ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 29: Trong bóng tối

Trong không gian u tối của bãi thử nghiệm ma pháp nằm sâu dưới pháo đài Ngọc Lục Bảo.

Nguyễn An Bình hiện tại đang dán chặt hai mắt nhìn về phía trước. Tại nơi đó, những mục tiêu giả đã được chuẩn bị sẵn để thuận tiện cho việc thử nghiệm pháp thuật. Mỗi hình nộm rơm kia thực chất đều là ma pháp đạo cụ, những thứ được tạo ra với mục đích duy nhất là chống chịu đòn tấn công. Một con bù nhìn như thế có thể chịu đựng được sức sát thương tối đa tương đương với toàn lực của một pháp sư cấp độ 4. Vì vậy, Nguyễn An Bình có thể thoải mái sử dụng chúng để đo đạc xem cường độ sức mạnh của bản thân đã đạt đến mức độ nào.

Từ trong lòng bàn tay của thiếu niên pháp sư, hai sợi tơ đen trắng nhanh chóng được phóng ra. Chúng tự do bay múa trong không gian như thể những sinh vật sống chứ không phải những tạo vật bằng ma lực vô tri. Sợi tơ đen mang theo tử khí nồng nặc, trong khi sợi tơ trắng lại hoàn toàn trái ngược khi tràn ngập sức mạnh của ánh sáng thần thánh. Những sợi tơ mang thuộc tính xung khắc này quay quanh nhau, đan thành một cuộn len nhỏ hai màu đen trắng trên đầu ngón tay y.

Nếu có một pháp sư khác ở đây, họ chắc chắn sẽ phải run sợ khi thấy kẻ nào đó cả gan đùa giỡn với những thuộc tính trái ngược như vậy. Bởi chỉ cần hai sợi tơ đen trắng kia va chạm, thuộc tính xung khắc sẽ lập tức phản ứng, tạo ra một vụ nổ mạnh mẽ thổi bay tất cả mọi thứ xung quanh. Có thể nói, hành động hiện tại của Nguyễn An Bình không khác gì nghịch bom trên đầu ngón tay, chẳng biết khi nào nó sẽ hoàn toàn mất kiểm soát mà phát nổ.

Thế nhưng thiếu niên pháp sư có vẻ không mấy bận tâm, dù những sợi tơ đen trắng đã đan vào nhau nhưng vẫn chưa hề có phản ứng gì. Thì ra bên ngoài những sợi tơ ấy vẫn còn một lớp ma lực hệ Thủy cực mỏng làm trung gian, tạm thời ngăn cản vụ nổ xảy ra.

Nhắm chuẩn mục tiêu, cuộn len đen trắng lập tức được bắn thẳng về phía trước theo tâm ý của Nguyễn An Bình. Ngay khoảnh khắc va chạm vào mục tiêu, y giật mạnh cánh tay về phía sau, rút ra một sợi tơ trong suốt. Nếu nhìn kỹ, có thể nhận ra đó chính là sợi tơ ma pháp hệ Thủy, lớp trung gian ngăn cách hai sợi chỉ đen trắng tiếp xúc với nhau.

Không còn gì cản trở, hai loại thuộc tính đối lập va chạm dữ dội. Một vụ nổ ma pháp bùng phát, tạo ra quả cầu lửa trắng và khói đen hủy diệt mọi thứ trong phạm vi hàng trăm mét. May mắn thay, các tiền bối trong gia tộc khi xây dựng bãi thử nghiệm dưới lòng đất này đã tính toán kỹ lưỡng. Trong không gian kín như hang động ngầm này luôn có trận pháp bố trí sẵn để giảm thiểu uy lực của vụ nổ.

Khi khói lửa tan đi, Nguyễn An Bình thấy con bù nhìn làm bia ngắm vẫn còn tồn tại ngay giữa trung tâm vụ nổ. Bấy nhiêu đủ để biết chất lượng của tạo vật ma pháp kia không phải trò đùa. Trên thân con bù nhìn lúc này hiển thị một dòng chữ vô cùng rõ ràng:

“Mức độ năng lượng: Cấp độ 2. Sức mạnh ma thuật: Cấp độ 3. Đánh giá: Ma pháp nguy hiểm, có thể uy hiếp pháp sư cấp độ 4.”

Chứng kiến những đánh giá đó, Nguyễn An Bình cảm thấy vô cùng hài lòng. Nhưng ngay lúc này, y chợt thấy toàn thân nhói lên ở nhiều chỗ. Không biết từ lúc nào, trên cơ thể thiếu niên đã xuất hiện vô số vết thương ngang dọc, tựa như có ngàn vạn đường kiếm sắc bén vừa lướt qua da thịt vậy. Đầu óc y nhanh chóng vận chuyển, phân tích lại toàn bộ quá trình từ khi thi triển ma pháp cho tới khi những vết thương bí ẩn này xuất hiện.

“Chậc, xem ra ta nên thu tay lại thôi, ma pháp lần này thực sự quá nguy hiểm.”

Ánh mắt Nguyễn An Bình đầy vẻ ngưng trọng nhìn về khu vực vừa bị oanh tạc. Đừng quên rằng Tơ Tuyến Ma Pháp của y không chỉ có Thánh Quang và Tử Linh, mà còn ẩn chứa bên trong một lượng nhỏ thuộc tính sắc bén. Nếu vừa rồi y tăng thêm ma lực thuộc tính này, vụ nổ sẽ giải phóng ra vô số cơn gió sắc như đao, trải rộng khắp phạm vi hàng cây số, vô cùng đáng sợ.

