ma pháp trụ cột của mình một cái tên mới. Ban đầu, y chỉ biết thứ ma pháp này có thể soi sáng tâm linh, ngoài ra chưa nhận thức rõ công dụng cụ thể. Nhưng sau khoảng mười giây ánh sáng ấy chiếu rọi, Nguyễn An Bình chợt cảm thấy não bộ đang vận hành với tốc độ kinh hồn.

Lúc này, y nhận thấy khả năng điều khiển thân thể tăng vọt, dù thực hiện hàng chục tư thế uốn dẻo khó khăn cũng không thành vấn đề. Khi còn đang ngỡ rằng tác dụng chỉ dừng lại ở việc khống chế thân thể, Nguyễn An Bình bỗng thấy những vấn đề nan giải, những điều y từng chưa hiểu rõ, giờ đây bỗng trở nên đơn giản vô cùng.

Ngay khi câu hỏi vừa nảy ra, đáp án đã lập tức xuất hiện trong đầu. Đơn giản là vì ngộ tính của y đang tăng tiến quá nhanh và quá mạnh.

Đây đã là lần thứ ba Nguyễn An Bình cảm nhận được trí tuệ của mình có bước đột phá về chất. Lần thứ nhất là khi trở thành pháp sư. Lần thứ hai là khi chế tạo và sử dụng ma pháp Nghiên Cứu, đồng thời đột phá lên pháp sư cấp 2. Và hiện tại là lần thứ ba, y cảm thấy cảnh giới của mình đang rục rịch muốn đột phá.

Đương nhiên, Nguyễn An Bình không muốn đột phá ngay lúc này. Dù sao thì mới chỉ có một nửa pháp thuật trụ cột được nâng cấp đầy đủ, vẫn còn Chiêm Tinh Thuật và Nghiên Cứu với sáu ô trống đang chờ đợi.

Nếu là trước kia, y chắc chắn không thể kìm nén cảm giác muốn đột phá ấy. Nhưng hiện tại, sau khi thăng cấp pháp sư cấp 2 và hoàn thiện Tâm Linh Đèn Cầy, thiếu niên đã có thể làm chủ bản thân một cách dễ dàng.

Tuy nhiên, những biến đổi vẫn chưa dừng lại ở đó. Có vẻ trên đời này cái gì nhiều quá cũng không tốt, kể cả ngộ tính hay linh cảm. Dưới ánh sáng từ ngọn nến tâm linh, vô số ý tưởng và cách dùng mới của các pháp thuật trụ cột bắt đầu mọc lên như nấm sau mưa.

Theo kế hoạch, Nguyễn An Bình định làm một mạch khắc họa toàn bộ các vị trí còn trống. Nhưng giờ đây, vô số linh cảm giống như vỡ đê, tạo thành những cơn lũ tâm linh muốn lấp đầy đại não y. Dù đã điều chỉnh độ sáng ngọn nến xuống mức thấp nhất, những ý tưởng cũ vẫn không tiêu tan mà hóa thành những hồ nước đọng tràn ngập tâm trí.

Từ trong dòng linh cảm ấy, vô số tiếng nỉ non liên tục thì thầm vào tiềm thức. Chúng ong ong bên tai vô cùng khó chịu, khiến vị pháp sư nhỏ tuổi muốn xua đi cũng không được. Để giải quyết chuyện đau đầu này, Nguyễn An Bình chẳng còn cách nào khác ngoài việc một lần nữa đi xuống bãi thử nghiệm ma pháp dưới đáy pháo đài Ngọc Lục Bảo.

Bước đi lảo đảo trên những hành lang dài của pháo đài rộng lớn, y vừa đi vừa cố gắng kiềm chế. Bản thân y lúc này như thể sắp tẩu hỏa nhập ma, khao khát được giải phóng những ma pháp vừa nghĩ ra để giải tỏa tâm cảnh. Dù những âm thanh trong đầu thôi thúc thế nào, Nguyễn An Bình vẫn giữ vững tâm niệm không được sử dụng pháp thuật bừa bãi.

Cuối cùng, khi đối mặt với không gian ngầm khổng lồ tăm tối dưới lòng đất, Nguyễn An Bình bắt đầu nở nụ cười. Cuối cùng y cũng có thể phóng thích tất cả ý tưởng của mình ra xung quanh.