Vừa nghĩ vừa rùng mình, nhưng những sợi tơ từ Tơ Tuyến Ma Pháp vẫn không hề dừng lại. Chúng khâu lại toàn bộ vết thương trên thân thể y, sau đó hóa thành Thánh Thủy lập tức chữa trị thương thế. Đúng lúc này, tiếng một giọt nước va chạm vào mặt đất vang lên đột ngột.

Ánh mắt Nguyễn An Bình lập tức nheo lại. Trong hang động này, ngoài y ra còn có một người khác. Bên cạnh đó, mùi máu tươi dù rất nhạt cũng bắt đầu lan tỏa trong không gian, càng khẳng định cho suy nghĩ của y. Thiếu niên chắc chắn người đó không thể là Nguyễn An Thành, bởi một người xuyên việt, một đại năng chuyển thế như ông ta mà lại bị tổn thương bởi ma pháp của một đứa trẻ thì thật nực cười.

Kẻ đang hiện diện ở đây chắc chắn không phải là người thân. Ánh mắt đầy địch ý của người thừa kế lãnh địa Ngọc Lục Bảo nhìn vào một góc tối, nơi ánh đèn ma tinh không thể chiếu tới. Biết mình đã bại lộ, kẻ ẩn nấp trong bóng tối chậm rãi bước ra khiến Nguyễn An Bình vô cùng kinh ngạc. Tuy nhiên, khi nghĩ tới thân phận trước đây của người này, y lại cảm thấy sự xuất hiện của lão không quá bất ngờ.

Bước ra từ bóng tối là Bram, cựu quản gia kiêm trợ lý của Nguyễn An Thành. Giờ đây lão chỉ là một lão già mặc bộ pháp bào rách nát, tơi tả, đủ thấy hoàn cảnh của lão sau khi rời khỏi pháo đài thê thảm đến mức nào. Nguyễn An Bình đã nghe cha kể về trường sinh ma pháp, về việc Bram bỏ trốn ngay sau khi đoạt được những bản chép tay. Vì vậy, y không ngạc nhiên khi một kẻ mang theo trọng bảo lại lâm vào tình cảnh như thế này.

“Chậc, quản gia Bram. Lâu ngày không gặp.”

Nghe giọng nói lạnh lùng của Nguyễn An Bình, Bram đang cố che vết thương rỉ máu do dư ba vụ nổ gây ra cũng gật đầu chào hỏi, thái độ lạnh nhạt không kém:

“Thiếu chủ, cũng lâu ngày không gặp. Quả nhiên ngài đúng là một thiên tài ma pháp, chỉ chừng đó tuổi đã trở thành pháp sư cấp độ 2, lại còn sáng tạo ra ma pháp đặc biệt có sức công phá mạnh mẽ đến vậy. Lão phu tự nhận bản thân mình hồi trẻ chỉ có thể đứng xa mà ngước nhìn ngài thôi.”

Bầu không khí trong không gian ngầm giờ đây trở nên căng thẳng tột độ, một cuộc chiến có thể nổ ra bất cứ lúc nào. Với Bram, sau khi có được những ghi chép về trường sinh ma pháp, lão đã bị truy đuổi phải trốn đông trốn tây. Mọi kế hoạch bỏ trốn trước đó của lão đều trở thành trò cười khi đi đến đâu cũng bị chặn lại đòi giao nộp bản chép tay. Nhờ vào Bóng Tối Lĩnh Vực – ma pháp trụ cột của mình, Bram mới có thể nhiều lần thoát chết trong gang tấc. Thế nhưng việc liên tục phải đóng vai chuột trong trò mèo đuổi chuột đã khiến lão kiệt sức.

Lão hắc ma pháp sư này đã hết đường lui, nên chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc quay trở lại trú ẩn tại pháo đài Ngọc Lục Bảo. Dù sao với lão, nơi đây vẫn là một trong những nơi an toàn nhất. Và quả thực lựa chọn này rất hoàn hảo, bởi lão biết rõ dưới pháo đài có một không gian trống khổng lồ với vô số hang động liên kết. Việc tìm được lối xuống đây đã khó, tìm được lão trong mê cung này lại càng khó hơn.

Mọi chuyện vẫn ổn thỏa cho đến khi lão nhìn thấy Nguyễn An Bình xuống đây thử nghiệm pháp thuật. Ngay lập tức, lão đã nảy ra ý định bắt cóc người thừa kế của lãnh địa, yêu cầu Bá tước Nguyễn An Thành chép lại ghi chép về trường sinh ma pháp, sau đó ép hắn đưa lão rời khỏi hang hùm này.

Nhưng kế hoạch chưa bắt đầu đã thất bại. Đối tượng lão định bắt lại mạnh đến mức này, thì ai bắt ai vẫn còn là chuyện khó nói. Hơn nữa, lão nhận ra mình đã biết được bí mật động trời về thiếu niên thiên tài này, đồng nghĩa với việc hai bên đã rơi vào tình thế không chết không thôi. Giờ đây, lão chỉ hy vọng thiên tài nhỏ tuổi này chỉ là kiểu người tu luyện nhanh, lĩnh ngộ giỏi nhưng lại non nớt về mặt thực chiến và chiến thuật.

Ở phía đối diện, Nguyễn An Bình cảm nhận rõ địch ý từ lão quản gia Bram. Dù không hiểu tại sao lão ta lại có sát tâm lớn như vậy, nhưng y cũng chẳng bận tâm. Vừa hay, Nguyễn An Bình cũng đang muốn thử nghiệm thêm vài loại ma pháp khác.